Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ
Chương 277: Tương Kế Tựu Kế, Giả Độc Bức Hôn
Hàn Kiến Minh chuyển lời ý tứ của Trần gia cho Ngọc Hi, nói xong lại bảo: “Ngọc Hi, đây đã là thành ý lớn nhất của Trần gia . Lại nói từ hôn chính là chúng ta đuối lý.” Trần gia thể chủ động đề xuất để Trần Nhiên ngoại phóng, đã là nhượng bộ một bước lớn.
Ngọc Hi lúc này đã khôi phục bình thường, cảm xúc tiêu cực bị đè xuống. Lúc Hàn Kiến Minh đến, trong tay nàng còn cầm một quyển sách. Nghe xong lời Hàn Kiến Minh, nói: “Đại ca, cách này trị ngọn kh trị gốc.” Với tính tình độc ác của Tống Quý phi, cho dù nàng theo Trần Nhiên ngoại phóng cũng sẽ kh bu tha nàng. Càng kh cần nói, nàng còn g.i.ế.c c.h.ế.t ba thủ hạ của Tống Quý phi.
Hàn Kiến Minh nói: “Vậy cũng kh còn cách nào. Trước khi xuất giá, đừng ra khỏi cửa nữa, đợi gả đến Trần gia cũng đừng ra ngoài. Qua ba năm năm, chuyện này cũng sẽ qua thôi.”
Ngọc Hi cười khổ nói: “Ngoài cách này ra, kh còn cách nào khác ?”
Hàn Kiến Minh lắc đầu nói: “Ngọc Hi, kết thân là để kết Tần Tấn chi hảo, kh kết thù. Trần gia thành ý như vậy, chúng ta nếu từ hôn thì quá kh tình nghĩa .”
Ngọc Hi kh ngờ Hàn Kiến Minh sẽ nói nàng như vậy, nhất thời ngẩn .
Hàn Kiến Minh tiếp tục nói: “Ngọc Hi, ta biết chịu kinh hãi, trong lòng sợ hãi. Nhưng chuyện này Trần gia cũng là bị hại, từng nghĩ tới một khi từ hôn Trần Nhiên sẽ thượng chủ. Phò mã là kh thể nhập sĩ, Trần Nhiên một khi thượng chủ, cả đời này coi như bị hủy hoại. Ngọc Hi, sống kh thể chỉ vì bản thân, cũng suy nghĩ cho khác. Còn nữa, kh ai thích chỉ thể cùng phú quý kh thể cùng hoạn nạn.” Nếu Hàn gia hủy hôn trong tình huống này, liền mất đạo nghĩa. Mất đạo nghĩa, sau này ai dám kết giao với ngươi? Cô chưởng nan minh, một gia tộc kh trợ lực chỉ dựa vào bản thân, là vĩnh viễn kh chấn hưng lên được.
Ngọc Hi nghe ra ý ngoài lời của Hàn Kiến Minh, nhưng, chuyện này cũng kh thể trách Đại ca, chuyện này quả thực là nàng chưa nói rõ ràng. Lập tức Ngọc Hi cười khổ hỏi: “Đại ca, tại lại cho rằng chuyện Tống Quý phi g.i.ế.c kh liên quan đến Trần gia, tại cảm th Trần gia cũng là bị hại vô tội?”
Hàn Kiến Minh mặc dù đau lòng Ngọc Hi, nhưng cũng kh thể nói lời trái lương tâm, chuyện này Trần gia quả thực cũng vô tội. Mà Trần gia kh từ hôn, cũng hoàn toàn nói được.
Trên mặt Ngọc Hi lướt qua một nụ cười trào phúng: “Đại ca, thật sự cảm th Trần gia đối với việc Tống Quý phi ra tay độc ác với là kh biết tình ? Thái Ninh Hầu là tâm phúc của Hoàng đế, thường xuyên lại trong Hoàng cung. như vậy sẽ kh biết Tống Quý phi là loại tính tình kh đạt mục đích kh bỏ qua? Sẽ kh biết Trần gia cự hôn, Tống Quý phi kh làm gì được Trần gia sẽ quay đầu đối phó ?” Th Hàn Kiến Minh kh lên tiếng, Ngọc Hi tiếp tục nói: “Đại ca, Trần gia kh kh biết tình, chỉ là trong mắt Trần gia sống c.h.ế.t của kh quan trọng. kh xảy ra chuyện, sống tốt, bọn họ liền để Trần Nhiên cưới về; xảy ra chuyện, c.h.ế.t, bọn họ liền để Trần Nhiên mượn d nghĩa thủ hiếu cho khéo léo từ chối thượng chủ.”
