Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Như Khúc Tình Ca

Chương 8:

Chương trước Chương sau

NHƯ KHÚC TÌNH CA (8)

Tác giả: Thạch

Cứ tưởng sau khi chị gái kia chạy khỏi phòng khám của Tiến Đạt thì sẽ xuất hiện với gương mặt lạnh như băng để đóng cửa nhưng kh hề. vẫn ngồi ở đó thản nhiên gọi ện thoại.

“Tiểu tam, thư gửi Như Nguyệt là chú viết đúng kh?”

Từ phía bên kia, tiểu tam cười phá lên:

“Trời đất… biết hay vậy? Em chỉ viết chơi để đánh đòn tâm lý. Nhưng chuyện đã nhiều năm , tự nhiên lại hỏi em?”

Tiến Đạt nghiêm túc nói:

“Chú làm vậy kh hay . Như Nguyệt tưởng tình cảm với cô . Dù cũng là bạn học với nhau, nghĩ chú nên tìm ta giải thích. kh muốn vì chuyện này mà Hạ Linh suy nghĩ.”

Tiểu tam cười thành tiếng:

“Cuối cùng cũng chỉ vì lo chị dâu biết. yên tâm . Em sẽ nói chuyện với Như Nguyệt. Ha ha… Em ký tên cũng giống đ chứ.”

“Sẽ giống hơn nếu chữ T kh bị nghiêng sang trái. Học bao nhiêu năm cũng kh khá được.”

Đúng lúc này, Tiến Đạt ngẩng đầu lên và bắt gặp đang đứng ở cửa.

vẻ kh m bất ngờ khi em tới đây nhỉ.”

Tiến Đạt bước tới cầm l túi xách từ tay :

chút việc cần giải quyết nhưng hiện tại xong . em tới sớm hơn một ngày vậy?”

bật cười:

“Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành…”

Tiến Đạt nheo mắt :

“Em đã gặp Như Nguyệt ?”

trêu chọc :

“Thiếu chút nữa là ngã dập mặt chứ. Chị chạy nh tới mức va em.”

Chẳng ngờ, vừa nói hết câu kia đã kéo cổ áo của lệch sang một bên:

“Vai ? Tím hết cả .”

ngượng ngùng, vội gạt tay ra:

“Cái này bình thường mà. Em kh đâu.”

Tiến Đạt tủm tỉm cười, vội vàng khoá cửa phòng khám kéo tay lên trên tầng hai.

“Để xử lý cho. bạn trai làm bác sĩ tội gì chịu khổ chứ.”

Trong lúc Tiến Đạt xử lý vết bầm tím trên vai . nhẹ nhàng hỏi:

“Em tới từ khi nào?”

thành thật kể lại những gì th và nghe được.

mỉm cười:

“Nếu em bước vào sớm hơn đã thoát một kiếp nạn.”

bĩu môi:

“Em kh ngờ chị hành động như vậy. Nhưng mà bản lĩnh của cũng thật lớn. thể kh rung động trước cái đẹp ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Trong mắt những ta giống như một mô hình vậy. Tỷ lệ chuẩn chỉnh, cân đối, là hình mẫu lý tưởng của đàn . Chỉ vậy thôi.”

Dứt lời, nhẹ nhàng ôm l :

“Còn muốn hỏi ều gì nữa kh?”

khẽ gật đầu, nói hết suy nghĩ trong lòng:

“Em luôn cảm th gặp từ lâu , kh đợt Tết năm trước… Hôm nay và chị Như Nguyệt nhắc tới tai nạn và chuyện bỏ lỡ buổi phỏng vấn. kể cho em được kh?”

Tiến Đạt mỉm cười:

“Hồi em nhỏ xíu hai nhà chúng ta ở cùng khu tập thể. Sau này nhà chuyển xuống Hà Nội để bọn tiện học hành còn nhà em về quê như hiện tại. Năm học lớp mười một, ngoại mất, một bà ở quê nên đã về sống cùng bà tới hết năm học lớp mười hai. Lúc này, và em đã gặp lại nhau, còn khá thân thiết nữa…”

ngước mắt :

“Vậy tại em kh nhớ? Là vì tai nạn đó ?”

Tiến Đạt gật đầu, kể tiếp:

“Thi thoảng về thăm bà và gặp cả em nữa. Năm thứ hai đại học, về nhưng kh th em thì đã lên xe khách xuống thành phố. Kh ngờ xe chạy một đoạn ngắn, em xe đạp theo sau, vừa khóc, vừa gọi …”

Nhắc tới đây, Tiến Đạt bật khóc. ôm l :

đã xin bác tài dừng xe nhưng… nhưng… chiếc xe máy đó lao tới. đã sợ… sợ em kh qua khỏi.”

nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên gương mặt :

“Ngoại trừ việc em quên quãng thời gian đó thì mọi chuyện ổn mà.”

Tiến Đạt khẽ gật đầu:

“Sau đó theo xe cấp cứu xuống Hà Nội. đã ở bệnh viện tới khi em tỉnh lại. Em còn tưởng là bác sĩ nữa.”

tò mò:

“Vậy tại kh ai nhắc cho em nhớ về ?”

Tiến Đạt mỉm cười:

“Tiểu tam nhận ra kh hề thân thiết với cô gái nào ngoài em. Em nói cần nghiêm túc suy nghĩ chuyện này vì bọn khi đó đã là sinh viên đại học còn em chỉ mới học cấp hai. Và… cả bố em nữa. Bố đã gặp riêng để nói chuyện.”

Nói , ngập ngừng:

“Nhưng… kh được nhạy bén như tiểu tam. kh nghĩ đó là thứ tình cảm đặc biệt. cho rằng coi em là em gái. Tới khi em học đại học, đã khó chịu khi th những bạn nam khác vây qu em.”

“Đừng nói với em là lén lút ra tay loại bỏ đối thủ nhé. Em còn chẳng hiểu vì ta thích em được m bữa là lại chạy mất dép kìa.”

Tiến Đạt đưa tay lên thề:

kh đánh đập, chỉ đe doạ một chút thôi. Và đương nhiên nếu bố em kh hậu thuẫn làm thể đánh đâu tg đó như vậy.”

Lúc này, l tay xoa lên chiếc bụng lép kẹp của :

“Em còn chưa ăn tối…”

Tiến Đạt giật , vội vàng nói:

xin lỗi. quên mất. Để xem món gì ngon mời bạn gái nào.”

Tiến Đạt vừa bước tới gần tủ lạnh thì tiếng đập cửa dưới tầng một.

“Bác sĩ ơi, bác sĩ…”

Tiến Đạt và lập tức chạy xuống mở cửa. Trước mặt đàn trung tuổi trong bộ trang phục cũ sờn, đầy mùi dầu máy. Bên cạnh ta là một phụ nữ đang mang thai, tầm hơn ba mươi tuổi, gương mặt tái nhợt vì đau đớn.

“Bác sĩ ơi, bác sĩ cứu vợ với...”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...