Nhờ Cây Mía Mốc, Tôi Lật Nhà Sống Tiếp
Chương 5: 5
Dù bà ta luôn miệng nói mía ruột đỏ chỉ lẫn một hai cây đem ép chung cũng chẳng , nhưng mỗi lần phụ bà nấu đường đỏ, đều lặng lẽ lựa riêng những cây mía ruột đỏ đó ra, cẩn thận đặt vào góc khuất, tránh để hại lây đến vô tội.
Hôm nay, mẹ lại vì một chuyện cỏn con mà nổi nóng với : “Em trai mày xé bài tập của mày thì ? Mày kh biết viết lại à?”
“Nhưng con kh tiền mua vở mới.” ngấn nước mắt, ấm ức nhỏ giọng đáp.
“Thế thì đừng viết nữa, con Hoa ở làng bên mười lăm tuổi đã l chồng , nhà mẹ đẻ nó nhận được hơn tám vạn tiền cưới đ! Mày học cũng đừng quá chăm, đằng nào m năm nữa chẳng gả !” mẹ hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt chẳng buồn để ý, bởi giờ toàn bộ tâm trí của bà đều đặt hết lên em trai nhỏ.
Từ sau khi đứa con trai này, trưởng thôn tháng nào cũng ghé nhà m lần.
khi hai chui vào phòng mẹ, hồi lâu mới ra.
khi ta mang sang ít tiền lẻ và m món đồ vặt.
D tiếng của mẹ trong làng bây giờ tuy đã thối nát chẳng ra gì, nhưng vì trưởng thôn là nhân tình của bà, nên cũng chẳng còn ai dám vô cớ động vào bà nữa.
Còn thằng em trai là đứa con ngoài giá thú , bố nó là trưởng thôn, nó thể coi ra gì được.
Thái độ nó đối với cũng y hệt mẹ , suốt ngày chẳng hề l một sắc mặt dễ coi.
Cho dù là thứ quý giá nhất của , chỉ cần nó tiện tay làm hỏng, mẹ cũng chỉ cười khen rằng con trai ngoan của bà làm tốt.
Bà đặt tên cho trai là Diệu Tổ, đặt tên cho em trai là Thiên Tứ, còn thì lại bị gọi là Chiêu Đệ.
Trong mắt bà, lẽ chẳng qua cũng chỉ là một món hàng để sau này đổi l tiền sính lễ mà thôi.
kh thể để bà ta tiếp tục hủy hoại đời thêm nữa.
Đêm hôm đó, sau khi họ đã ngủ say, lục trong đống củi, tìm ra m cây mía ruột đỏ đã giấu , gọt sạch vỏ, c.h.ặ.t thành từng khúc, dùng cối đá nghiền thành nước mía.
Sau khi đốt sạch bã mía, bắt đầu nấu đường đỏ trong chiếc nồi lớn, nước đường trong nồi sôi sùng sục, màu càng lúc càng sẫm, hương càng lúc càng đặc quánh, chỉ im lặng cúi đầu khu đều mà kh nói một lời.
9.
“ đêm hôm mà mày còn nấu đường đỏ nữa? Chỗ lần trước còn chưa bán hết mà.” mẹ dắt em trai ngang qua bếp, ngửi th mùi ngọt thơm trong nồi nên thuận miệng hỏi một câu.
“Sắp Tết , con định làm một ít để nhà giữ lại ăn.” nhàn nhạt đáp, nhưng động tác khu đường trên tay vẫn kh hề dừng lại.
“Cũng được, m hôm trước em mày cứ đòi ăn bánh nếp đường đỏ đ! Nhớ nấu đặc một chút, như vậy làm bánh mới ngon.” nói xong, bà dùng đầu đũa chấm nhẹ một ít nước đường nếm thử, sau đó quay bỏ .
Đêm , bà ngủ đặc biệt say hơn mọi khi.
Sáng hôm sau, khi bà tỉnh dậy thì trời đã gần trưa.
“ hôm nay ngủ say thế này! Con r kia còn chưa tan học, lát nữa Thiên Tứ từ lớp mẫu giáo về là đói mất!”
Nói xong, mẹ đứng dậy l bột nếp ra, bắt đầu nhào bột làm bánh nếp, từng chiếc bánh trắng mềm tròn trịa được nặn xong, bà bưng nửa bát siro đường đỏ mà tối qua cố ý chừa lại cho bà, hòa thêm nước đổ vào nồi, màu đỏ sẫm óng lên vừa đậm vừa đẹp, những chiếc bánh trắng tinh vừa thả vào đã nổi bật trên nền nước đường đỏ rực, thôi cũng đủ th ngon mắt vô cùng.
