Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 113: Kết Âm Hôn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

thật, cả đời hai thứ chống đỡ nổi, một phim lớn gắn mấy hình mosaic, hai thấy phụ nữ cầu xin.

từng , những oan hồn vất vưởng, phần lớn đều vì còn vướng mắc chuyện trọn ở dương gian, điểm đây giải thích qua , nên giờ nhắc nữa. nghĩ bụng, cô tiểu thư nhà giàu lúc sống chắc hẳn hưởng vinh hoa phú quý, vàng bạc đầy , sống cái kiểu mà mơ cũng chẳng tới . Cái hạng “ăn nửa cái bánh quẩy vứt , chắc giờ ngay cả bánh quẩy cũng chán chẳng thèm ngó tới.

Mà một như , còn thể tâm nguyện gì chứ? Chẳng lẽ … “ sống đủ”? Nếu thế thì cũng quá ngớ ngẩn . lẽ thật sự thế ?

bèn hỏi:

“Cô còn tâm nguyện gì xong, cứ . Chỉ cần đừng bắt g.i.ế.c phóng hỏa thì sẽ cố hết sức giúp đỡ.”

, nữ quỷ lập tức tỏ nghiêm túc, chậm rãi đáp:

sống đủ!”

.....

Xem nữ quỷ đầu óc vấn đề thật, mà hơn não tàn luôn. Hóa điều ước thật sự cái đó! thấy nếu còn phí thêm lời nữa thì tự làm khổ . phụ nữ rõ ràng hạng “ăn cứng ăn mềm”, càng nhún nhường thì càng lấn tới.

Nữ quỷ thấy vẻ mặt khinh bỉ , thể thuyết phục , bèn vội vàng tiếp:

sống đủ! Bởi vì… kết hôn!!”

Cái gì cơ? Kết hôn á? ngẩn , cô đang nhảm đấy ? Giờ cô c.h.ế.t , định cưới ai hả?

Lão Dịch thấy mặt đờ , liền hỏi:

“Lão Thôi, thế? Nó ?”

bất đắc dĩ sang đáp:

“Chị gái . Còn bảo tâm nguyện… lấy chồng.”

Lão Dịch cũng sửng sốt:

“Kết âm hôn ? Cũng cổ xưa gớm nhỉ.”

thế, khẽ gật đầu. , thật điều ước , cũng thể giúp . Bởi lẽ ma quỷ thể thành . Từ xưa đến nay, tục kết âm hôn vẫn tồn tại. Mà trong giới chúng , những “thầy âm dương” thuộc Bạch phái, quả thực thể làm mai mối, chủ trì chuyện âm hôn như .

từng trong cuốn cổ thư ở tiệm chú Văn. Cái gọi “âm hôn”, còn gọi “minh hôn”, “kết âm hôn”, tùy vùng mà nhiều tên gọi khác , ý nghĩa chung thì đều như cả.

Từ thời nhà Tống, tục cực kỳ thịnh hành. Theo sách Tạc Mộng Lục Khang Dụ chép : phàm những nam nữ kịp thành c.h.ế.t yểu, cha họ thường nhờ “mối quỷ” se duyên, bốc quẻ xem hợp . Nếu quẻ báo thuận, thì hai bên sẽ làm áo tang cho con , tổ chức lễ hợp hôn, chôn chung hài cốt, để đôi nam nữ ở cõi âm bạn bầu, còn cô quạnh.

Sách cổ “Nguyên sử – Liệt nữ truyện” cũng ghi rằng: Con trai c.h.ế.t mà lấy vợ, thì nhà sẽ tìm hài cốt cô gái khuất để hợp táng.

Đến thời nhà Thanh, tục “kết âm hôn” thêm biến tướng mới. Xã hội suy đồi, lắm kẻ nhà giàu quyền thế khi con cái c.h.ế.t yểu thì để chúng cô đơn suối vàng, mà cũng gả cưới cho con nhà thường dân. Thế họ bỏ một khoản tiền lớn mua về một cô gái trẻ hoặc một trai khỏe mạnh, ép đó thành với bài vị đứa con c.h.ế.t. Theo lệ, chỉ cần bên sống đồng ý, thì cả đời tái giá tái hôn, hầu bài vị cho đến c.h.ế.t, đó hợp táng cùng. Hai bên thông gia như thế gọi “cốt thi ”.

Ngày , lễ cưới kiểu thường tổ chức ban đêm. Nhiều khi dân làng đang ngủ say thì tiếng trống kèn vang dội giữa phố xá làm giật , hóa đám rước “nối cốt” một chiếc kiệu giấy, đầu một chiếc trống, một kèn, một ống tiêu, dẫn đường cho đoàn rước. nơi làm linh đình hơn, dùng cả kiệu tám khiêng, đèn vàng rực rỡ, cuối cùng thứ “rước dâu” chỉ một tấm ảnh khuất.

Còn trong giới chúng , thầy âm dương Bạch phái vốn chuyên làm việc thông âm nối dương, nên chỉ cần hai bên dù ma đều đồng ý, thì chuyện làm mai mối cho một cuộc âm hôn như thế thể.

câu thơ rằng: “Giữa canh ba tỉnh mộng trống nhạc, chẳng nhà ai rước hồn hương.”

nữ quỷ đang mặt, dáng vẻ đáng thương tội nghiệp, trong lòng chợt nghĩ thì vì cô đơn mà kết hôn ? tìm ai mà cưới chứ? Tuy và lão Dịch thể giúp, song bây giờ thời đại nào , kiếm xác c.h.ế.t cho cô đây?

