Nhất Phẩm Khuynh Thành
Chương 169:
“ đều th đúng kh?
Bây giờ thể rời xa chứ?” Giọng Đường Lăng Vi mang theo sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc, “Cũng đúng, một phụ nữ dơ bẩn như vậy, đã làm những chuyện đó, lại còn để lại những bức ảnh này, còn kh thì đợi làm từ thiện ?”
Đường Lăng Vi cười tự giễu, khóe môi hiện lên nét bi thương.
“Đây kh lỗi của em.”
Nghe vậy, Đường Lăng Vi chợt trợn mắt gay gắt, giọng cô gần như gào lên: “Đây chính là lỗi của !”
Cảm xúc của cô vô cùng kích động, Tô Tu Cẩm muốn kéo cô lại, nhưng Đường Lăng Vi tránh khỏi cái chạm của , đôi chân kh tự chủ lùi lại vài bước: “ sai , chuyện này chính là lỗi của , từ đầu đến cuối đều là lỗi của ”
Cô dùng hết sức gào lên câu nói đó, đuổi ra khỏi phòng.
bóng Tô Tu Cẩm dần khuất xa, cô ngẩn một lát, nước mắt tuôn như đê vỡ.
Nước mắt như những viên ngọc trai đứt dây, từng giọt từng giọt lăn dài trên gương mặt Đường Lăng Vi.
Một giọt nước mắt chảy dọc má rơi xuống tay.
Lạnh buốt, giống hệt cô lúc này.
Nước mắt vô tình chảy vào miệng, mang vị đắng chát, y hệt tâm trạng cô lúc này.
Cô thật sự kh ngờ Tô Tu Cẩm lại rời như vậy, trong lòng cô tự hỏi hết lần này đến lần khác, tại ?
Cô kh trách Tô Tu Cẩm, thậm chí kh trách bí ẩn kia, cô chỉ trách bản thân .
Dường như dù cô cố ý ôm hết mọi tội lỗi về cũng chẳng làm gì sai, nếu nhất định nói cô đã làm sai ều gì thì lẽ là đã thích một mà bản thân kh xứng với ?
Đúng vậy, Tô Tu Cẩm là thế nào?
Con cưng của trời, lớn lên từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, còn cô là ai?
Gần như là một đứa mồ côi.
Cô nghe th tiếng Tô Tu Cẩm nói chuyện với giúp việc, lờ mờ kh rõ nhưng đại ý là bảo cô rời .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ban đầu, giúp việc này được thuê để chăm sóc sức khỏe cho cô, vì vậy dù kh thích ngoài, cô cũng kh từ chối.
Nhưng giờ Tô Tu Cẩm lại muốn sa thải cô , ều này ý nghĩa gì?
Sau đó cô nghe th tiếng đóng cửa, tiếng kim loại cọ xát chói tai.
Trong phòng lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn mỗi Đường Lăng Vi.
Đường Lăng Vi khóc, khóc đến xé lòng, khóc đến trời đất tối tăm, khóc đến nỗi gần như thiếu dưỡng khí.
Dù vậy, cô cũng kh hề nghĩ Tô Tu Cẩm sẽ thực sự rời !
Cứ như thể khi Tô Tu Cẩm rời , đã mang theo tất cả hơi ấm trong căn phòng này.
Kh biết là do nguyên nhân tâm lý hay do cửa sổ mở toang, Đường Lăng Vi cảm th lạnh.
Cái lạnh đó thấm thía tận xương tủy, từ đầu lan ra khắp tứ chi.
Cô chưa từng tuyệt vọng đến thế, cô kh biết những ngày tháng sau này làm .
Cô kh biết kh thì cô sẽ sống thế nào, hóa ra Tô Tu Cẩm trong lòng cô đã ở một vị trí siêu việt.
Kh ai thể sánh ngang với trong tâm trí cô, vậy mà cô lại chẳng hề hay biết.
“Tô Tu Cẩm, Tô Tu Cẩm, đúng là đồ khốn nạn ”
Đường Lăng Vi cắn môi, như muốn hét lên những cảm xúc dồn nén trong lòng cho thoải mái.
“ bảo là thật , hức hức hức, đúng là đồ khốn nạn ”
“ kh .”
Trong phòng bỗng vang lên giọng nói khàn khàn của Tô Tu Cẩm. Đường Lăng Vi ngẩng đầu lên mới th Tô Tu Cẩm kh biết đã về từ lúc nào.
Tô Tu Cẩm đứng thẳng bước vào, trên tay xách một cái bánh kem sô cô la.
“ nghe nói con gái khi tâm trạng kh tốt cần ăn đồ ngọt, em thử xem?” Tô Tu Cẩm vừa nói vừa dùng bàn tay to lớn xoa đầu Đường Lăng Vi.
“, đâu vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.