Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ

Chương 282: Duyên Tận Tình Tan (3)

Chương trước Chương sau

Lúc Trần Nhiên ra khỏi cửa, ngửa đầu bầu trời đêm đen kịt, sau đó mới cúi đầu. Về phần đáy lòng rốt cuộc đang nghĩ cái gì, kh ai biết.

Hàn Kiến Minh đưa Trần Nhiên về lại thư phòng, nói: “Trần nhị gia, Tứ ta trước đó ở Vương phủ chịu kinh hãi lớn, những ngày này đều hoảng hốt bất an, ban đêm ác mộng liên miên. Hiện nay lại trúng độc, hỏng thân thể, sự tình dồn dập dẫn đến cảm xúc của chút kh ổn định. Lời nói hôm nay, ngươi đừng để trong lòng.”

Trần Nhiên trước kia cảm th khả năng chịu đựng của Ngọc Hi mạnh, nhưng hôm nay bộ dáng Ngọc Hi cuồng loạn như nữ quỷ, trong lòng cũng hoài nghi phán đoán của : “Ta sẽ kh để trong lòng.” Tuy rằng trong chuyện này cũng vô tội, nhưng kh thể phủ nhận vừa nói đều đúng, Hàn Ngọc Hi hai lần chịu khổ này đều là do mang đến.

Trở lại Hầu phủ, Trần Nhiên liền gặp Thái Ninh Hầu.

bộ dáng này của con trai, Thái Ninh Hầu liền biết sự tình kh đàm phán xong, đương nhiên, kết quả này cũng nằm trong dự liệu của ta: “Hàn gia cô nương từ chối ?” Hai nhà đều đến nước này , Hàn gia cô nương từ chối là bình thường, nếu kh từ chối mới kỳ quái đó!

Trần Nhiên do dự một chút, đem ều kiện Ngọc Hi đưa ra nói một lần: “Con kh đáp ứng.” kh cách nào đáp ứng.

Thái Ninh Hầu cười một cái: “Tại kh đáp ứng? Đối với kế sách của kh lòng tin?”

Trần Nhiên lắc đầu nói: “Kh , con đối với kế sách của lòng tin. Chỉ là, hứa hẹn như vậy, vạn nhất kh làm được cái giá trả là con kh chịu đựng nổi.” Nếu Hàn Ngọc Hi chỉ yêu cầu kh tái giá, sẽ đáp ứng. Nhưng yêu cầu kh được nữ nhân khác, kh cách nào làm được. Nếu Hàn Ngọc Hi thật sự cái gì bất trắc, chẳng lẽ muốn cô độc đến già, c.h.ế.t cũng kh ai tống chung.

Thái Ninh Hầu nói: “Nha đầu này cố ý đưa ra một ều kiện con kh cách nào đáp ứng, là muốn để con biết khó mà lui. Nha đầu này th minh, chỉ tiếc...” Chỉ tiếc là thân nữ nhi, lại kh con trai, nếu kh, Hàn Kiến Minh trợ thủ như vậy lo gì kh chấn hưng được gia nghiệp.

Mặc kệ Hàn Ngọc Hi th minh bao nhiêu, Thái Ninh Hầu cũng kh đặt quá nhiều tâm tư ở mặt trên. Kh gì khác, Hàn Ngọc Hi là thân nữ nhi, ều này đã chú định nàng lại th tuệ cũng làm kh được cái gì. Sau này gả chồng, cũng chỉ sẽ ở tại nội trạch, quản lý một mẫu ba sào đất hậu viện.

Trần Nhiên cũng đem chuyện này bu xuống, từ hôn đã thành định cục, nói nhiều vô ích. Cho nên, lập tức nói với Thái Ninh Hầu cách của , làm thế nào mới thể vạn vô nhất thất để Thấm Hân c chúa bỏ ý định, kh chiêu làm phò mã.

Sính lễ vào Đào Nhiên cư của Ngọc Hi, hiện tại muốn từ hôn, cho nên Đào Nhiên cư đều đang đem đồ đạc chọn ra. Động tĩnh lớn như vậy, làm giấu được Lão phu nhân.

