Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Như Khúc Tình Ca

Chương 10:

Chương trước

NHƯ KHÚC TÌNH CA (10)

Tác giả: Thạch

Ngày trước, c nghệ chưa phát triển như bây giờ nên kh chuyện mổ nội soi, việc loại bỏ ruột thừa cũng kh ngoại lệ.

khẽ mỉm cười, cố giấu sự hoang mang trong lòng.

“Tạm biệt chị. Em còn việc làm.”

Nói , bước thẳng về phòng của Tiến Đạt mà kh thèm quan tâm tới vẻ mặt khó chịu của kia.

Vừa th , Tiến Đạt đã nhoẻn miệng cười:

sắp hoá đá . Đói muốn xỉu.”

Miệng thì kêu vậy nhưng việc đầu tiên làm lại là đưa hộp cháo tới trước mặt .

khoẻ thì mới sức chăm ốm chứ. thể tự ăn cháo được.”

Dứt lời, Tiến Đạt xúc một thìa cháo lớn ăn một cách ngon lành.

Th chần chừ, kia tò mò hỏi:

chuyện gì mà nhóc con nuốt kh trôi thế?”

kh muốn giấu nên thành thật kể lại đã gặp Như Nguyệt trên đường .

“Em… em đúng là một vết sẹo như chị ta nói. Nếu Như Nguyệt biết thì cũng rõ nguyên nhân đúng kh ạ?”

Tiến Đạt lặng trong giây lát. lẽ kh ngờ tới sẽ ngày hỏi về vấn đề này.

“Là do mổ ruột thừa.”

gật gù:

“Mẹ em cũng nói vậy. Chắc hẳn chị gái kia muốn em suy nghĩ đây mà. Mặc kệ. Dù em cũng ăn no đã.”

Th tâm trạng khá hơn nhiều, Tiến Đạt mỉm cười.

“Ăn xong nằm đó ngủ một giấc . ngồi đây được .”

vội xua tay:

“Làm gì kiểu đó chứ. là bệnh nhân kia mà.”

Tiến Đạt tủm tỉm cười:

“Vậy nằm chung .”

Th giãy nảy lên, mặt kia ỉu xìu:

cũng lo cho cái tay của lắm. Lỡ như em nằm đè lên nó thì xác định luôn… Chắc c hai tháng kh lành nổi.”

kh nhịn được, nói lớn:

“Ai nằm đè lên chứ?”

Đúng lúc này, tiểu tứ đẩy cửa x vào:

“Cửa kh khoá…”

Nói xong, ta tiếp lời:

“Em tới xem thế nào. Hay chị dâu cứ về . Em thức đêm quen…”

Còn chưa nói hết câu tiểu tứ đã bị ai kia ném cho cái sắc như d.a.o cau. Tiểu tứ vội vàng vơ l chiếc đàn violin chuồn thẳng.

Tiến Đạt giải thích:

kh thể để tiểu tứ phá đám như vậy được. Mãi mới cơ hội ở cùng nhau cả đêm.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

cười thành tiếng, vội vàng thu dọn chiến trường bắt kia nghỉ ngơi trên giường còn chiếm l chiếc ghế gỗ trong phòng.

Những ngày sau đó, kh cơ hội được tr bạn trai cả đêm như hôm trước nữa. Tiểu tam và tiểu tứ thay nhau giúp đỡ trai vì Tiến Đạt bắt học tập chăm chỉ để đạt kết quả tốt nhất trong buổi bảo vệ luận văn.

Ngày tiễn lên đường, nhẹ nhàng nói:

“Em đến đó cố gắng giữ gìn sức khoẻ. cần thu xếp c việc trước khi tới chỗ em.”

nhoẻn miệng cười. Nói là kh buồn là nói dối nhưng chúng sẽ tạm xa hai tháng trước khi chuyển tới làm việc ở gần ểm trường của .

“Cô Hạ Linh… cô ăn quả mâm xôi kh?”

ngạc nhiên khi th những quả mọng màu đỏ đẹp mắt trong tay m cô bé dân tộc thiểu số.

“Quả này ăn được ?”

Bé Hà tươi cười, đặt một quả mâm xôi vào tay .

“Cô ăn thử .”

mỉm cười, nói lời cảm ơn bé Hà từ từ cho quả mâm xôi vào miệng. Ngay khi thứ quả chua chua ngọt ngọt kia vừa tan ra trong miệng, kí ức của bỗng ùa về.

Ngày hôm đó, hái quả mâm xôi mà lỡ hẹn với Tiến Đạt. Thì ra Như Nguyệt kh nói dối. nhớ được lời bác sĩ nói với mẹ của khi cả hai tưởng đã ngủ say.

Chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã trào ra. tin Tiến Đạt, tin tình cảm dành cho là thật lòng nhưng cưới một gần như kh còn khả năng làm mẹ giống liệu rằng được hạnh phúc.

tạm biệt đám trẻ về phòng thu dọn hành lý. Còn vài ngày nữa là Tiến Đạt tới nơi này . thực sự kh biết đối mặt với ra .

muốn về nhà một chuyến, biết đâu bản thân lại sáng suốt hơn khi ở bên gia đình.

Chỉ ều, vừa mang hành lý tới cổng khu nhà của giáo viên thì thiếu chút nữa va Tiến Đạt.

Th , ngạc nhiên hỏi:

“Cô giáo định đâu mà tay xách nách mang như vậy? Lẽ nào nhớ quá nên muốn về Hà Nội m ngày?”

Nói xong, những quả mâm xôi được đặt cẩn thận trong hộp nhựa. Khoé mắt đỏ dần lên.

“Hạ Linh… mâm xôi thật ngon đúng kh?”

khẽ gật đầu. Lẽ ra đã rời sớm hơn nhưng kh hiểu còn tới chỗ mà đám trẻ chỉ cho để hái những trái cây chín mọng này.

Đạt… em đã nhớ lại . Em cũng biết vì em lại vết sẹo như vậy trên … em nghĩ chúng ta cần nói chuyện.”

vào m quả mâm xôi chín mọng tiếp lời:

“Lần trước em hái quả cho . Lần này hình như cũng vậy…”

Tiến Đạt nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt của . đặt vào tay một cuốn sổ bìa da đã cũ.

“Em đọc .”

Mắt nhoè dần khi th những dòng nhật ký của Tiến Đạt từ lúc chuyển về quê sống cùng bà. Trong mỗi câu chuyện đều nhắc tới một cô bé mà yêu mến và muốn gặp mặt mỗi ngày.

“Đừng suy nghĩ quá nhiều. Mỗi chúng ta nếu thể tìm th một nửa mà yêu thương đã là ều may mắn .”

nhẹ nhàng tựa vào vai .

“Cảm ơn …”

Tiến Đạt l tay ểm nhẹ vào trán :

“Đồ ngốc, cảm ơn là mới đúng. Cảm ơn vì em đã đồng ý gả cho .”

nhoẻn miệng cười, vòng tay qua cổ kia kiễng chân, nhẹ nhàng đặt lên môi một nụ hôn.

lẽ Tiến Đạt nói đúng. Tình yêu giống như bản nhạc với những th âm trầm, bổng đan xen. Chỉ khi ta dũng cảm, dám nắm tay nửa kia để đương đầu với khó khăn, thử thách mới thể tới bến bờ hạnh phúc.

Dù phía trước còn nhiều ch gai nhưng chắc c sẽ kh bao giờ bu tay, cùng viết nên bản tình ca ngọt ngào nhất.


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...