Nhớ Thương Đã Lâu
Chương 1:
Giữa hè, Bắc thành.
Hai giờ chiều đúng là thời ểm nóng nhất trong ngày, kh khí trên mặt đường vì nóng mà hiện ra những gợn sóng nhỏ, tiếng ve trên cây ngô đồng hai bên đường kêu râm ran, gần như át tiếng ồn ào của xe cộ trên đường.
Đợi tới khi chiếc xe biển số giống trên ện thoại xuất hiện ở góc đường, Mộ Cửu gập ô che nắng lại, mở cửa xe taxi ra, hơi lạnh phả ra từ bên trong làm đỉnh đầu mát lạnh, kh kìm được mà thở phào nhẹ nhõm.
Thu chân vào trong xe, sau khi đóng cửa lại, tài xế ngồi ghế trước hỏi cô bằng giọng Bắc Kinh: "Số đuôi 6588, đến Ngã Đạo Khẩu đúng kh?"
Tuy rằng Mộ Cửu đã đến Bắc thành tập huấn gần một tháng, nhưng lịch trình của trung tâm vũ đạo quá nghiêm khắc, đây là lần đầu tiên cô ra ngoài một trừ m ngày chủ nhật Haidilao để cải thiện cuộc sống, cũng kh biết Ngã Đạo Khẩu là nơi nào, nghe th câu hỏi cũng chỉ thể tháo tai nghe ra, gật đầu qua loa "dạ dạ" hai tiếng đáp lại: "Là địa chỉ trên ứng dụng đặt xe đó ạ."
Tài xế nghe là biết cô gái này kh địa phương Bắc thành, đáp lại một tiếng "được" kh nói nữa.
Mộ Cửu đeo tai nghe lên lại, tiếp tục tán gẫu cùng với Cố Tương đang vui vẻ nghỉ hè ở Hàng thành:
"...Hazz, trang phục biểu diễn cực kỳ xấu, kh hiểu nổi thẩm mỹ của giáo viên tập huấn đợt này của tớ, tớ chưa th ai múa "Thải Vi" lại mặc tay áo lụa màu đỏ, váy thì m.á.u x lá, định cho cả đám cosplay hoa sen thành tinh à? Tớ nhớ lúc đó tớ bỏ phiếu chọn bộ màu trắng loang dần sang x, bạn cùng phòng tớ cũng thế, kh hiểu cuối cùng lại thành bộ hoa sen thành tinh như thế này..."
"Múa dẫn đầu? Kh biết, chắc cũng kh là tớ, đợt này của chúng tớ cũng m mạnh về múa cổ ển. Hơn nữa giáo viên kia nói động tác xoay cổ của tớ kh được đẹp, kh đồng đều với mọi , chắc là do hiểu biết về vũ đạo của hai chúng tớ khác nhau, mà cũng khó nói, chỉ thể làm theo yêu cầu của giáo viên, bây giờ tớ đợi tập xong "Thải Vi" quay về tập "Đường Ấn" tự tỏa sáng..."
Cô nói một tràng dài, còn Cố Tương là sinh viên khoa Văn hoàn toàn kh biết gì về vũ đạo, theo thói quen mù quáng tâng bốc bạn thân nhà : "Chắc kh thể nào đâu? Kh lẽ thật sự kh cho gái xinh múa dẫn đầu chỉ vì động tác kh đẹp ? Giáo viên của đáng tin kh đó?"
Sau khi nghe được m lời kh biết trời cao đất rộng của cô , Mộ Cửu lập tức cảm th chột dạ, g giọng chữa cháy: "Đừng đừng đừng, giáo viên này của tụi tớ xuất thân từ trường trung học Bắc Vũ trực thuộc Học viện Múa Bắc Kinh đ, thực lực chuyên môn mạnh. Nói thẳng ra vẫn là vì tớ yếu thôi, ngày mai ngoan ngoãn tập xoay cổ, kh làm múa dẫn đầu cũng kh ."
"A, thế cũng được, mà năm sau tính thi đại học nào? Bắc Vũ* hả?" Cố Tương hỏi, xoay bút trên tay, thuận tiện sai nào đó đang ở bên cạnh: "Ôi, Giang Triệt, tớ muốn ăn dưa hấu, l cho tớ một ít , lạnh nha."
(*Bắc Vũ: 北京舞蹈学院 (Běijīng Wǔdǎo Xuéyuàn) – tức là Học viện Múa Bắc Kinh.)
Mộ Cửu nghe th tên gọi đó, kh nhịn được đảo mắt một cái, hỏi cô : "Kh chứ, cả ngày ở chung với hàng xóm đó vậy? Kh các giấu ba mẹ yêu đương chứ?"