Đến khi bà làm xong cả một bát lớn bánh nếp đường đỏ thì em trai vẫn chưa về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nho-cay-mia-moc-toi-lat-nha-song-tiep/5.html.]
Bà càng lâu, lại càng th đói.
Thế là bà dứt khoát bưng bát lên, ăn từng miếng lớn đầy thích thú.
Lúc dắt em trai bước vào nhà, bà đã lau miệng xong .
“Mẹ, mẹ hứa làm bánh nếp đường đỏ cho con mà, mẹ lại ăn trước !” em trai vừa nói vừa hất mạnh tay ra, tức giận lao tới giật cái bát kh trên bếp ném thẳng xuống đất.
“Thiên Tứ đừng giận, mẹ vẫn chừa phần cho con mà!” bà vừa dỗ vừa nhấc chiếc l.ồ.ng bàn bên cạnh lên, bên dưới đặt sẵn hai bát bánh nếp đường đỏ.
“Kh cho chị ăn! Hai bát này con l hết!” em trai đã quen ngang ngược , vừa th hai bát bánh mềm thơm ngọt ngào là lập tức chiếm sạch.
trước kia cũng từng làm như vậy là trai , giờ chỉ còn là một hũ tro cốt mà thôi.
Đương nhiên sẽ kh tr với nó.
“Chị kh ăn đâu, em thích thì cứ l hết , chị ra ruộng nhổ ít rau x về nấu cơm cho hai .”
Nói xong, đặt cặp sách xuống, mỉm cười bước ra khỏi cửa, lần này nếu kh kịp thời gọi hàng xóm giúp, thật muốn xem xem hai mẹ con họ còn sống nổi hay kh.
Khi nhổ rau, cố ý trượt chân ngã khỏi bờ ruộng, làm bong gân mắt cá chân, đến lúc khập khiễng về tới nhà.
lại nghe th tiếng gào khóc quen thuộc vang lên: “Con r c.h.ế.t tiệt kia, mày còn kh về mau, mẹ con tao sắp kh xong !”
ném cái giỏ rau xuống, ngẩng đầu vào trong, em trai trên giường đất đã bắt đầu co giật toàn thân, còn mẹ thì sùi cả bọt mép ra ngoài.
Xem ra đường đỏ nấu từ mía mốc sau khi cô đặc lại còn độc hơn nhiều so với nồi nước đường lần trước!
“Mẹ, con ra ngoài gọi ngay đây!”
Sau đó gõ cửa từng nhà một, m năm nay trong làng làm ăn xa nhiều, ở lại ngày càng ít, mãi mới tìm được một nhà ở nhà, nhưng vừa nghe nói mẹ và em trai lại bị trúng độc, khi sắp kh qua khỏi.
ta liền xua tay từ chối liên tục: “Kh ! Xui xẻo lắm!”
Bị từ chối hết nhà này đến nhà khác, cuối cùng cũng tới được nhà trưởng thôn.
Trưởng thôn kh nhà, vợ ta đang ngồi ăn cơm.
Vừa tới cửa đã cất tiếng gọi lớn: “Cô ơi, kh xong ! Mẹ cháu với em cháu hình như trúng độc , chắc sắp kh cứu nổi nữa!”
Vợ trưởng thôn vốn từ lâu đã hận mẹ vì chuyện bà quyến rũ chồng , bà ta còn ước gì cả mẹ lẫn thằng em kia đều c.h.ế.t quách cho xong.
Nghe vậy, bà ta cười cười kéo tay lại: “Kh vội, chỉ là trúng độc thôi mà, chưa c.h.ế.t được đâu, cháu ngồi đây , chờ chồng cô về cô bảo cùng cháu sang xem.”
“Cô ơi cháu kh ngồi đâu, nếu trưởng thôn kh nhà thì cháu lên trạm y tế ngoài thị trấn vậy, ở đó chắc sẽ giúp.”
“Thằng cả, giữ nó lại! Trói nó vào!” th nhất quyết đòi , vợ trưởng thôn chẳng nói nhảm nữa, trực tiếp gọi con trai lớn ra đè xuống, kh cho ra ngoài kêu cứu.
Đến khi trưởng thôn về tới nhà thì mặt trời cũng đã sắp lặn hẳn.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.