Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Mùa Nắng Đẹp

Chương 8: Người dấu yêu

Chương trước Chương sau

Cơn mưa chiều trút xuống, m tán cây ủ rũ oằn nặng những giọt nước trong trẻo mà lạnh tựa băng tan. Âm th rỉ rả như nỗi lòng cô bây giờ, đợi chờ ai đó trong cô đơn ảo não. Mẹ cô đã về, bà khá mệt mỏi. Hạ San ngao ngán ngôi nhà chẳng sinh khí, cô thầm mong nghe tiếng mở cửa và bước chân chầm chậm mọi khi.

Rốt cuộc Chấn Bình kh đến trường. biến mất như vô hình, ngay cả trong tâm tưởng cô chẳng bao giờ nghĩ thế. Cô chưa từng sợ mất , Hạ San ôm đầu . Cảm giác nặng nề đè nén tâm hồn, cô thẫn thờ chiếc áo sơ mi trắng.

- Cốc! Cốc!

Hạ San bừng tỉnh, tim cô chợt nhói lên. Cô chạy vội ra mở cửa, niềm hy vọng cháy bỏng vụt tan biến. Trước mặt cô là một nhân viên giao hàng, sự thất vọng hiện trên gương mặt xinh xắn đó.

- Xin hỏi đây là nhà của Hạ Chấn Bình kh ạ?

- Dạ ! - Cô nhẹ nhàng đáp.

- À, đây là quà đặt ở cửa hàng chúng cách đây ba hôm!

Hạ San ngạc nhiên, cô tr thùng quà hơi to và cả bó hoa hồng đỏ rực.

- Chồng vắng , sẽ nhận thay !

Đón l phần quà, Hạ San đóng cửa ngồi xuống sô pha. Hương hoa hồng thơm ngát làm xoa dịu trái tim bé nhỏ. Cô cẩn thận mở thùng quà, bên trong là chú gấu b màu trắng kèm theo tấm bưu đẹp. Hạ San cầm nó lên xem, dòng chữ nắn nót viết cho cô.

Tặng vợ yêu! Chúc em sinh nhật vui vẻ!

Giọt nước mắt vô tình rơi xuống, nó tự nhiên theo tâm trạng cô b giờ. Hôm nay là sinh nhật cô, vẫn nhớ. Bao năm trôi qua, kh hề quên chuyện này. Ngay cả lúc sang Pháp tu nghiệp, vẫn gửi quà mừng sinh nhật cô. Nỗi nhớ dai dẳng gặm nhấm tâm hồn, đau đớn vì cái xót xa, tự trách vì lòng hờ hững. Ngay khi cạnh bên nhau, trong trái tim bướng bỉnh dại khờ, vẫn yêu l cô dù khoảnh khắc cận kề như bức tường vô định.

Mưa tạnh . Bàn tay cô lạnh quá. Hơi ấm hôm nào vụt tan biến, để lại mảnh băng tuyết phủ u hoài. Tình yêu bé nhỏ quá! Nó len lỏi sâu tận trái tim, ngây ngất men nồng bỗng chơi vơi như ánh trăng mịt mờ sương khói...

...

Nắng hạ nhạt nhòa, đám mây xa tít tận chân trời. Cơn gió vô tình lướt qua, vẽ lên nền trời cơn sóng lăn tăn màu thương nhớ. Bên áng mây xa , đàn chim chao lượn tự do. Nơi góc biển chân trời bóng hình ai đậm sâu giữa trùng dương vời vợi. Một Hạ San đứng đ, trên sân thượng vắng . Cô đến trường từ sớm và hy vọng ở độ cao này thể th . Hai ngày trôi qua, cô kh biết chồng đang ở đâu. Mọi tin tức khai thác được, cô đều làm hết cả nhưng hoàn toàn thất vọng. Bố mẹ chưa biết chuyện, dù thế nào cũng chỉ cô và mẹ tìm. Hạ San trả lời ện thoại của mẹ, hiển nhiên bà động viên cô rằng Chấn Bình sẽ về ngay thôi, kh cả!

