Nhất Phẩm Khuynh Thành
Chương 172:
Vừa chạy vừa lẩm bẩm, cơ thể vẫn chưa hồi phục, kh được, kh được, kh được.
Đường Lăng Vi vẻ mặt khó hiểu Tô Tu Cẩm, kh nhịn được tự hỏi bản thân: “Chẳng lẽ mất sức hút ?
Kh thể nào…”
Kh lâu sau, Tô Tu Cẩm đã làm xong mì Ý và tôm hấp, gọi Đường Lăng Vi xuống lầu ăn cơm.
Bữa ăn của hai diễn ra khá hòa thuận.
Hai trò chuyện bâng quơ, kể cho nhau nghe những chuyện mới mẻ hoặc chuyện phiếm mà gặp gần đây.
Phần lớn thời gian là Đường Lăng Vi nói, Tô Tu Cẩm lẳng lặng lắng nghe, bóc tôm cho cô.
Một tiếng chu ện thoại phá vỡ khoảnh khắc tươi đẹp này, Tô Tu Cẩm chút kh vui nhấc máy.
“Nghịch tử, mày cút về đây ngay!”
Kh đợi Tô Tu Cẩm mở miệng nói, bên kia đã truyền đến một giọng nói gần như gầm lên, đó là Tô Tấn Niên, ba của Tô Tu Cẩm.
“ chuyện gì kh thể nói qua ện thoại ?” Mặc dù đối diện đang nổi trận lôi đình, Tô Tu Cẩm vẫn ung dung tự tại, bật loa ngoài tiếp tục bóc tôm cho Đường Lăng Vi.
Thế nhưng Đường Lăng Vi nghe th giọng Tô Tấn Niên thì chút kh yên lòng, cô đặt d.a.o dĩa xuống, chăm chú lắng nghe.
“Ta cho mày ba tiếng, nh chóng cút về đây!
Nếu mày kh về thì đừng bao giờ bước chân vào cái nhà này nữa.” Tô Tấn Niên nói với giọng giận dữ đùng đùng, thực chất cũng mang theo chút bốc đồng, hy vọng Tô Tu Cẩm sẽ xuống nước nghe lời , ai ngờ thằng nhóc hỗn xược này lại cứng đầu đến thế?!
“Tùy , đồ của sẽ để Tống Duy Ninh l về.”
cúp ện thoại, toàn bộ hành động dứt khoát, khiến Tô Tấn Niên ở đầu dây bên kia sững sờ.
Ngay sau đó là tiếng gầm lên giận dữ: “Thằng nhóc hỗn xược này càng ngày càng kh chịu sự dạy bảo!”
Đến khi gọi lại thì đã ở trong tình trạng kh liên lạc được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đường Lăng Vi chiếc ện thoại đã cúp máy, đăm chiêu suy nghĩ, kh biết đang nghĩ gì.
Cô dùng dĩa đưa vào miệng hết lần này đến lần khác, nhưng lại kh gì.
“Đang nghĩ gì mà nhập thần vậy?” Tô Tu Cẩm đưa tay vẫy vẫy trước mặt Đường Lăng Vi, ra hiệu cô tỉnh táo lại.
Đường Lăng Vi lúc này mới mở miệng nói: “ thật sự kh về ?
Ba… ba nghe vẻ tức giận, là… vì chuyện của em ?”
Đường Lăng Vi hỏi liền m vấn đề, khiến Tô Tu Cẩm chút khó xử.
Dù cũng trả lời tất cả các câu hỏi của cô, nhưng kh biết nên bắt đầu từ đâu.
“Nghĩ linh tinh gì vậy? Ông vẫn luôn như vậy.”
Đường Lăng Vi chằm chằm vào , rõ ràng là kh tin.
Tô Tu Cẩm kh nhịn được bật cười, đưa tay nhéo má cô một cái: “Chẳng đều như vậy , chuyện đã quyết định thì kh thể thay đổi được.”
Đường Lăng Vi đặt tay lên tay Tô Tu Cẩm, hoàn toàn kh để ý vừa bóc tôm xong còn hơi dính dầu mỡ.
Cô mở miệng nói: “Em hy vọng về nhà.”
“Vậy còn em?” Tô Tu Cẩm kh trả lời mà hỏi ngược lại, “Em sẽ vì trở ngại mà từ bỏ , từ bỏ đoạn tình cảm này ?”
Nhận ra ều kh ổn, Đường Lăng Vi vội vàng nói: “Em sẽ cùng về nhà, đã là chuyện của em, em đương nhiên cùng đối mặt.”
Nói cách khác, cô cũng kiên quyết kh từ bỏ đoạn tình cảm này.
Cảm xúc của Tô Tu Cẩm lập tức thay đổi, thể kh vui được chứ?
Gần như sắp vui c.h.ế.t mất thôi!
Chưa có bình luận nào cho chương này.