Như Khúc Tình Ca
Chương 5:
NHƯ KHÚC TÌNH CA (5)
Tác giả: Thạch
Ngay khi về tới phòng trọ, đám Quỳnh Hoa và Phương sốc tới mức kh thốt nên lời khi ngay phía sau là đẹp trai với 7749 thứ đồ lỉnh kỉnh trên . cũng kh ý bắt nạt ta như vậy đâu, chỉ ều Tiến Đạt lo đói nên nhận hết “trách nhiệm” về .
“Chào các em. là Tiến Đạt - bạn trai của Hạ Linh.”
Bình thường hai đứa nó nh mồm nh miệng là vậy mà nay im bặt khiến kh nhịn được cười.
“ Đạt cùng quê với tao.”
Phương và Quỳnh Hoa lập tức hoàn hồn sau khi nghe nói. Tụi nó đứa kéo ghế, đứa rót nước lọc mời khách.
“… bất ngờ quá ạ. Em chưa th Hạ Linh nhắc tới bao giờ.”
Tiến Đạt mỉm cười, nhẹ nhàng nắm l tay :
“Em m ngày gần đây suy nghĩ nhiều nên gầy . Nhờ hai em để ý Hạ Linh giúp nhé.”
Dứt lời, Tiến Đạt quay sang :
“ quay lại bệnh viện ...”
chút hụt hẫng khi ta vội vàng rời như vậy.
“… kh ở lại ăn cơm ạ?”
Tiến Đạt nhoẻn miệng cười:
“Cuối tuần nay tới chỗ được kh?”
“Thứ bảy và chủ nhật em đều lịch dạy thêm .”
Tiến Đạt vui vẻ nói:
“Kh vấn đề gì. sẽ nấu cơm chờ em.”
khẽ gật đầu, chạy vội về phía hành lý của đưa cho ta một hộp ô mai.
“Em nhớ là cũng thích ăn vị này.”
“Cảm ơn em.”
Tiến Đạt mỉm cười, tạm biệt và các bạn rời .
vừa quay lại thì một loạt câu hỏi của hai cô bạn “lao tới”. thành thật kể lại tất cả khiến tụi nó ôm bụng cười.
“Xem ra ta thích đánh nh tg nh .”
“Dù cũng hơn Hạ Linh nhiều tuổi như vậy, chắc hẳn chỉ chờ ai đó ra trường là rước về dinh thôi.”
nghe được những lời này liền xấu hổ tới đỏ mặt. Vừa mới quen mà đã bàn tính chuyện gì thế này?
vội vàng l đồ ăn ra dụ hai còn lại.
“Còn kh mau ra nhận quà. Ai ra muộn hết hàng đừng trách đ.”
Quỳnh Hoa và Phương cười phá lên:
“Bọn này chỉ thích hộp ô mai lúc nãy thôi.”
ngượng ngùng:
“Lần sau sẽ làm bù cho m bà.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
…
Chiều chủ nhật, sau giờ dạy thêm cho nhóc học tiểu học ở trung tâm thành phố, ghé qua nơi ở của Tiến Đạt.
Rõ ràng địa chỉ này ngay mặt đường lớn, kh những thế còn là phòng khám riêng của bác sĩ Đạt.
tưởng rằng ta đùa giỡn nên cho địa chỉ như vậy nào ngờ vừa dừng xe Tiến Đạt đã xuất hiện.
Th vẻ bối rối của , bật cười:
“Tầng 1 là phòng khám nhưng tầng 2 là nơi ở. kh thói quen làm việc vào chiều tối chủ nhật. Cũng cần dành thời gian cho bản thân và nghiên cứu tài liệu đúng kh nào.”
gật gù:
“Nơi này đẹp thật. Khá dễ chịu chứ kh xô bồ như m nơi em từng ghé.”
Tiến Đạt ngạc nhiên hỏi:
“Em hay tới phòng khám tư ? vấn đề gì khó nói hả?”
vội xua tay, đầu lắc như trống bỏi:
“Em kh… kh em. Các mẹ, các cô ở quê nhà lên đây khám hay nhờ em chở . Em kh khám bao giờ. Em chỉ cảm thán vậy thôi.”
Tiến Đạt tủm tỉm cười:
“Thôi. Lên tầng hai chờ một chút. Đồ ăn đã chuẩn bị xong . Em thể rửa tay nghỉ ngơi, để dọn cơm.”
kh muốn thừa nhận nhưng con tim bé nhỏ của lúc này đập liên hồi giống như chuẩn bị nhảy ra khỏi lồng n.g.ự.c vậy.
là chỉn chu, ngăn nắp, cách bài trí trong căn phòng này thể hiện rõ ều đó. Kh những thế đồ ăn ta nấu cũng ngon. Chắc là kh giả bộ yểu ệu thục nữ được nữa .
vẻ mặt của , mỉm cười:
“Yên tâm . nấu nhiều cơm lắm.”
“Mặt em khắc chữ háu ăn hay mà nói vậy?”
Tiến Đạt vươn tay nhéo vào má đáp:
“Chưa th chữ nổi lên nhưng phản ứng của em thì đúng như mong đợi đ. Hơn nữa cố tình nấu món em thích nhất mà. Em mà kh chịu ăn, sẽ buồn đ.”
vui vẻ nhận chén cơm từ ăn uống đúng chuẩn thiếu nữ con nhà gia giáo. À. Thực ra thì cái chuẩn này cũng hơi khác, tự ý “cơi nới” để bản thân thoải mái hơn trước đối diện.
Bây giờ thì hiểu tại lại “nổi hứng” với món sườn xào chua ngọt đến vậy . Mỗi khi tới tháng lại thèm đồ ngọt đến phát ên. lẽ Tết ăn uống quá đà, thói quen sinh hoạt cũng khác nên những thứ khác cũng thất thường. Chính xác thì đột nhiên chậm mất hai tuần so với bình thường.
sắc mặt tái mét của , Tiến Đạt lo lắng hỏi:
“Kh vừa em ăn nh quá nên đau bụng đ chứ? Hay đồ ăn kh hợp với em?”
ôm bụng, khẽ lắc đầu:
“Kh… kh tại đồ ăn.”
Tiến Đạt nhoẻn miệng cười. lẽ ta đủ trưởng thành để hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra.
“Kh đâu. Ngay gần đây cửa hàng tạp hoá. sẽ mua đồ giúp em.”
Nói , nh chóng rời để thể tự nhiên xử lý dấu vết trên ghế và vào phòng vệ sinh thay đồ.
“Hạ Linh… mua được đồ cho em nhưng quần áo mặc bên ngoài lại kh bán. Em thể mặc tạm áo của được kh?”
lí nhí nói lời cảm ơn Tiến Đạt nh chóng thay đồ. Chỉ ều thực sự kh dám bước ra ngoài nên ở lì bên trong phòng vệ sinh.
“Hạ Linh… vấn đề gì kh? Nếu em kh mở cửa sẽ phá khoá đó.”
“Em… em… ra ngay đây.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.