Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 1: Cơm Nếp Vàng
tên Thôi Tác Phi, chữ “Tác” trong “hồ tác phi vi”, và chữ “Phi” trong “phi pháp”.
lạ ? qua cứ như “Thôi Tác Phế” . Thực , bản cũng hài lòng với cái tên lắm. theo gia phả thì đến đời dùng chữ “Tác” để đặt tên.
Bố học hành nhiều, nên lúc đặt tên cũng thật đau đầu. Cuối cùng, bố chợt lóe một ý, vớ đại một cuốn từ điển, cứ mở ngẫu nhiên một trang, lấy chữ đầu tiên làm tên luôn.
ngờ mở , chữ đầu tiên trang chữ “Phế”. Lúc phản đối kịch liệt, ai đặt tên con “Tác Phế” chứ? Bà lập tức thể hiện khí chất mạnh mẽ một phụ nữ Đông Bắc: dù thế nào cũng thể để con như thế !
Bố nhượng bộ. Ông chỉ chữ “Phi” cùng trang với chữ “Phế” với : “ thì con trai sẽ tên Tác Phi nhé. Mong rằng nó sẽ những thành tựu phi thường.”
Cuối cùng, cái tên quyết định qua loa như .
Còn chuyện mà sắp kể đây, các bạn cứ coi như đang một câu chuyện thôi, đừng quá nghiêm túc.
Quê tên Long Giang, một thị trấn nhỏ thuộc khu vực ngoại ô thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang. ông nội kể , đây Long Giang từng tên Chu Gia Khảm. xưa câu: "Chùa nhỏ thì yêu quái lộng hành, thị trấn nhỏ thì thị phi đầy rẫy". kiểu nơi như . Bên rìa thị trấn, trong khu rừng gần đó, từng một nhóm “hồ tử” sinh sống.
ở Đông Bắc chắc đều “hồ tử” gì, tức thổ phỉ, hiểu nôm na thì giống như bọn cướp rừng trong tiểu thuyết Lâm Hải Tuyết Nguyên, kiểu như Tọa Sơn Điêu . Đến giờ chỗ vẫn còn một cái tháp nước cải tạo từ pháo đài canh gác ngày xưa.
Thời loạn lạc, thường lúc sinh những chuyện kỳ quái. nhiều truyền thuyết dân gian cũng bắt giai đoạn . Ví dụ như câu chuyện xảy thời trẻ ông nội .
Năm ông mới 28 tuổi, mùa đông ở Đông Bắc lạnh đến mức thể khiến c.h.ế.t cóng. Bây giờ thì đỡ hơn nhiều, ông kể rằng ngày xưa lạnh hơn bây giờ gấp mấy . Chẳng câu: “Mùng bảy, mùng tám tháng Chạp, lạnh đến rụng cả cằm” đấy ? Thậm chí ngoài “giải quyết nỗi buồn” cũng mang theo cái que nhỏ, gõ nước tiểu, đông đá luôn. Mấy chuyện đó thì chỉ kể chứ chẳng hình dung nổi.
Quê tập tục ăn cháo Lạp Bát. thật, sống đến từng tuổi mà từng thấy cháo Lạp Bát ngoài đời như thế nào. ngày , ăn cơm nếp vàng, còn gọi cơm nếp dẻo, loại cơm dẻo quánh, phân biệt từng hạt. Cơm mà dính cằm thì kinh dị. Nhất mấy để râu mà ăn, thật dám tưởng tượng luôn.
Bạn thể thích: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dù thời đó đói kém, những phụ nữ Đông Bắc tháo vát vẫn luôn cố gắng tích cóp, tính toán cho đến dịp lễ tết vẫn một bữa cơm bằng gạo ngon. Bà nội chính một như .
Ngày đó, gia đình sống trong một khu nhà xưởng cũ, cả sân năm hộ cùng chung sống. Ban ngày ông làm, bà ở nhà lo hết việc.
Hôm ngày Lạp Bát, bà nội mang chỗ gạo nếp vàng tích góp suốt nửa năm , vo qua một với nước. Hồi đó khác bây giờ, thường vo kỹ gạo, vì gạo quý lắm, giữ bao nhiêu bấy nhiêu, cả nhà còn sống nhờ đó. Cuộc sống khó khăn đến mức chỉ cần thể hiểu.
Gạo đổ nồi, đậy nắp . Cùi bắp trong bếp lửa cháy đỏ rực, chẳng mấy chốc mùi thơm từ nồi cơm tỏa ngào ngạt. Lúc đó sáu giờ tối, trời mùa đông tối nhanh, bên ngoài đen kịt như mực. Gió thổi dữ dội, trăng, những hạt tuyết đất gió cuốn lên, táp mặt đau như d.a.o cứa.