"Khụ khụ khụ khụ..." Cố Tương bị lời nói của cô làm sặc, cũng may vì cô đang gọi ện thoại nên nào đó kh lên tiếng từ chối, kh nói gì mà mở cửa l dưa hấu, vì thế cô nhỏ giọng bảo cô im miệng: "Nói xàm gì đó, gia đây ghét nhất là m làm màu, cảm th tớ sẽ coi trọng kiểu vua làm màu như Giang Triệt ? Hôm nay ta chỉ tới xem tớ làm bài, sẵn tiện ké cơm, tối nay ba mẹ ta tiệc."
"À..." Mộ Cửu kéo dài giọng đáp, trong lời nói mang theo chút chế nhạo: "Kh cần giải thích đâu, ai hiểu thì hiểu mà, xem tớ là kiểu thích truy hỏi lắm à?"
"Cút ." Cố Tương phì một tiếng với cô, cố gắng kéo chủ đề quay lại: " đừng đổi chủ đề, định thi vào trường đại học nào, gần nhà kh?"
Mộ Cửu nghĩ một lúc, cuối cùng nghiêm túc trả lời cô : "Bắc Vũ thì chắc kh đậu, ba mẹ tớ cũng kh hy vọng nhiều, dù lúc đó xem thời gian thi của các trường, sắp xếp được thì thi, thi đậu trường nào thì học trường đó, tùy duyên thôi."
"Chậc, làm gì cũng vô dụng, chỉ được m cái văn dốt võ dát nhất thôi." Cố Tương ngoài miệng nói móc khác, bản thân lại bu bút đứng dậy khỏi bàn, ngã thẳng lên giường.
Mộ Cửu bị giọng ệu dạy dỗ của cô làm cho sửng sốt, nh l lại tinh thần mắng cô : "Cố Tương, ên à? Tớ kh chịu học hành cho tốt hả? Lúc sáu giờ tớ dậy tập luyện kiến thức cơ bản kh biết còn ngủ ở xó nào, mặt dày thế hả?"
"Thôi thôi, kỳ nghỉ hè này tớ sắp phát ói đây, kh biết ba mẹ tớ bị Giang Triệt tẩy não kiểu gì, cảm th tớ thiên phú hơn , thể thi vào Giang Đại giống ta, tớ sắp xỉu vì m bài thi toán đây, tớ nghi ngờ hợp lý Giang Triệt muốn mưu sát tớ...Tớ.." Cố Tương nói tới đây thì đúng lúc nào đó bưng dưa hấu vào, đành cứng rắn chuyển chủ đề, hỏi cô: "Đúng , bây giờ chuẩn bị đâu thế? Trời nóng như thế kh ở trong phòng ngồi ều hòa, cũng kh sợ bị cháy nắng à?"
"Hôm nay khó lắm tớ mới được nghỉ một ngày, buổi sáng ngủ tới mười một giờ ăn cơm, bây giờ chuẩn bị chơi trò mật thất." Mộ Cửu cũng nghe ra cô đổi đề tài, thành thật trả lời.
" mật thất với ai? Bạn cùng phòng hả?" Cố Tương hỏi tiếp.
"Kh , tớ một , cũng kh ghép đủ nên tớ mua thêm ba vé, kh biết lúc đó cho chơi kh nữa." Mộ Cửu nói xong, lại th tin chơi ghép trên ện thoại, trên đó hiển thị thêm bốn , nói cách khác vẫn chỉ một cô.
"Chắc là kh được đâu, bạn cùng phòng của kh chung?" Cố Tương nói.
Mộ Cửu vừa nghe thế, kh nhịn được trợn mắt: "Nói tới chuyện này tớ lại tức, m ai cũng gan nhỏ, lúc đầu đã đồng ý , vừa nghe là mật thất kinh dị cái im luôn, nói gì mà sau khi xem m gameshow búp bê đồng d.a.o nên bị ám ảnh, nhưng mà kh mật thất dọa chơi mới vui ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nho-thuong-da-lau/chuong-1.html.]
"A, thế gan đó, lỡ như một vào th đáng sợ thì ? Đến lúc đó khóc cũng kh khóc được." Cố Tương nói xong, ngồi dậy cầm nĩa l một miếng dưa hấu.
Mộ Cửu nghe vậy im lặng, cuối cùng bu xuôi đáp lại: "Cũng kh cách nào, cứ khóc thôi."
"Khụ..." Cố Tương bị miếng dưa trong miệng làm sặc, quơ tay ý bảo Giang Triệt đưa cho cô tờ khăn gi, nhưng trong lúc chờ th ta vô ý hay cố tình thoáng qua đồng hồ trên tay, ý là cô gọi ện thoại lâu .
