Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 104: Giữ Linh
Tửu lượng chú Văn vốn kém, mới uống mấy chén bắt đầu thao thao bất tuyệt, huênh hoang khoác lác đủ chuyện.
Đối phương kể rằng hồi nhỏ, khi còn theo sư phụ học nghề, cũng từng làm ít cái việc tang lễ thế . Khi đó ông cũng chỉ một thằng nhóc non nớt, sư phụ bảo gì thì làm nấy, bảo trông coi linh cữu thì nhất định canh giữ. Cho đến một , ông gặp chuyện kỳ dị, khiến bản đến tận bây giờ vẫn còn mang ám ảnh.
Hồi , chú Văn giao giữ linh cho một gia đình cụ bà mới qua đời. Bà cụ thật xui xẻo, bữa cơm tối dạo thì trượt ngã xuống sông, lúc vớt lên tắt thở . Năm chú Văn còn chẳng hiểu gì, chỉ làm theo lời dặn sư phụ, mỗi canh giờ thắp hương, khấn vái, tuyệt đối để đèn tắt. Sư phụ căn dặn đó chỗ khác ngủ, để ông ở một . Chú Văn vốn từng làm mấy nên trình tự, cũng thả lỏng, chẳng quá căng thẳng.
Ông tiện tay lấy một con gà cùng vò rượu nhỏ mà gia chủ chuẩn sẵn, bồ đoàn bàn thờ, ăn uống trông linh. Uống đến say khướt, chẳng may ngủ quên lúc nào .
Đang mơ màng, bỗng thấy trong phòng động tĩnh lạ, chú Văn giật tỉnh dậy. quanh chỉ thấy tối om một mảnh, lòng thầm kêu , ngay đó liền lôi một hộp diêm. kỳ lạ , dẫu quẹt thế nào cũng cháy, như thể que diêm ẩm hết cả.
Càng rùng rợn hơn, khí trong phòng lúc cũng ẩm ướt lạ thường, chẳng rõ vì . May cuối cùng chú Văn cũng quẹt lửa. khoảnh khắc ánh sáng bùng lên, cảnh tượng mắt khắc sâu ký ức cả đời ông, cũng cảnh tượng kinh hoàng nhất ông từng thấy.
Chỉ thấy bà cụ lẽ yên trong quan tài, giờ mặc nguyên bộ áo tang lụa đỏ xen xanh, lom khom bên bàn thờ. Hai tay bà bấu chặt mâm cỗ, một tiếng động mà nhét nhồm nhoàm bánh bao, thịt cúng miệng. Khuôn mặt nhăn nheo tím tái vì ngâm nước sông lóe lên ánh lửa, nhai nhe răng , tạo thành một bức tranh ma quái rợn đến cực điểm.
thật, câu chuyện mà chú Văn kể nghề phết. cạnh ông , miệng nhai miếng vịt bát bảo, đối phương kể cứ như cổ tích, chú Văn đến mồm còn nhảy lửa, thật. ngờ lão già cũng năng khiếu để làm “kể chuyện” cực kỳ ; nếu diễn thuyết thì uổng tài.
đến chỗ đó, nhai vịt hỏi: “Thế nữa, chú Văn?”
Đối phương chững một cái, vẻ đang sắp xếp mạch chuyện, khều cạn ly rượu, nước bọt b.ắ.n tung tóe, mở miệng kể: “Cái cảnh đó, kinh khủng lắm, theo lời bây giờ thì trống chiêng vang rền, pháo nổ đì đùng, cờ đỏ phấp phới, chen kín như núi. Thằng chú mày đây quyết đoán như thần vơ ngay cái ghế thuổng chụp tới, tóm lấy bà cụ đó quăng , nhân cơ hội thắp đèn trường minh, khoanh như một vị hùng, bắt đầu niệm Chú Đại Bi. Cuối cùng bà cụ hóa về thành xác c.h.ế.t.”
tới đoạn thấy quá đà, nghĩ thầm lão già thổi phồng quá , nửa đầu thì , nửa bắt đầu lố lăng. Trống chiêng vang rền, pháo nổ đì đùng? Thế ông đang niệm kinh trong nhà, ngoài đường pháo nổ hả?
Chắc lão già nhảm nhí say thêm , năng chạy chuyện mất tăm. Thực lúc nãy chú Văn hỏi uống ; nghĩ tối còn thức, nên từ chối, thế cả chai Ngũ Lương Dịch thuộc về ông hết. Mấy món nhắm ở bàn thì hai chúng ăn kha khá, cái vụ “kiêng mặn” thành “mở mặn”.