Hàn Kiến Minh cười khổ một tiếng, Ngọc Hi phân tích hợp tình hợp lý. Đối với Trần gia mà nói, chỉ cần kh từ hôn, Ngọc Hi là sống hay c.h.ế.t đối với bọn họ thật sự kh gì khác biệt. Chỉ là cho dù rõ ràng, mối hôn sự này cũng kh thể lui. ngoài cũng kh biết nội tình, từ hôn thì mọi chỉ cảm th bọn họ là chỉ thể cùng phú quý kh thể cùng hoạn nạn kh tình nghĩa: “Ngọc Hi, hai năm nay ta th và Trần Nhiên ở chung cũng kh tệ.” Câu nói còn lại Hàn Kiến Minh kh hỏi ra miệng, tại Ngọc Hi thể dễ dàng nói ra hai chữ từ hôn như vậy, một chút cũng kh nhớ nhung tình phân với Trần Nhiên.
Thần tình Ngọc Hi kh nửa phần d.a.o động, nói: “Trần Nhiên cảm th thích hợp làm thê t.ử của , mà cũng cảm th là đối tượng thành thân kh tệ, chỉ vậy mà thôi. c.h.ế.t đối với mà nói cũng kh ảnh hưởng quá lớn, thậm chí còn vì thủ hiếu cho mà giành được tiếng tốt. Đợi chuyện qua , vẫn là Thám hoa lang phiêu dật xuất trần, làm quan cưới vợ một dạng cũng kh chậm trễ. Mà , c.h.ế.t kh đáng một đồng, thậm chí sau này bị nhắc tới cũng chỉ nói một tiếng phúc mỏng.” Những gì nàng nói là khắc họa chân thực về vị hôn thê kiếp trước của Trần Nhiên. Trần Nhiên kh chỉ mượn cái c.h.ế.t của cô nương đó tránh được Thấm Hân c chúa, còn kiếm cho d tiếng tốt tình nghĩa. Đợi nguy cơ qua Trần Nhiên vẫn là th niên tài tuấn tuổi trẻ tài cao con đường làm quan rộng mở, vẫn cưới d môn quý nữ như thường. Mà cô nương đã c.h.ế.t kia cho dù bị nhắc tới cũng chỉ nói một tiếng đối phương phúc mỏng. Mà nàng, kh muốn vào vết xe đổ của cô nương đó, trở thành hòn đá kê chân cho Trần Nhiên.
Hàn Kiến Minh cười khổ nói: “Ngọc Hi, đôi khi ta thật kh biết để đọc nhiều sách như vậy rốt cuộc đối với là tốt hay xấu?” Quá th thấu, kỳ thực chưa chắc đã là chuyện tốt.
Ngọc Hi thể kh quan tâm lời ra tiếng vào bên ngoài, nhưng nàng kh thể để Hàn Kiến Minh cũng cảm th nàng vô tình vô nghĩa. Bởi vì Hàn Kiến Minh, là chỗ dựa lớn nhất của nàng: “Đại ca, biết từ hôn kh dễ dàng như vậy. Thời gian này sẽ luôn ở trong viện đâu cũng kh . Chỉ hy vọng, thể bình bình an an vượt qua khoảng thời gian này!” Theo lời Toàn ma ma hy vọng này mong m.
Th vậy, Hàn Kiến Minh cũng thở phào nhẹ nhõm, hỏi một vấn đề khác: “Tứ lần này Vương phủ cảm giác được nguy hiểm?” Nếu kh lại vừa khéo mang T.ử Cẩn theo bên .