Lão phu nhân sắc mặt x mét Thu thị, nói: “Ngươi nói muốn từ hôn với Trần gia? Ngươi bị mất tâm phong ?” Còn m ngày nữa là thành thân , ngay lúc mấu chốt này lại từ hôn, kh ên thì là cái gì.

Thu thị nghe lời này, trên mặt hiện lên một tia khó coi. Nhưng bà vẫn đem nộ ý trong lòng áp chế xuống, nói: “Mẹ, nếu kh từ hôn, Ngọc Hi sẽ mất mạng. Hai lần đều may mắn thoát được, nhưng ai biết lần sau thể thoát được hay kh?”

Lão phu nhân đã biết Ngọc Hi trước sau hai lần gặp nạn đều là Tống Quý phi hạ độc thủ: “Kh thể từ hôn, hiện tại từ hôn Hàn gia chúng ta thành cái gì ?”

Thu thị kh nói đã cùng Trần gia hiệp nghị , Trần gia cũng đáp ứng từ hôn, mà là nói: “Mẹ đáp ứng cũng tốt, kh đáp ứng cũng tốt, mối hôn sự này con nhất định lui. Con kh thể trơ mắt Ngọc Hi chịu c.h.ế.t.” thể nói, đây là lần đầu tiên Thu thị trước mặt mọi phản bác lời Lão phu nhân.

Lão phu nhân x mặt nói: “Ngươi giỏi, ngươi giỏi...” Lời phía sau chưa nói ra liền ngất , Lão phu nhân bị chọc tức ngất .

Mặc kệ Lão phu nhân tức giận như thế nào, ba ngày sau Hàn gia vẫn đem sính lễ trả lại cho Trần gia, đồng thời quan môi đem c của Ngọc Hi cùng Trần Nhiên đổi về. Đến tận đây, mối hôn sự này coi như lui.

Thu thị cầm c của Ngọc Hi, thở dài một hơi, nói: “Ngươi nói đứa nhỏ này lại nhiều tai nhiều nạn như vậy chứ?” Đứa nhỏ này chưa từng trải qua một ngày thái bình, một chuyện vừa qua lại tới một chuyện, haizz, cũng kh biết khi nào mới là đầu.

Chuyện Ngọc Hi từ hôn, ở trong kinh thành khiến cho sóng to gió lớn. nhiều thân bằng hảo hữu trước đó đều nhận được thiệp cưới , lúc này mọi nhận được tin tức từ hôn làm kh khiếp sợ.

Hàn gia nói với bên ngoài là Ngọc Hi bệnh cũ tái phát, ít nhất dưỡng một năm mới thể khỏi, vì kh làm lỡ Trần gia Nhị gia, cho nên liền chủ động đưa ra từ hôn.

Bá tánh kh rõ chân tướng nghe xong, liền cảm th Hàn gia Tứ cô nương thật là một xui xẻo. Ngay lúc mấu chốt này lại bệnh cũ tái phát, kh xui xẻo là cái gì. Nhưng cơ cảnh một chút liền biết bệnh cũ này của Ngọc Hi tới kỳ lạ . con đường tin tức riêng thì nghe ngóng tin tức, kh con đường tin tức thì trực tiếp tới cửa hỏi. Đây này, Ngọc Như liền mang theo con gái vừa đầy một tuổi đã trở lại.

Thu thị cũng kh giấu Ngọc Như, nói: “Tứ con đâu bệnh cũ tái phát, nó là trúng độc, cần ều dưỡng một đoạn thời gian mới thể khỏi.” Đã thả tin tức ra ngoài nói muốn một năm mới thể ều dưỡng tốt thân thể, vậy một năm này liền kh thể làm mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-282-duyen-tan-tinh-tan-3.html.]

Ngọc Như đoán được nội tình, Ngọc Hi ngoại trừ lúc ra bệnh đậu mùa thì những lúc khác cơ bản kh sinh bệnh, đâu ra bệnh cũ. Nhưng nàng nghĩ thế nào cũng kh ngờ tới, Ngọc Hi lại kh bệnh cũ mà là trúng độc: “Mẫu thân, là ai hạ độc Tứ ?”

Thu thị cười khổ một tiếng nói: “Là Tống Quý phi hạ độc, Thấm Hân c chúa trúng Trần Nhiên, muốn thượng chủ, cho nên Ngọc Hi liền thành hòn đá cản đường.”

