Nhục Linh Chi
Chương 181920: +19+20
18
Đột nhiên, một bàn tay to khỏe mạnh tóm l , cả gần như bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
Hóa Long bóp cổ chỉ bằng một tay. Ở khoảng cách cực kỳ gần, thể th cả những gân x mấp máy trên mặt gã!
“Con khốn! Mày làm hỏng chuyện tốt của mày!”
liều mạng vùng vẫy cố thoát khỏi tay gã nhưng cảm giác ngạt thở khiến yếu dần.
nghĩ sắp c.h.ế.t .
Nhưng thật sự cứ thế c.h.ế.t như vậy ư?
thật sự đã làm xong hết tất cả những việc làm ư?
Nếu chưa thì thể gặp bà ...
Đi gặp bọn họ…
... Lão cô bà...
... Mẹ...
Đoàng!
Chợt tiếng s.ú.n.g nổ.
rơi xuống đất.
Lần này bị ngã tới xây xẩm mặt mày, nhưng nhờ vậy mà đã thể hít thở bình thường trở lại.
ra sức hít thở từng hơi một, cho tới khi mắt thể lại bình thường.
cố gắng chống dậy, mở mắt ra về phía cửa ra vào.
…
Là mẹ.
Mẹ đứng ngoài cửa từ đường, khẩu s.ú.n.g trong tay mẹ vẫn còn bốc khói x.
Sau lưng mẹ là những khuôn mặt phụ nữ đỗi quen thuộc với .
Họ chính là những phụ nữ khi đó chạy nạn tới thôn chúng , bị trưởng thôn bắt lại làm “ hiến tế”.
“A Ngạc! Đừng sợ! Mẹ đến đây!”
Nước mắt làm tầm mắt của nhòe .
“Mẹ!”
…
Khi đó, ở trong từ đường “chăm sóc” nhục linh chi thay cho trưởng thôn.
Những phụ nữ bị đưa tới đây đều được và mẹ lợi dụng đêm tối đưa ra ngoài thôn giấu .
Chỉ ều, để lừa được trưởng thôn và lừa cả nhục linh chi, trước khi rời , mỗi đều cắt một chút thịt trên đút cho nhục linh chi ăn.
Ngay cả cũng kh là ngoại lệ.
Xưa nay chưa bao giờ là ngoại lệ.
chỉ là một cô gái cùng chung số phận với những phụ nữ kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhuc-linh-chi/chuong-181920.html.]
19
Mẹ l s.ú.n.g của chủ Sử đã c.h.ế.t để b.ắ.n Hóa Long cứu .
Nhưng trước khi Hóa Long c.h.ế.t, gã đã dùng chút hơi tàn cuối cùng, nổ s.ú.n.g b.ắ.n trúng mẹ .
Đám thổ phỉ còn sót lại lập tức tan tác trốn về núi.
Còn mẹ thì nằm hấp hối trong lòng .
“A Ngạc, đây là lỗi của mẹ, tất cả là lỗi của mẹ…”
vừa khóc vừa lắc đầu: “Kh đâu mẹ! Đ là lỗi của bọn chúng!”
Đuôi mắt mẹ tuôn trào nước mắt.
“Mẹ sợ con bị c.h.ế.t đói… Mẹ biết bọn họ sẽ kh tha cho con, nếu như kh còn đồ ăn, chẳng biết hai cha con bọn họ sẽ làm ra chuyện gì… Mẹ kh còn cách nào khác ngoài tìm tới nhục linh chi... Nhưng mẹ kh dám cho con ăn một miếng nào, mẹ muốn những thứ con gái mẹ ăn đều sạch sẽ…”
“Mẹ...”
“Để nhục linh chi xuất hiện một lần nữa, mẹ đã làm ều sai trái, chính mẹ đã hại tất cả mọi … Cho nên mẹ mới sửa bản ghi chép của thôn thành nào ăn nhục linh chi sẽ bị báo ứng, sẽ bị trời phạt, để ta đừng ngấp nghé nhục linh chi… Chính mẹ đã làm liên lụy tới góa phụ Vương và cô bé Hạnh Hương, chính mẹ đã làm liên lụy tới lão cô bà…”
Vậy ra là lão cô bà biết tất cả.
Cho nên khi đó nói mẹ bị trưởng thôn mang cho nhục linh chi ăn, lão cô bà vốn luôn luôn bình tĩnh lại bỗng nhiên trở nên luống cuống.
Bà biết tất cả đều là mẹ làm ra.
Bà đã liều mạng để lấp l.i.ế.m lời nói dối này của mẹ .
Mẹ nắm c.h.ặ.t t.a.y bằng hết sức bình sinh.
“A Ngạc, hãy hứa với mẹ, nhất định phá hủy nó!”
Kh thể để nó hại thêm phụ nữ nào nữa!
20
chất một đống cỏ khô thật cao ở giữa từ đường đặt t.h.i t.h.ể mẹ nằm lên đó.
Ngọn đuốc đốt cháy đống cỏ khô.
ngọn lửa cháy hừng hực, mắt ướt nhòa lệ, dập đầu lạy mẹ ba cái, cho tới khi trán rướm máu, giọt m.á.u chảy xuống khuôn mặt .
Trong ánh lửa ngút trời, từ đường và nhục linh chi đều bị thiêu rụi cùng với t.h.i t.h.ể của mẹ.
đứng ngoài cửa thôn giữa lưng chừng núi ngoái lại thôn làng.
Một tay cầm s.ú.n.g của Hóa Long, tay kia bế một đứa trẻ quấn tã.
Đó là đứa con vừa mới chào đời của Vân Nương.
Sau lưng là thôn của chúng và những phụ nữ tới từ thôn bên cạnh lẫn m thôn khác nữa.
Từ đằng xa, loáng thoáng nghe th trong gió âm th buồn thương mà tràn đầy sức mạnh.
… Bé Ngạc, dũng cảm.
xoay trong tiếng gió, chạy sâu vào trong ngọn núi lớn.
HOÀN
Chưa có bình luận nào cho chương này.