Nhất Phẩm Khuynh Thành
Chương 239:
“Lăng Vi… em đang làm gì vậy?” Tô Tu Cẩm mang theo vẻ khó tin, đáy mắt ẩn chứa chút đau buồn.
Đường Lăng Vi mở lời, giọng chút khàn đặc: “Em làm gì thì liên quan gì đến ?
Xin hãy tránh xa em, và cả bạn của em nữa.”
Tô Tu Cẩm lúc này mới phát hiện Đường Lăng Vi ướt sũng toàn thân, gió lạnh thổi qua khiến cô run rẩy.
vội vàng cởi áo sơ mi định khoác lên cô , Đường Lăng Vi né tránh .
“Xin phiền Tô tiên sinh mặc áo vào hãy nói chuyện.” Đường Lăng Vi nói chuyện lạnh lùng, rõ ràng kh hề nói lời nào gây tổn thương, nhưng chỉ riêng sự lạnh nhạt như cự tuyệt ngoài ngàn dặm này đã khiến tổn thương hoàn toàn.
nghẹn một cục tức trong lòng, nhưng lại kh thể trút giận lên Đường Lăng Vi, chỉ đành chỉ vào Kỷ Thời Phong, quát lớn một tiếng: “Là kh, đã bắt nạt Lăng Vi kh.” Làm động tác như muốn x tới đánh .
Đường Lăng Vi lại đẩy mạnh ra, hướng về phía , cô mất kiểm soát hét lên: “Đủ !”
Cô thờ ơ Tô Tu Cẩm một cái, cứ như đang một xa lạ.
Cô quay , nắm tay Kỷ Thời Phong rời .
Tô Tu Cẩm chút khó tin, nghiến răng nghiến lợi mở lời: “Đường Lăng Vi, chẳng lẽ em quên em đã chấp nhận lời cầu hôn của ?
Chúng ta mới là vợ chồng, em theo tính là đây?”
Quả nhiên, Đường Lăng Vi nghe vậy liền dừng bước.
Tô Tu Cẩm mặt mày tươi rói, định bước tới kéo cô .
Cô quay , tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út tay ra, ném nó xuống đất.
Chiếc nhẫn kh nhẹ, rơi xuống bãi cát lập tức lún sâu xuống một khoảng, giống như trái tim Tô Tu Cẩm lúc này, kh ngừng chìm sâu.
“Kh tính nữa, tất cả đều kh tính nữa.” Để lại câu nói đó, Đường Lăng Vi rời .
Tô Tu Cẩm chút hoảng loạn, câu nói này chút quen thuộc.
Chính là những lời nói trên du thuyền để an ủi Lâm Mộc Vân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tại Đường Lăng Vi lại biết.
Lẽ nào là Lâm Mộc Vân nói?
Kh, nh chóng phủ nhận khả năng này.
Lâm Mộc Vân bị lôi kéo thô bạo cũng kh tỉnh, kh giống như giả vờ.
Vậy cô ta thể thời gian tìm Đường Lăng Vi nói những ều này với cô .
Hơn nữa cho dù nói cô cũng sẽ kh tin.
Vậy chỉ còn lại một khả năng duy nhất, lúc đó cô thực ra đã tìm đến và phát hiện ra họ trên du thuyền, bơi đến tìm họ, những lời đó đều bị cô nghe th.
Kết hợp với việc Đường Lăng Vi ướt sũng toàn thân, Tô Tu Cẩm chút hoảng loạn.
Đúng , chỉ lời giải thích này thôi.
Theo tính cách của Đường Lăng Vi, cô tuyệt đối sẽ kh tin vài lời khác nói, trừ khi là cô tự tai nghe th.
ngay cả chiếc nhẫn cũng kh màng đến, x lên định chặn Đường Lăng Vi lại, cô quay , dứt khoát giáng cho một cái tát.
“Đủ , Đại thiếu gia Tô, vẫn chưa chơi đủ ? Đáng tiếc là đã chơi đủ .” Cô nói xong, quay bỏ kh thèm ngoảnh lại, để Tô Tu Cẩm một đứng tại chỗ.
Kỷ Thời Phong theo phía sau một chút cũng kh hề đồng tình với Tô Tu Cẩm, kh chỉ vì họ là tình địch, mà còn vì khi vừa tìm th Đường Lăng Vi.
Hóa ra, th khoảnh khắc của cô thì trong lòng đã rõ cô chắc c đang chơi với Tô Tu Cẩm.
đã hỏi thăm nhiều nơi để biết vị trí của họ theo tới, toàn bộ quá trình đều tham gia.
Th nụ cười hạnh phúc của cô trên lễ cầu hôn, cũng đã từng nghĩ đến việc bu bỏ.
Nhưng đột nhiên xảy ra biến cố, Tô Tu Cẩm bị gọi , cô chỉ còn lại một tại chỗ.
đã muốn đến bên cạnh cô biết bao, nhưng kh thể, kh thể đưa ra một lời giải thích hợp lý cho việc tại lại ở đây.
kh muốn dùng cái lý do tồi tệ tình cờ gặp, để thoái thác cô .
Chưa có bình luận nào cho chương này.