Những Lá Thư Trong Hũ Tiết Kiệm
Chương 2:
"Mẫu má u được chẩn đoán mắc b ệnh m áu trắng là... của con gái cô, Phó An An."
đứng ch ết trân trong phòng làm việc của bác sĩ, theo bản năng bất an quay đầu lại.
th An An đứng ngoài cửa, mắt đỏ hoe, bàn tay nhỏ bé bất lực nắm chặt góc áo.
Tối đó, An An đột nhiên biến mất.
Con bé để lại cho một tờ gi viết: "Mẹ ơi, An An đây.
Mẹ, bố và trai luôn vui vẻ nhé."
ên cuồng tìm kiếm.
Đến tận đêm khuya, mới tìm th An An trong phòng của nhân viên phục vụ ở nhà ga xe lửa.
Con bé muốn học lớn, tự tàu đến một nơi thật xa.
quỳ xuống ôm chặt con bé, nỗi đau trong lòng như ăn mòn xương tủy.
Con bé tự trách , lau nước mắt cho và nói:
" trai bị b ệnh, nói là kh chữa trị, nói rằng thà để dành t iền cho con học.
"Nên, con cũng muốn để dành t iền cho trai học.
" trai là thiên tài, năm sau là thể thi đại học .
"Các bạn nhỏ ở trường đều ghen tị với con nhất."
Tiểu Phong là trai tốt nhất.
Trong những lúc và Phó Lệ bận rộn nhất với c việc, kh thể quan tâm đến hai em.
Thì thằng bé đã tỉ mỉ chăm sóc em gái, dạy dỗ nên một An An ngoan ngoãn và hiểu chuyện nhất.
ôm An An, cơ thể run rẩy kh ngừng, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng.
An An bắt chước lớn, vỗ nhẹ vào lưng .
Đường phố những ngày đầu đ lạnh buốt xương.
ra con phố dài chìm trong sương mù dày đặc, kh th hy vọng.
Giọng nói non nớt của An An vẫn văng vẳng bên tai :
"An An biết, dồn hết t iền trong nhà cũng kh đủ chữa b ệnh cho con.
"Nên mẹ ơi, để trai tiếp tục học, để bố chữa lành vết thương, được kh mẹ?"
lặng thinh lâu, con bé:
"Vậy mẹ cùng con nhé?"
"T iền để lại cho bố và trai.”
"Chúng ta chơi một trò trốn tìm với bố và trai.
"Đợi... đợi An An chữa khỏi b ệnh, chúng ta sẽ quay về."
An An suy nghĩ lâu.
Một lúc sau, con bé gật đầu thật mạnh: "Vâng!"
...
Đọc xong lá thư đầu tiên.
Phó Gia Phong đứng bên cạnh, dường như đã thực sự kh thể nghe nổi nữa.
ta cười lạnh một tiếng: "Vậy là muốn nói Phó An An bị b ệnh m áu trắng?"
Phó Lệ cũng khịt mũi: "Quả nhiên là từng làm biên kịch, viết ra chuyện vẻ hợp lý ghê."
nói xong, vẻ mặt lạnh lùng, chút thiếu kiên nhẫn lật sang trang tiếp theo.
3
"Ngày 20 tháng 12. Đưa An An nhập viện."
Trước khi lên đường Nam Thành, đã ép Phó Lệ ký thỏa thuận ly hôn.
nằm trên gi ường, khắp còn quấn băng gạc, giọng nói đầy tuyệt vọng:
"Lâm Xảo, đã nói là sẽ tìm cách mà.
"Em kh thể... kh thể tàn nhẫn như vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-la-thu-trong-hu-tiet-kiem/chuong-2.html.]
kh hề nao núng, vẫn quyết định ly hôn với .
đưa An An rời .
Tiểu Phong đuổi theo, c ngang đường chúng .
Mắt thằng bé đỏ hoe, giọng nói run rẩy: "Con đã nói , con kh chữa trị, con sẽ kh chữa trị.”
"Mẹ yên tâm, con sẽ kh làm gánh nặng cho cuộc sống của mẹ và em."
Thằng bé đưa tay ra, cố gắng nắm l tay .
Khi chúng bước vào thang máy, Tiểu Phong run rẩy hỏi từ phía sau: "An An, còn em thì ?"
"Bao năm qua bố mẹ bận rộn, thời gian chăm sóc em thậm chí còn nhiều hơn mẹ nữa.
"Chỉ vì bố bị bệnh, mà em lại theo mẹ bỏ rơi bố và ?"
Nước mắt An An đã giàn giụa khắp mặt.
Nhưng con bé chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn nữa, dùng bàn tay nhỏ bé của đưa ra câu trả lời kh lời.
Đằng sau, Tiểu Phong cuối cùng cười khàn lên: "Được, ha ha ha, được lắm..."
Trên chuyến tàu về phía Nam, An An cuộn tròn trong lòng .
Con bé cứ khóc, khóc mãi kh thôi.
cũng muốn khóc.
Nhưng kh thể, còn dỗ dành con gái .
đã bán chiếc vòng tay, kỷ vật gia truyền mà mẹ để lại trước khi mất.
Thật sự là bất hiếu.
Lúc mẹ còn sống, cũng chẳng kịp báo hiếu được nhiều.
lại bán sạch tất cả những thứ thể bán trên : nhẫn cưới, dây chuyền.
Tổng cộng lại, cũng chưa được năm mươi nghìn tệ.
Nhưng dù thì cũng đủ chi trả viện phí trong thời gian ngắn.
Chỉ mong, chỉ mong trời rủ lòng thương, An An của thể sống sót.
Chỉ mong gia đình chúng , vẫn còn cơ hội đoàn tụ.
...
Chữ viết trên lá thư thứ hai kết thúc ở đây.
Phó Lệ đọc xong với ánh mắt lạnh lùng, cảm xúc vẫn kh hề d.a.o động.
Giọng vẫn đầy khinh miệt: "Kể lể nhiều như vậy, chẳng qua là muốn bán đồ l tiền thôi chứ gì?"
Thế nhưng, ếu t.h.u.ố.c lá trên tay trái đã cháy gần tới đầu ngón tay, nhưng dường như kh hề hay biết.
Xem ra, kh còn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh như lúc ban đầu nữa.
Miệng thì ghét bỏ.
Nhưng vẫn lật sang lá thư tiếp theo.
4
"Ngày 1 tháng 1.
Mẹ nói, đã kết quả xét nghiệm tủy xương.
Con kh hiểu lắm, mẹ nói, nghĩa là bệnh của con sắp được chữa khỏi .
Mẹ thể hiến tủy cho con, sau khi hiến xong, chúng ta thể về nhà, trở về bên cạnh bố và trai.
Mẹ vui đến rơi nước mắt, ôm con và nói: 'An An đừng sợ, chỉ nửa tháng thôi là khỏe lại, sẽ kh đau đâu nhé.'
Con hơi sợ.
Nhưng con muốn biết hơn, khi mẹ hiến tủy cho con, mẹ đau kh?
Con nhớ bố và trai một chút.
Nếu bố và trai ở đây, khi con thay tủy ngủ quên, họ thể bảo vệ mẹ."
Bên dưới dòng chữ bắt đầu nguệch ngoạc do cơ thể con bé nh chóng suy yếu, vẫn chụp cho con một bức ảnh.
Con bé vẫn mỉm cười, giơ tay làm ký hiệu "Yeah" trước ống kính.
Chưa có bình luận nào cho chương này.