Ngọc Hi kh giấu Hàn Kiến Minh, gật đầu nói: “Hai ngày trước trong lòng bất an, luôn cảm th chuyện kh hay xảy ra. Để đề phòng vạn nhất, lúc Kính Vương phủ liền mang theo T.ử Cẩn.”
Hàn Kiến Minh nói: “Kh ngờ Tứ thể biết trước cát hung.” đã nói kh chuyện trùng hợp như vậy, quả nhiên như dự liệu, kh ngờ Ngọc Hi thật sự năng lực biết trước cát hung.
Ngọc Hi bật cười nói: “Đây tính là biết trước cát hung gì chứ, chẳng qua là một loại trực giác.” Chẳng qua là trực giác của nàng, nếu thật sự biết trước cát hung, ngày đó nàng sẽ kh Vương phủ. Chỉ là khác sẽ kh coi loại trực giác này là thật, mà nàng sẽ thận trọng đối đãi thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-277-tuong-ke-tuu-ke-gia-doc-buc-hon.html.]
Hàn Kiến Minh nói xong liền , trước khi nói: “Ngọc Hi, kh cần lo lắng, ở trong nhà sẽ kh việc gì đâu.”
Ngọc Hi khô khốc nói: “Hy vọng là vậy!”
Hàn Kiến Minh chưa được bao lâu, Toàn ma ma liền vào. Ngọc Hi trên mặt kh còn vẻ suy sụp như hôm qua, trong mắt Toàn ma ma hiện lên vẻ vui mừng, cho nên nói lúc trẻ gặp nhiều trắc trở một chút, thật kh chuyện xấu.
Ngọc Hi th Toàn ma ma, nói: “Ma ma, Tống Quý phi sẽ kh chịu để yên đâu. Ở Vương phủ chắc c kh thể trắng trợn ra tay độc ác, ta lo lắng bà ta sẽ lợi dụng bên cạnh ta ra tay.” Ngọc Hi hiểu rõ Tống Quý phi như vậy, cũng là c lao của Toàn ma ma. Ngày đó bà nói những chuyện trong Hoàng cung, tự nhiên cũng ểm ra phẩm tính bá đạo ngang ngược của Tống Quý phi.
Toàn ma ma thể kh biết tính tình Tống Quý phi, với phẩm cách của Tống Quý phi, vì đạt mục đích uy bức lợi dụ thủ đoạn gì cũng dùng, bà kh ểm ra là hy vọng Ngọc Hi tự thể nghĩ đến những ều này: “T.ử Tô và T.ử Cẩn kh cần lo lắng, Thải Điệp và Tầm Đào còn Quách đại nương ta sẽ nhắc nhở bọn họ.” nhà của T.ử Tô và T.ử Cẩn trong thời gian ngắn kh tìm được, mà ba kia đều nhà ở kinh thành, nhà là ểm yếu. trong cung am hiểu nhất, chính là nắm l ểm yếu chí mạng của khác.
Ngọc Hi cũng nỗi lo này: “Nói cho Quách đại nương còn Thải Điệp bọn họ sự thật, bảo bọn họ dặn dò trong nhà những ngày này cẩn thận một chút.” Nói xong lời này, Ngọc Hi Toàn ma ma nói: “Ma ma, bà cũng đừng quên nhà .”
Toàn ma ma cười một cái, nói: “Ta đã bảo cháu trai ta bọn họ đưa con cái đến Hồng Táo trang .” Hôm qua bà đã gửi thư ra ngoài, bảo cháu trai và cháu trai họ Hồng Táo trang . Hồng Táo trang là địa bàn của Ngọc Hi, hơn nữa là vùng quê, muốn bắt bọn họ cũng kh dễ dàng.
Ngọc Hi cũng là nhắc nhở Toàn ma ma một tiếng, nghe lời này gật đầu nói: “Vậy thì tốt. Chỉ hy vọng đừng liên lụy đến bọn họ.”
Liên tiếp năm ngày, đều trôi qua bình tĩnh. Mà năm ngày này, Ngọc Hi luôn rúc trong viện, ngay cả chủ viện m ngày nay cũng kh .