Ngọc Như cảm th vận khí này của Ngọc Hi, thật là kh ai bằng, chuyện như vậy cũng thể gặp : “Mẫu thân, con xem Tứ .” Trước kia ở nhà mẹ đẻ, Ngọc Như luôn cảm th Thu thị đối với nàng kh đủ tốt. Nhưng đợi sau khi gả chồng, tiếp xúc với bà mẹ chồng kế kia của nàng xong, nàng mới biết vận khí của tốt bao nhiêu, gặp được một đích mẫu nhân hậu cỡ nào. Cho nên, m năm nay Ngọc Như tuy rằng ít trở về, nhưng hiếu kính ngày lễ ngày tết lại chưa từng đứt đoạn, ngẫu nhiên còn sẽ tặng quần áo giày mũ tự tay làm. Đồ vật kh đáng giá, nhưng phần tâm ý này vẫn khiến Thu thị thụ dụng. Thu thị chính là loại ngươi đối tốt với ta, ta sẽ đối với ngươi tốt hơn. Cho nên, Thu thị chống lưng, hiện nay Ngọc Như ở Tăng gia cùng mẹ chồng kế cũng thể đ.á.n.h cái ngang tay, ngày tháng trôi qua coi như bình thuận.

Ngọc Hi đang ngồi ở trên bàn đọc sách, chủ yếu là chỗ nàng cơ bản kh tới, cho nên cũng kh cần thiết nằm trên giường. Khi Ngọc Hi nghe được Ngọc Như tới thăm nàng, vô cùng kinh ngạc: “Đại tỷ tới?” Từ sau khi nàng ngã bệnh, Diệp thị cùng Lô Tú còn Ngọc Dung đều đã tới thăm nàng, nhưng bên ngoài thì Ngọc Như coi như là đầu tiên .

T.ử Tô thúc giục nói: “Cô nương, mau nằm lên giường a!” Lại kh lên giường thì lộ tẩy mất. T.ử Tô ngày hôm sau đã biết Ngọc Hi cũng kh thật sự trúng độc . T.ử Tô cũng kh trách cứ Ngọc Hi giấu nàng, chỉ là khổ sở vì Ngọc Hi chà đạp thân thể như vậy.

Lúc Ngọc Như vào phòng, liền th Ngọc Hi đang nằm ở trên giường, nhưng khí sắc so với nàng tưởng tượng thì tốt hơn nhiều.

Ngọc Hi th Ngọc Như trong tay còn ôm đứa nhỏ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, vội nói: “Đại tỷ, đừng để Niuniu tới gần , sẽ lây bệnh khí cho nó.” Niuniu là tên mụ của tiểu cô nương. Bởi vì Ngọc Hi cùng Ngọc Như quan hệ kh lớn, cho nên đứa nhỏ này tắm ba ngày đầy tháng, tặng lễ cũng kh mỏng kh dày, chỉ là loại ngoài mặt qua được.

Ngọc Như nói: “Tứ , tình huống của mẫu thân đã nói với tỷ . Cho nên, cũng đừng nói với tỷ cái gì bệnh khí hay kh bệnh khí.” Lại kh thật sự bị bệnh, chỉ là trúng độc.

Toàn mụ mụ tới nói: “Đại cô nãi nãi, đứa nhỏ vẫn là ôm ra ngoài ! Nơi này mùi t.h.u.ố.c quá nồng, kh tốt cho đứa nhỏ.”

Ngọc Như lúc này mới cho nhũ mẫu ôm đứa nhỏ ra ngoài.

Ngọc Hi cười khổ nói: “Đại tỷ, tỷ đều biết ?” Đối với việc Thu thị sẽ đem chuyện này nói cho Ngọc Như, Ngọc Hi cũng kh ngoài ý muốn, Thu thị chính là một kh giấu được tâm sự. Bà thể giúp Ngọc Hi giả bộ trúng độc, đã kh tệ .

Ngọc Như gật đầu một cái, nói: “Sự tình đã như vậy , cũng đừng nghĩ nhiều nữa. Hiện tại quan trọng nhất là dưỡng tốt thân thể. Những cái khác, đợi dưỡng khỏi bệnh nói.”