Bà nội cái ghế đẩu nhỏ, ngóng ông về, lim dim buồn ngủ. ngờ lúc nào chẳng . Bà kể nhớ rõ mồn một, trong mơ bà thấy mặt một thứ giống như chồn vàng cứ lượn qua lượn , dù cố đuổi thế nào nó cũng .
Đang lúc tức giận, bà cúi xuống định nhặt đá ném thì tiếng gõ cửa vang lên, đ.á.n.h thức bà khỏi giấc mơ…
giọng thì vợ lão Trạch nhà đối diện trong sân, đập cửa gọi:
“Chị dâu Tiểu Thôi ơi, mau mà xem, bắt một thằng đang chui qua lỗ tường !”
Cái gọi “chui lỗ tường” một kiểu trộm cắp phổ biến hồi đó. Ngày , tường bao quanh sân hầu hết đều tường đất, cao chắc chắn. Nếu tên trộm liều leo qua, khi làm sập cả mảng tường. Vây nên một kẻ đầu óc nhanh nhạy liền nghĩ chiêu mở rộng lỗ ch.ó để chui .
Hồi đó nhà nào cũng nuôi ch.ó giữ nhà, phần lớn đều thả rông cho ch.ó tự kiếm ăn, vì ngay cả con còn chẳng đủ ăn huống gì chó. những con ngoài cả nửa ngày thấy bóng, cửa lớn thì khóa chặt, , nên nhà nào cũng thường để một lỗ ch.ó chân tường để nó .
Những tên trộm liền lợi dụng mấy cái lỗ ch.ó . Đêm đến, chúng dùng xẻng đào rộng lỗ, lén chui sân trộm lúa gạo, hoặc đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê chó, mang về làm thịt.
Mà cái tên trộm bắt đêm đó cũng thật ngốc. Mới chập tối mà dám chui qua tường. Kết quả lão Trạch trong sân bắt sống, chắc cũng vì đói quá hóa liều thôi.
Bà nội gọi, vội bước xem. Chỉ thấy trong sân tụ tập đông nghịt, mỗi nhà đều hóng. Cạnh bức tường, lão Trạch đang đè tên trộm xuống đất, lấy chân dẫm chặt lên , cho giãy giụa.
Tên trộm ngẩng đầu lên quanh, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Theo lời bà kể , tên trộm đó trong làng, vì chẳng ai nhận mặt cả. Trông ngoài 40 tuổi, mặt nhọn hoắt, để bộ ria lưa thưa, khoác một chiếc áo bông rách rưới tả tơi. Đôi mắt láo liên như chuột, cứ dáo dác khắp nơi.
Lúc , ông về đến cửa. Thấy cảnh tượng , ông chỉ thở dài một tiếng, tên trộm dẫm đất, lòng thầm nghĩ: Ở cái thời buổi , sống thật chẳng dễ dàng gì... mèo đạo lý mèo, chuột cũng lối chuột. Giờ ngươi rơi tay chúng , thì đành nhận phận thôi.
Hiện thực vốn tàn khốc, nhất trong những năm tháng mạng rẻ như cỏ rác . trong làng còn đang chịu đói nhịn khát, nếu tha cho một tên trộm rõ lai lịch như , thì e cả xóm sẽ còn ngày yên .
đến đây cũng thêm một chút, vì thời tàn nhẫn, mà cảnh dồn ép. Nếu g.i.ế.c , thì nhất định sẽ gây họa tiếp. Những điều , với chúng sống trong thời nay, lẽ thật khó mà thấu hiểu .
Ông tên trộm đè đất, liền bảo bà múc cho một bát cơm nếp vàng, thêm một gáo nước lạnh.
Bà làm theo. Cơm nếp mới nhấc khỏi bếp, hương thơm nóng hổi lan tỏa, khiến tên trộm đất ngửi thấy mà tỉnh cả . chẳng gì, chỉ liên tục hít hít bằng mũi, hai con mắt ti hí cứ chớp lấy chớp để, lộ rõ vẻ đói khát đến cực điểm.
trong sân cùng tay, trói gọn tên trộm chỉ trong chốc lát. Ông bưng bát cơm, :
“ chúng cho đường sống, mà … chính chúng cũng sống nổi . Ai cũng khó khăn cả. Ăn no bữa … lên đường nhé. Mong kiếp đầu thai làm tử tế.”
Dứt lời, ông dùng đũa xới một miếng to cơm nếp, chấm ít nước lạnh, đưa đến miệng tên trộm.
Tên trộm đói quá, chẳng còn nghĩ gì nữa, nuốt chửng lấy miếng cơm, còn sang hề hề với ông , như thể chẳng hề cái c.h.ế.t đang cận kề.
