Nhất Phẩm Khuynh Thành
Chương 18:
“Thưa cô, cô hẹn trước kh ạ?”
“Hẹn trước?” Đường Lăng Vi cau mày, “Kh .”
“Vậy xin lỗi, kh hẹn trước thì kh được ạ.”
Cô tiếp tân mỉm cười khéo léo từ chối, cả ngày hôm nay đã kh đếm xuể bao nhiêu đến mà kh hẹn trước, cô đã quen với chuyện này .
Đường Lăng Vi kh cam lòng, cơ hội mà cô khó khăn lắm mới giành được đương nhiên kh thể dễ dàng bỏ qua, “Chỉ năm phút thôi, tin Ngài Khu sẽ hài lòng với bản thiết kế của chúng ...”
“Thật sự xin lỗi, xin cô vui lòng đặt lịch hẹn trước ạ.”
“...”
Lời này nói ra, nếu cô thể hẹn được thì đâu đến nỗi đến đây chặn như vậy?!
Đang lúc chán nản cúi đầu chuẩn bị rời , khóe mắt chợt liếc th gì đó, cô siết chặt túi tài liệu, tốc độ cực nh chặn lại đàn đang định lên.
“Này, cô...”
Tiếp tân muốn kéo lại, ai ngờ đã kh kịp .
Đường Lăng Vi giang hai tay chặn Khu Tần lại, thở hổn hển nói: “Chào Khu Tổng, biết làm vậy là vô lễ, nhưng xin ngài cho năm phút.”
Đang đường, phía trước đột nhiên xuất hiện một bóng dáng xinh đẹp c lối, Khu Tần theo bản năng cau chặt mày, kh hề hứng thú.
“Là như thế này ạ, đã thiết kế một bản phác thảo dựa trên địa thế Lam Già, xin ngài xem qua.” Cô nh chóng đưa bản vẽ đến trước mặt Khu Tần, kh cho khác cơ hội nói, tiếp tục giải thích: “Địa thế Lam Già dựa vào biển, so với các ý tưởng khác càng đề nghị thiết kế thành nhà hàng, xây dựng thành nhà hàng ven biển nổi tiếng để thu hút khách hàng.”
“Hiện tại cũng là nhà hàng ven biển duy nhất của Thành phố Mạc Lâm.”
Đường Lăng Vi vừa nói, khóe mắt kh ngừng đánh giá Khu Tần, th môi mỏng của ta khẽ động, trong lòng cô khẽ vui, tiếp tục tăng cường thuyết phục: “Nếu ngài bằng lòng hợp tác với Tinh Nguyệt, thì Tinh Nguyệt sẽ nhường hai mươi phần trăm lợi nhuận cho ngài.”
“Ồ?” đàn hứng thú nhận l bản phác thảo xem xét, “Ý tưởng hay, nhưng cô đã nghĩ đến hậu quả khi Biển Lam Già thủy triều lên chưa?”
Khu Tần trả lại bản phác thảo cho cô, mỉm cười vỗ vỗ vai Đường Lăng Vi, “Tiểu cô nương, ý tưởng của cô táo bạo và sáng tạo, nhưng đây là một dự án cực kỳ nguy hiểm, sẽ kh xem xét.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dứt lời, ta xuyên qua Đường Lăng Vi, tự bước vào thang máy.
“Ngu ngốc quá , còn tưởng đây là trò chơi trẻ con , ba lời hai tiếng là thể lay động được Khu Tổng.” Tiếp tân tiến lên chặn đường Đường Lăng Vi, mỉa mai nói một tràng.
Đường Lăng Vi sắp xếp lại bản phác thảo, bước ra khỏi cửa phòng họp.
Khi đến đây đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc thất bại, nhưng dù vậy vẫn kh ngăn được nỗi buồn.
Cô quá tự tin, bao nhiêu năm nay làm việc gì cũng nắm chắc phần tg, một lần là thành d, nhưng lại mắc kẹt ở chuyện này.
Khi còn nhỏ ngoại từng nói với cô: “Vi Vi, trên đời này quá nhiều chuyện kh con muốn làm là làm được.”
Bây giờ đúng là lời nói đã ứng nghiệm.
Cộp cộp cộp
Đôi giày cao gót th mảnh bước trên bến tàu Lam Già, gió biển thổi tới tạt vào mặt rát buốt, cô đặt hai tay lên lan can những chú hải âu nô đùa trên bãi cát.
Trong lòng trăm mối ngổn ngang.
“Là cô ?”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, Đường Lăng Vi gần như theo phản xạ đeo khẩu trang vào, một tay đặt lên túi xách, mặt cứng đờ quay đầu lại, “Thật trùng hợp, đâu cũng gặp được Tổng giám đốc Tô.”
Tô Tu Cẩm tựa vào lan can, đôi mắt khẽ híp lại, thản nhiên nói: “Muốn quyền sản xuất Dự án Lam Già ?”
“Chẳng lẽ kh ?”
“Ha...” đàn cười khẩy một tiếng, l một ếu thuốc ra ngậm giữa môi, ta hít một hơi thuốc, giọng nói dần khàn , “Chỉ cần cô lên tiếng, sẽ kh tr với cô.”
Gió biển trên bến tàu mạnh, giọng nói của hai bị gió thổi tan khá nhiều.
Tô Tu Cẩm ngón tay thon dài kẹp ếu thuốc, khẽ nghiêng đầu Đường Lăng Vi.
M lần gặp mặt cô đều kh hề bỏ khẩu trang, nhưng ta lại vô cùng thích đôi mắt long l này của cô, dường như chỉ cần một cái là thể gột rửa sạch những suy nghĩ dơ bẩn trong lòng ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.