- Rốt cuộc tìm được ! - Giọng m cô bạn vang lên, Hạ San quay đầu lại. Bọn con gái băn khoăn vì cô bạn vui vẻ ngày nào giờ bỗng ủ dột héo hon.

- chuyện gì với thế Hạ San? - Ba bạn của cô lo lắng hỏi, họ đủ lý do để chất vấn cô bởi Hạ San tr cứ như trốn tránh ều gì.

- Tớ ổn...

Cô thở dài, ánh nắng dịu dàng vương trên mái tóc đen. Làn gió mát khẽ nâng tà áo trắng bồng bềnh, cô chợt nhắm mắt lại. Nỗi sợ hãi cuộc hôn nhân làm cô khó xử trước mắt bạn bè. vẻ như cô sắp hối hận khi cố tỏ ra ngây thơ trong sáng, cô nói chẳng biết yêu nhưng trái tim đang cuồn cuộn gi bão vì Hạ Chấn Bình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-mua-nang-dep/chuong-8-nguoi-dau-yeu.html.]

- Hyoka Hashi -

- Thật là quá đáng! dám bắt cá hai tay ?

Hạ San nhíu mày, cô mệt mỏi khi trả lời những câu hỏi thế này. Bạn cô, họ đâu tường tận cuộc sống mà cô đang đối mặt. L chồng lúc mới mười tám tuổi và giờ đây chồng cô chẳng biết ở nơi đâu.

- Hạ San, rõ ràng quen thầy Hạ! Bọn tớ th hai trong siêu thị hôm trước kìa! Đằng này, lại hẹn hò cùng Nhật Phong! giải thích chứ! Hai con ưu tú đó muốn chiếm hữu luôn à?

- Đừng nói nữa! Để tớ yên! - Hạ San định quay nhưng m cô bạn thân cản bước. Họ quyết tìm ra sự thật.

- Hạ San! nói !

Nỗi bất an chưa lắng dịu giờ gặp hoàn cảnh éo le này, Hạ San chỉ mong đôi cánh bay thật xa.

- Tớ kh hẹn hò Nhật Phong! rủ tớ chơi, chỉ vậy thôi!

- Thật chứ? - Bạn cô hỏi dồn.

Hạ San gật đầu, cô muốn về hay đâu đó khuây khỏa. M cô bạn vẫn chưa chịu bu tha.

- B nhiêu đó chưa đủ ? Các mong tớ trả lời thế nào đây? - Hạ San hơi giận, lẽ ra cô nên bình tâm vào lúc này nhưng bạn cô thật sự ngấm ngầm ều tra cái bí mật mà cô vốn che giấu từ lâu.

- Vậy còn thầy Hạ? Bọn tớ chẳng tin nếu nói rằng nắm tay kh hẹn hò!

Hạ San ngỡ ngàng, mà kì thực cô nghĩ mở miệng ra cùng bọn con gái bây giờ.

- Thầy vợ ! Chẳng ai mong ều đó cả nhưng Hạ San à, nghĩ phạm sai lầm kh? Thôi nào, bọn tớ đang muốn giúp ! Chúng ta cần nói thật với nhau, cả bốn chúng ta !

Hạ San lặng , tại mãi trốn tránh sự thật hiển nhiên đó. Chẳng cô khao khát gặp lúc này hay ? Tình cảm chôn giấu đâu được gì ngoài hai tiếng khổ đau. Là chịu thay cô tất cả, đau đớn vì yêu cô.

- ! Nó còn hơn những gì các nghĩ! - Hạ San giơ tay lên, ngón áp út đeo chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới nắng vàng.

- Hạ San, ...

Cô ngước mắt lên trời, bao phiền não trút theo từng lời nói.

- Thầy Hạ Chấn Bình là chồng tớ!

Câu nói nhẹ nhàng thoáng qua, bạn cô chỉ biết đứng lặng nhau. Bên cầu thang sân thượng, Nhật Phong lấp ló tự khi nào. Ánh mắt như cơn gió lạnh thổi qua cánh đồng hoang.

- Hạ San...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...