Lúc chắc hẳn sẽ thắc mắc: “Tại cho tên trộm đó ăn?”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thật , những ai từng ăn cơm nếp vàng đều loại cơm khi nhấc khỏi nồi thì nóng kinh khủng, nhiệt độ gần như đạt đến độ sôi nước.
Mà thực tế, bát cơm chính “bữa cơm cuối” dành cho tên trộm.
Cơm nếp vàng độ dính cao, gắp lên từng mảng, từng khối. Mà khi chấm thêm nước lạnh, nhiệt độ bề mặt và bên trong càng chênh lệch rõ rệt, bên ngoài thì mát mát, bên trong thì vẫn nóng bỏng rẫy.
Khi đưa miệng, cảm giác chỉ âm ấm, nuốt xuống bụng , thì sức nóng sẽ khiến dày như bỏng sống bỏng chín.
Đó một kiểu “kết thúc” âm thầm, tàn nhẫn kín đáo, những năm tháng mà mạng đáng một đồng.
Khi bát cơm nếp sắp nuốt hết, những phụ nữ trong sân đều nhà, vì chứng kiến cảnh tượng đáng sợ phía . Bà nội cũng nhà, xuống giường đất thì thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên từ ngoài, kéo dài ngớt. Tiếng kêu kéo dài một hồi lâu, cuối cùng cũng dừng . Bà nội nhát gan, tim đập thình thịch, tưởng tượng đến cảnh tên trộm c.h.ế.t , miệng há to, như chiếc ấm nước, nóng từ dày qua thực quản, phun ngoài miệng.
một giờ , ông về nhà. bước , ông phủi tuyết đặt mâm cơm lên bàn. đó, ông gọi bà nội ăn cơm. thấy , bà nội dậy, lấy bát đĩa, đặt chút dưa muối lên bàn, thêm dầu đèn dầu hỏa. Rượu hâm nóng từ . Ông xuống, ăn dưa muối uống rượu. Bà nội bưng nồi cơm lên, chia hai bát, đặt lên bàn, lòng vẫn yên vì cảnh tượng tên trộm .
Ông thấy bà như , liền bỏ đũa xuống, mắng:
“ bà kìa, cứ cái kiểu , một tên ăn mày cũng thể làm bà sợ đến .”
Bà nội thở dài, ngoài cửa sổ nơi tuyết vẫn đang rơi, với ông:
“Dù thì cũng nên g.i.ế.c , đó cũng mạng .”
Ông uống một ngụm rượu mạnh, :
“Bà tưởng ? Tên trộm chắc chắn do bọn hồ tử phái đến. Bà nghĩ , trong làng , mà từ nơi khác đến. Làng bên cạnh bỏ hết, tự dưng một sống sót? hồ tử thì ai? Nếu giờ g.i.ế.c , để núi, báo cho bọn hồ tử trong sân cơm nếp vàng, chúng nó sẽ kéo xuống cướp mất. cả năm chúng làm sống nổi?”
nhắc đến hồ tử, bà nội đột nhiên run sợ.
Như , hồ tử thời ở Đông Bắc những kẻ cầm đầu trong vùng, thường chỉ cướp những nhà giàu hoặc địa chủ. thời , lúc đói kém, chúng phân biệt nhà nghèo nhà giàu, chỉ cần gia đình thức ăn chúng sẽ lục lọi, cướp bóc, lúa gạo, gia súc gì cũng tha.
Dân chúng ở địa phương sợ hãi dám phản kháng. Mặc dù bọn hồ tử khi làm cướp cũng xuất từ những gia đình nghèo khổ, thường làm quá mức tàn nhẫn, những gì chúng để cho dân khi cướp cũng ít ỏi, đủ sống. Đặc biệt cuối năm, Tết, khi lúa gạo hết, đến mùa thu hoạch, lấy mà sống? Vì thế, nhiều bỏ nhà , chạy trốn khỏi hồ tử để kiếm sống.
Bọn hồ tử khi xuống núi thường sẽ cử một hai tên “gác ngầm” do thám, xem nhà nào còn cái ăn, nhà nào “ , gốc rễ”. khi nắm rõ, chúng sẽ báo cáo, kéo cả bọn xuống núi, chuyên nhằm những gia đình ăn để mà cướp bóc.
Nếu nhà nào chịu để yên cho chúng lục soát, thì còn thể giữ mạng. nếu chút phản kháng, bọn chúng sẽ g.i.ế.c như chơi. G.i.ế.c xong vứt xác lên núi, để sói ăn, chuột gặm, đến mức nhà cũng kiếm nổi một bộ hài cốt nguyên vẹn mà chôn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.