Thấy chú Văn bắt đầu loạng choạng, bỗng lóe lên ý định cho ông uống thử nước rửa móng tay , may mà kìm . Để đối phương say ngủ cho khỏe, đó cũng chả ảnh hưởng mấy, cũng thôi.
Lát , chú Văn lảo đảo, rượu bốc lên đến đầu, lắp bắp ngọng nghịu gọi : “Phi … cái … chuyện … trông cậy cháu đó… cố gắng lên nhé…”
xong thì thẳng lên lầu, chắc ông phòng khách ở .
Lúc hơn năm giờ chiều, bóng tối đầu xuân mới buông xuống. ăn uống no nê, chẳng làm gì cho hết thời gian. May mà nhà họ Lý chuẩn cho với chú Văn đầy đủ thứ, t.h.u.ố.c lá, rượu, trái cây đều cả. Thuốc loại “Tô Yên”, cả một cây, chắc cỡ bốn năm trăm tệ, hào phóng, hợp ý lắm. Dù cũng phần đáng hưởng, nên tiện tay nhét hai bao túi áo, cầm theo một nải chuối, bước đại sảnh.
Gợi ý siêu phẩm: Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai - Thời Nhược Cấm, Lục Huân Lễ đang nhiều độc giả săn đón.
Lúc ăn cơm thỉnh thoảng vẫn chạy qua xem, nên đèn tuyệt đối thể tắt. kéo một cái ghế đặt lò than, đốt thêm ít giấy tiền xuống ghế. mặt bàn thờ, bàn thờ chính quan tài. Trong quan tài gì thì khỏi cần .
Nếu hỏi sợ ? sẽ trả lời thật, sợ.
Tuy đây bản từng gặp đủ kiểu chuyện lạ, đủ loại ma quỷ cũng thấy ít, ở trong cảnh vẫn cứ thấy rợn . Căn phòng khách to thế mà chỉ còn . Tầng một biệt thự cửa kính sát đất, trong nhà đèn sáng, ngoài trời tối om. Khu Giang Bắc vốn ở ngoại ô, gió thổi quanh năm, đầu xuân cây cối còn lá, gió lùa qua những cành khô trong sân tạo thành âm thanh thật rợn giữa chốn ngoại ô yên tĩnh .
Trong nhà im ắng đến mức tiếng bóc vỏ chuối cũng rõ mồn một. Mũi thì ngửi thấy mùi tro giấy cháy còn vương .
Còn , lúc đang chằm chằm tấm di ảnh cô gái đeo dải hoa trắng đen bàn thờ. thật, cảm giác kỳ lạ, nhất khi bản thế giới thật sự ma quỷ vẫn còn canh linh. Dù từng tiếp xúc với nữ quỷ, cũng bọn họ thật suy nghĩ riêng, vẫn cứ bầu khí làm cho rợn . hiểu rõ, đó chỉ tự dọa thôi. Giống như nhiều vẫn thích tự hù dọa bản .
Nghĩ thấy cũng buồn , bởi nào cũng tự dọa đến toát cả mồ hôi lạnh.
Mặc dù trong lòng cứ thấy rờn rợn, khi di ảnh cô gái , thừa nhận rằng cô , khuôn mặt trái xoan, đôi môi nhỏ xinh, đôi mắt to long lanh như . Trong ảnh, cô chằm chằm . Dù ảnh chụp với nét môi, trong mắt , nụ chẳng hề ấm áp. Cái viền hoa trắng tang tóc quanh khung hình càng khiến nụ đó giống như một kiểu gượng, thậm chí phần mỉa mai lạnh lẽo.
với bức ảnh cứ chằm chằm, mắt đối mắt, đến mức chịu nổi nữa. Nếu cứ lâu hơn, thể nào cũng tự ám thị sinh ảo giác mất. Thế nên dứt khoát thôi nữa, lấy điện thoại xem. Tính từ lúc ăn cơm xong đến giờ mới hơn một tiếng, mà mới hơn bảy giờ tối. Thật sự bực .
Trong nhà ti-vi, đặt ở phòng bên. như chú Văn, bỏ mặc trách nhiệm. Dù , c.h.ế.t cũng tôn trọng, thể bỏ quá lâu giữa chừng. Đó nguyên tắc nghề nghiệp một thầy âm dương như . từ khi nào, dần dần thấm vai trò , coi đó chuẩn mực sống .
cũng chẳng thể cứ ngây mãi như thế. buồn chán, dễ sinh sợ hãi, mà quan trọng nhất lâu thì buồn ngủ.