Ngọc Hi ăn xong một bát nhỏ c cá, nói với Toàn ma ma: “Toàn ma ma, đều qua năm ngày , vẫn luôn sóng yên biển lặng. Còn bảy ngày nữa là thành thân , bà nói xem là Tống Quý phi kh định ra tay nữa, hay là sự yên bình trước cơn bão?” Trong sâu thẳm nội tâm Ngọc Hi cũng hy vọng Tống Quý phi dừng tay. Dù , ai biết lần sau còn may mắn thoát được hay kh.
Toàn ma ma sắc mặt bình tĩnh nói: “Trước khi cô nương xuất giá, bà ta nhất định sẽ ra tay.” Sự yên bình trước cơn bão mà thôi.
Ngọc Hi Toàn ma ma, hỏi ra một vấn đề giấu trong lòng đã lâu: “Ma ma thù với Tống Quý phi ?” Từ trong lời nói của Toàn ma ma, kh khó nghe ra sự chán ghét của bà đối với Tống Quý phi. Hơn nữa bà chắc c Tống Quý phi sẽ ra tay như vậy, luôn khiến Ngọc Hi cảm th nguyên nhân đặc biệt.
Toàn ma ma trầm mặc một lát nói: “Lúc ta mới vào cung cái gì cũng kh hiểu, khi làm việc phạm lỗi m lần, còn một lần suýt chút nữa mất mạng, đều là quản sự cô cô giúp ta. Mà quản sự cô cô chỉ vì ở hậu hoa viên kh cẩn thận làm bẩn y phục của Tống thị, liền bị bà ta hạ lệnh trượng tệ.”
Ngọc Hi kh hỏi tại quản sự cô cô kia lại làm bẩn y phục của Tống Quý phi, nàng chỉ biết, ngay cả kh cẩn thận làm bẩn y phục bà ta Tống Quý phi cũng muốn trượng tệ, nàng là kẻ cản đường bảo bối con gái Tống Quý phi, bà ta sẽ bu tha trừ khi mặt trời mọc đằng tây. Từ đó, tia may mắn còn sót lại trong lòng Ngọc Hi cũng kh còn nữa.
Lời của Toàn ma ma, nh đã ứng nghiệm. Trưa hôm sau, Quách đại nương quỳ trên mặt đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết: “Cô nương, cầu xin cứu con trai ta với?” Con trai Quách đại nương bị lạ mặt bắt , kẻ bắt con trai bà đưa cho bà một gói thuốc, yêu cầu bà bỏ t.h.u.ố.c vào trong cơm c của Ngọc Hi. Nếu kh làm theo, sẽ g.i.ế.c con trai bà. lời cảnh báo trước đó của Toàn ma ma, Quách đại nương đâu dám bỏ t.h.u.ố.c vào cơm c của Ngọc Hi. Một khi bà bỏ t.h.u.ố.c vào cơm c của cô nương, cô nương mất , con trai bà cho dù cứu về cũng kh sống nổi. Ngoài ra còn bồi thêm con dâu cháu trai và cả nhà hai đứa con gái. Cái giá quá t.h.ả.m khốc bà kh dám mạo hiểm, cho nên chỉ đành thú nhận với Ngọc Hi, hy vọng Ngọc Hi thể giúp bà.
Nghe xong lời khóc lố của Quách đại nương, Ngọc Hi trầm mặc hồi lâu. Sau đó bảo Quách đại nương lui xuống trước, nàng thì hỏi Toàn ma ma: “Ma ma, loại d.ư.ợ.c thiện nào ăn vào, khiến ta giống như trúng độc kh?”
Toàn ma ma kh cần nghĩ ngợi nói: “Kh .”
Ngọc Hi cúi đầu suy tư một chút, nói: “Toàn ma ma, Tống Quý phi chỉ muốn ta nhường đường cho Thấm Hân c chúa, ta sống hay c.h.ế.t đối với Tống Quý phi mà nói kh quan trọng, đúng kh?”
Toàn ma ma gật đầu một cái, may mà Ngọc Hi kh bảo bà chuẩn bị t.h.u.ố.c độc, nếu kh thì ngu đến cùng cực . Đối với Tống thị mà nói, chỉ cần Ngọc Hi kh cản đường Thấm Hân c chúa, nàng sống hay c.h.ế.t Tống thị căn bản kh quan tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.