Ngọc Hi thật sự kh ngờ, Ngọc Như sẽ vào lúc này tới cửa an ủi nàng. Lập tức cười nói: “Cảm ơn Đại tỷ.” Câu cảm ơn này là thật tâm thật ý.

Ngọc Như thở dài một hơi, nói: “Chúng ta là tỷ , nói cảm ơn quá khách sáo . Hơn nữa, Đại tỷ cũng kh giúp được cái gì, kh đảm đương nổi chữ tạ này.” Gặp chuyện như vậy ngoại trừ nhận xui xẻo, còn thể thế nào. Đó là Tống Quý phi cùng C chúa, chính là Quốc c phủ cũng kh cách nào chống lại.

Ngọc Hi cười một cái: “Đại tỷ thể tới thăm , đã cao hứng .”

Ngọc Như bồi Ngọc Hi nói chuyện một hồi, để lại một ít t.h.u.ố.c bổ dưỡng về. Mà Ngọc Hi cứ nằm ở trên giường, hồi lâu cũng kh nói thêm một câu nào.

T.ử Cẩn tâm tình Ngọc Hi sa sút, nhịn kh được hỏi: “Cô nương, làm vậy?” Hai ngày nay cô nương vẫn luôn tâm tình kh tệ, gặp Đại cô nương ngược lại tâm tình kh tốt .

Ngọc Hi u u than một tiếng: “Đại tỷ lúc ở nhà, quan hệ với ta cũng kh tốt, nhưng vào lúc này lại thể tới thăm ta...” Mà Chu Thi Nhã quan hệ tốt với nàng như vậy, lại là động tĩnh tới cửa cũng kh . Nàng kh cầu Chu Thi Nhã đích thân tới thăm nàng, nhưng để nha hoàn qua thăm hỏi một chút hoặc là viết phong thư qua một chút, chung quy vẫn là thể làm được ! Đáng tiếc, đợi vài ngày, tới cửa đều kh đợi được.

Lần trước Toàn mụ mụ nói với nàng vấn đề của Chu Thi Nhã, nàng còn thể dùng Chu nhị phu nhân quản thúc quá nghiêm làm l cớ. Nhưng là hiện tại, nàng đã kh muốn lại lừa dối nữa. Như Toàn mụ mụ nói, Chu Thi Nhã là kh đáng kết giao tâm tình. Kh thể kh thừa nhận, gừng càng già càng cay. So với Toàn mụ mụ, ánh mắt của nàng cần gấp rút nâng cao.

T.ử Cẩn thần sắc ảm đạm của Ngọc Hi, nhớ tới T.ử Tô trước đó lải nhải với nàng lời Chu Thi Nhã kh tới thăm cô nương, lập tức nói: “Cô nương, được là may mắn của ta, mất là số mệnh của ta.”

Ngọc Hi bật cười nói: “T.ử Cẩn, ngươi là từ đâu nghe được lời này?” Nàng cũng chưa từng dạy T.ử Cẩn lời này.

T.ử Cẩn nói: “Đây là Dương sư phụ từng nói qua một câu.” Nàng cảm th đạo lý, cho nên liền ghi nhớ.

Ngọc Hi mặc nhiên, từ câu nói này ra Dương sư phụ trước kia nhất định cũng trải qua nhiều trắc trở, nếu kh cũng sẽ kh nói ra lời như vậy: “T.ử Cẩn, lời này kh dùng như vậy. Ân, thôi, kh nói cái này nữa. Nhớ ngươi đã nói với ta, ngươi cùng Dư Tứ ca còn ở trên núi đ.á.n.h qua thỏ? Nói tỉ mỉ với ta xem?” Chuyện kh tốt vẫn là ít nghe ít nghĩ, nghe nhiều nghĩ nhiều một chút chuyện vui vẻ.

T.ử Cẩn th Ngọc Hi hứng thú, lập tức đem quá trình Dư Tứ ca dẫn nàng ở trên núi đ.á.n.h dã vật tường tận tỉ mỉ nói với Ngọc Hi một lần. T.ử Cẩn khẩu tài kh tốt bằng T.ử Tô, nhưng Ngọc Hi lại nghe đến say sưa ngon lành.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...