Thế nên lấy điện thoại chơi trò “nối hình” để ép phân tâm. thật, cái máy nhái cũng bá đạo lắm. Ngoài mỗi cái khuyết điểm “chuyển sóng từ tay trái sang tay thì mất sóng” , thì gần như còn điểm yếu nào khác. Ngược , nó còn lắm ưu điểm, ví dụ như đem đập hạt óc ch.ó cũng chẳng hề hấn gì. Mà ở chỗ, còn chẳng thấy xót máy tẹo nào.
Nghĩ cho cùng, đời những thứ càng quý giá càng dễ hỏng, câu thật. Bằng chứng cái điện thoại nhái rẻ tiền , ngày nào cũng va đập lung tung, thế mà vẫn dùng ngon lành, cứ gọi trơn tru mượt mà.
khi chơi nửa tiếng, chẳng thể chơi tiếp nổi nữa, thật sự chán đến mức phát ngấy. bỏ thêm ít tiền giấy lò lửa, trong lòng thầm nhủ , cứ thế tới nửa đêm chỉ sợ ngủ gục mất .
, nghĩ cách thôi. nghĩ mãi, nghĩ mãi, bỗng “xoẹt” một cái. Trong đầu loé lên một ý tưởng tuyệt diệu, thể gọi lão Dịch tới chứ!
thằng cha làm bạn, đỡ sợ, còn trò chuyện, bàn bạc hướng tiếp theo. Như thế thì đêm nay sẽ trôi qua nhanh thôi, ?
nghĩ, nếu thật với lão Dịch nhờ đến canh linh cùng , tám phần mười tên sẽ chịu, vì việc nào gì ho. tìm một cái cớ nào đó khiến chịu tới một cách tự nguyện mới .
Thế bấm gọi cho lão Dịch. Điện thoại nối máy, giọng đối phương vang lên:
“Tiểu Phi , tìm chuyện gì thế?”
Bên ồn ào náo nhiệt, hình như đang ở ngoài đường. hỏi:
“Lão Dịch, giờ đang ở đấy?”
Đầu dây bên , Dịch Hân Tinh đáp:
“ đang đưa Nhã Hân về nhà đây, thế, chuyện gì ?”
xong, bật , xem tên quả thật ở bên Trương Nhã Hân cả ngày. Thế bèn bảo:
“Chuyện gì ? chuyện thôi. đang ở khu nghỉ dưỡng đây, qua ?”
Dịch Hân Tinh rõ ràng khựng , giọng lộ vẻ khó hiểu:
“Ơ, chẳng đang canh linh cữu ? tự nhiên thành khu nghỉ dưỡng thế?”
Trong bụng thầm nghĩ nếu thật rằng vẫn đang canh linh, liệu ngoan ngoãn chạy tới đây ? Chắc chắn . Thế nên bịa :
Bạn thể thích: Bốn Năm Dưới Tầng Hầm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“, chỗ đó , nhầm . Nhà hôm nay đưa con gái hỏa táng luôn, chẳng cần canh linh nữa. mà họ cũng khá điều, vì cảm ơn chú Văn nên tặng hai phiếu nghỉ dưỡng ở biệt thự , ăn uống thoải mái. điều tối nay chú Văn bận việc, tới, nên còn trống một chỗ. tới ?”
thế, lão Dịch ở đầu dây bên bật :
“Vận may thế ? tới ngay! Mau gửi địa chỉ .”
địa chỉ cho xong thì cúp máy, trong lòng thầm. He he, lão Dịch ơi, đừng trách nhé, cũng bất đắc dĩ thôi. Đợi tới đây sẽ thành thật xin .
Thực coi Dịch Hân Tinh em chí cốt, bởi lúc thật sự thấy sợ. Dù ngay bên cạnh cũng đang đặt một cỗ quan tài, thôi rợn tóc gáy. Thế nên phòng ăn, lấy khá nhiều đồ ngon cùng một chai Ngũ Lương Dịch, chuẩn sẵn. Chờ lão Dịch tới, sẽ mở lời xin , dẫu “giơ tay đ.á.n.h tươi ”, chắc chắn sẽ thông cảm thôi.
đặt hết đồ ăn thức uống ngay bên cạnh, thấy nhang trong lư hương bàn gần cháy hết, bèn dậy . Lấy bật lửa châm năm nén nhang mới, cắm lên, lập tức cảm thấy gì đó .
Khói nhang “phì phì” bay lên, mà càng lúc càng xoắn , dần tạo thành những đường xoáy bất quy tắc. cảnh , nhanh chóng cảnh giác cao độ.
Cùng lúc đó, bên tai hình như vang lên những âm thanh lạ lạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.