Cô th vậy, tuy trợn mắt trong lòng nhưng dưới quyền lực chỉ thể nói với bên kia ện thoại: "Đi , kh nói chuyện nữa, tớ giải đề tiếp đây, mới làm được một nửa bài thi toán thôi, còn đang tính giờ, nếu kh làm thì kh kịp."
"Được ." Mộ Cửu đáp lại, bên kia cũng nh chóng cúp ện thoại.
---
Nhập vai trốn khỏi mật thất S.Feast.
Lúc trước Mộ Cửu cũng kh tìm hiểu kỹ, chỉ lướt qua ứng dụng xem chủ đề của các mật thất, cuối cùng bị cái tên "Nhà Búp Bê" hấp dẫn, đầu óc nóng lên nên đặt vé luôn.
Thế cho nên khi tới cửa tiệm, cô bị bảng hiệu kh khớp với tên cửa tiệm làm cho bối rối, cô vòng qu cửa tiệm mật thất ở tầng này m vòng mới th dòng chữ "Tên gốc: Nhập vai trốn khỏi mật thất TRAP", chút xấu hổ vào.
Ở quầy lễ tân là một chị gái xinh đẹp thân thiện, lớn tuổi hơn Mộ Cửu một chút, mỉm cười chào đón cô.
Nhưng bởi vì Mộ Cửu cao gần 1m7, dáng cao gầy và thẳng tắp nhờ luyện múa lâu năm, phối với thân váy liền áo màu đen, trên cổ tay đeo vòng VCA* năm hoa màu đen quý giá, dễ dàng làm ta cảm th cảm giác thành thục của phụ nữ thành phố, gần như khiến ta kh ra cô là học sinh trung học mười bảy tuổi.
(*Van Cleef & Arpels)
Hơn nữa vì để hợp với quần áo hôm nay nên cô còn son môi màu đỏ mọng, làm nổi bật đôi môi nhỏ, cũng che vẻ non nớt trên mặt. Chóp mũi cao thẳng như vừa làm, vào thậm chí chút khó gần.
Điều này làm cho chị gái ở quầy lễ tân khách sáo với cô nhiều, mở miệng là: "Chào ngài, ngài là đặt suất "Nhà Búp Bê" từ 14h30 - 16h đúng kh?"
Mộ Cửu nghe th từ "ngài", chút ngạc nhiên chớp mất, sau đó cũng chỉ thể gật đầu gượng gạo.
"Vâng thưa ngài, kiểm tra một chút, bên ngài... tổng cộng bốn đúng kh, bạn của ngài khi nào đến ạ? Chúng cần giải thích một vài ều cần chú ý trước, hơn nữa ngài đặt chủ đề khủng bố, cần đến trước mười phút." Đối phương lại nói.
"A? Ách, ..." Mộ Cửu bị vạch trần chút cứng họng, ngón tay vô thức chạm vào dây đeo túi, cuối cùng chỉ thể kiên trì trả lời: "Ngại quá... m bạn lúc đầu của kh tới được, thể vào chơi một kh?"
"A?" Chị gái lễ tân sửng sốt một chút, nh chóng đáp lại: "Kh , bên chúng thể hoàn trả tiền lại cho ngài, đợi lần sau các ngài thời gian tới."
"A...?" Mộ Cửu ngượng ngùng nhấp môi, nhỏ giọng hỏi: "Một kh vào chơi được ? thể trả phí bao cả phòng, kh cần hoàn trả,... Khó lắm mới thời gian rảnh, cũng đã đến , sợ sau này kh thời gian..."
"À à, cho nên ngài muốn vào chơi một đúng kh?" Chị gái lễ tân cuối cùng cũng hiểu ý của cô, nghĩ một lát nói: "Trước kia chúng kh tiền lệ này, nếu kh thì ngài chờ một chút, giúp ngày hỏi cửa hàng trưởng thử, hôm nay vừa lúc ở đây."
Mộ Cửu nghe lời cô th hi vọng, ngoan ngoãn gật đầu, dựa vào quầy lễ tân chờ đợi.
Vài phút sau, chị gái lễ tân ra từ phía sau, trên tay còn cầm một ly trà cho cô, nhỏ giọng giải thích với phía sau: "...Về mặt lý thuyết thì kh vấn đề gì, trong mật thất kh cơ chế hợp tác nhiều chơi hay bố trí nhiệm vụ nhóm.... Nhưng một vào sẽ hoảng sợ, cũng kh đầy đủ chi tiết, cuối cùng kh giải được, thể nghiệm trò chơi kh tốt..."
-----------------------------
Lịch đăng: 2 ngày/ chương
Nếu gì mong mọi góp ý giúp ạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.