Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhất Phẩm Khuynh Thành

Chương 50:

Chương trước Chương sau

“Con đến chúc Tết dì và bác trai ạ.” Lâm Mộc Vân cười cười, rút tay ra từ trong áo khoác l một hộp quà nhỏ tinh xảo đưa cho bà: “Dì đừng chê, đây là con th ở Hồng K, cảm th hợp với khí chất của dì.”

Hộp trang sức tinh xảo nhỏ n lọt vào mắt, trên đó khắc logo thương hiệu mà bà thường dùng, Chung Lê Vân cẩn thận cất đồ : “Chỉ con là chu đáo nhất.”

Quản gia Tần từ ngoài bước vào, trên mặt nở nụ cười kh thể kìm nén: “Phu nhân, Nhị thiếu gia về !”

Vừa nói, từ ngoài một đàn thân hình cao ráo, ngũ quan lạnh lùng kiên nghị bước vào, ta mặc một bộ đồ thường ngày màu đen, vẻ lười nhác giữa hàng l mày hiện rõ mồn một.

th , Tô Tu Minh dang rộng tay ôm một cái, l mày kiếm khẽ nhíu lại: “Dì Vân, dì gầy .”

“Thằng nhóc thối này, muốn về cũng kh báo trước một tiếng.”

Thoát khỏi vòng tay , Chung Lê Vân xót xa sờ lên mặt , đáy mắt xót xa vô cùng rõ rệt. Đối với Tô Tu Minh, bà từ tận đáy lòng mà thương xót, năm đó khi bà vừa bước vào Tô gia ta còn bé tí, bà ánh mắt rụt rè, Chung Lê Vân kh kìm được vẫy tay với , sau đó ta chạy bằng đôi chân ngắn cũn cỡn nép vào lòng bà.

Vì vậy b nhiêu năm nay đối với Tô Tu Minh, bà vẫn luôn yêu thương và bao che một cách c khai.

Tu Minh.”

“Lớn đ.” Tô Tu Minh đặt lòng bàn tay lên đỉnh đầu cô xoa xoa: “ chỉ một em ở đây, Tu Cẩm đâu?”

Nghe vậy, Lâm Mộc Vân ánh mắt lảng tránh, vô thức ngẩng đầu bầu trời đen kịt bên ngoài: “ nói chút việc.”

Những hành động nhỏ đó đương nhiên kh thoát khỏi mắt Tô Tu Minh và Chung Lê Vân, nhưng mọi đều vô thức bao che cho chuyện riêng của Tô Tu Cẩm, cũng kh tiếp tục tr cãi vấn đề này, hàn huyên vài câu lên lầu ngủ bù múi giờ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

bóng lưng rời , Lâm Mộc Vân thở phào nhẹ nhõm.

Ba em nhà họ Tô và cô đều mối quan hệ khá tốt, nhưng kh biết từ khi nào trái tim cô đã đặt lên Tô Tu Cẩm.

Khi đó cô còn trẻ tuổi bồng bột kh hiểu chuyện tình cảm nam nữ, Tô Tu Minh lớn hơn cô m tuổi, trước khi ra nước ngoài đã rầm rộ tỏ tình với cô, khi đó khiến cô sợ đến tái mét mặt, sau đó chuyện này liền lan truyền trong giới.

Nhiều năm trôi qua, cô gặp vẫn còn th căng thẳng.

Vốn định nhân cơ hội này ở lại tâm tình với Chung Lê Vân, nào ngờ Tô Tu Minh đột nhiên trở về, lúc này Chung Lê Vân toàn bộ tâm tư đều dồn vào , Lâm Mộc Vân ở lại cũng chỉ thêm khó xử, chào tạm biệt vội vàng rời .

Trước cửa sổ sát đất của phòng ngủ chính trên tầng ba, đàn rút một ếu thuốc ngậm vào miệng, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm bóng dáng vội vã rời kia, khóe môi khẽ nhếch lên vẻ cười lạnh.

l ện thoại ra gọi một số quen thuộc.

Tô Tu Cẩm vừa đưa Đường Lăng Vi về đến nhà, đang chuẩn bị lái xe về, số ện thoại quen thuộc hiếm khi gọi cho , nhấn nút nghe, còn chưa kịp mở miệng nói thì giọng ệu ng nghênh của kia đã truyền qua màn hình: “Thằng ba, mày đang ở đâu?”

“Ngoài đường.”

“Vô nghĩa!” Tô Tu Minh hít một hơi thuốc: “Tao hỏi mày vị trí cụ thể ở đâu.”

Tô Tu Cẩm đang đánh tay lái, bất chợt nghe câu hỏi của ta thì ngẩn , sau đó mới phản ứng lại, cười nói: “Đợi chút, về ngay đây!”

“Ừm hứm.”

Kiêu ngạo cúp ện thoại, ta cởi áo khoác ngoài treo lên mắc áo, căn phòng này qua là biết được dọn dẹp định kỳ, khắp nơi đều toát lên vẻ sạch sẽ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...