Chẳng lẽ lấy sống? thì càng thể! Ai mà dám cưới một hồn ma chứ?

Khoan bỗng lóe lên một ý nghĩ. Thật chỉ nếm thử cảm giác làm cô dâu một , “lấy chồng” cho trọn vẹn kiếp mà thôi. Chuyện chẳng qua hình thức, cần coi thật.

Mắt đảo một vòng, liền nghĩ kế. liếc lão Dịch, nở nụ gian xảo. Ha, chẳng ở đây sẵn một trai tuấn tú ? Dù cũng chỉ tượng trưng, chắc cũng sẽ đồng ý thôi.

Lão Dịch thấy như thế, liền rợn cả da gà, hỏi:

“Gì thế? cái gì mà gian ?”

trả lời, chỉ sang nữ quỷ, :

, mỹ nữ, nếu cô thật sự kết hôn, thì khi thành xong, xem như mãn nguyện, cô sẽ xuống Âm Thị báo danh chứ?”

Nữ quỷ gật đầu.

Thấy cô gật đầu, liền :

! đồng ý giúp cô!! Thế nhé, cô xem trai bên cạnh thế nào? Đừng gầy thế mà coi thường, đều đồng da sắt đấy. tên Hầu Long Đào, biệt danh ‘Ngô Diệc Tổ Cáp Nhĩ Tân’! Thế nào, tim rung rinh ? thật, cơ hội hiếm lắm đấy, như hạng tầm thường , bây giờ mà tìm một đàn ông cực phẩm như thế hiếm lắm!”

Lão Dịch đang bệt đất c.h.é.m gió tưng bừng thì hiểu ngay định giở trò gì. Dù cũng chẳng kẻ ngốc. lúc , cả mệt đến mức chẳng còn sức mà bò dậy, chỉ thể há miệng c.h.ử.i :

kiếp, Thôi Tác Phi, tự làm !! bắt hả?!”

Thật lòng mà , với lão Dịch cãi quen . Tuy thoát khỏi kiếp nạn xong, cả hai vẫn nhịn mà đấu võ mồm, chắc đây chính cái gọi “tình em sắt đá” chăng. Chẳng vẫn “bốn loại tình ” đó : cùng vác súng, cùng đến vùng kinh tế mới, cùng chia chiến lợi phẩm, và cùng chơi gái.

với lão Dịch dù từng làm mấy chuyện đó, từng nhập ngũ, chẳng xuống nông thôn cải tạo, cũng bao giờ ăn trộm cái gì… mà thật , hai thằng đến giờ vẫn còn trai tân cơ.

giữa chúng , một thứ tình nghĩa vượt qua cả sinh tử. Tuy ngoài miệng cãi vã, song chẳng gì lay chuyển tình bạn . Như giờ đây, việc chẳng nguy hiểm gì, nên mới đẩy cho lão Dịch. Còn nếu thật sự hiểm họa, tự làm . Chỉ điều, việc qua thì khó thôi, ha ha.

thấy vẻ mặt Dịch Hân Tinh, suýt bật . Ha ha, trốn cũng chẳng ! Giờ chỉ còn chờ cô gái đồng ý sẽ giúp hai thành ngay tại chỗ!

Ai ngờ, nữ quỷ liếc qua bộ dạng t.h.ả.m hại Dịch Hân Tinh, liền kiên quyết lắc đầu, thẳng với :

gả cho !”

kiếp!! Còn kén chọn nữa hả?! Cô tư cách gì mà chê ?!

vội hỏi :

“Vì ý ? trai như , chẳng lẽ còn xứng với cô ?”

Lão Dịch bệt đất, thế liền hiểu ngay, trong lòng mừng rỡ, vội hét lớn về phía :

“Cô gái ! Cô con mắt thật tinh tường!! thế, ngoài cái tim run thì chỗ nào cũng yếu hết, chẳng xứng với cô ! cô xem thử đang chuyện với cô thanh niên khí chất ‘tiểu mỹ nam’ thế nào? tên A Tân, biệt danh Ngô Mạnh Đạt Cáp Nhĩ Tân đó!”

câm nín luôn. Cái lão Dịch miệng dẻo tưởng, thi giỏi ứng khẩu hùng biện cho ? ngờ phản đòn ngay mặt nữ quỷ.

Trong lòng bắt đầu lo sốt vó, c.h.ế.t tiệt, nãy lỡ hứa sẽ giúp cô toại nguyện . Mà đàn ông lời giữ lời, đó nguyên tắc sống . Nếu giờ nữ quỷ mà thật sự chọn thì chẳng sẽ cùng nó… bái thiên địa thật ? Nghĩ đến thôi thấy lạnh sống lưng!

Thế , khẽ nheo mắt, lộ vẻ mặt khinh khỉnh. Thấy , cũng nên mừng nên tức nữa, thoát kiếp “chú rể âm hôn”, coi thường. Thật buồn khó chịu!

Nữ quỷ :

thể nào, cũng thích . trong lòng !”

choáng váng. Gì cơ, cô gái chẳng lẽ cưới… khác? Giỡn mặt ? Ai chịu nổi kiểu hù dọa chứ! Huống hồ và ma khác biệt, cô bảo với lão Dịch với kiểu gì đây?

đang làm khó ?

Nghĩ đến đây, bắt đầu mất kiên nhẫn. kiếp, nữ quỷ rõ ràng lên cơn tiểu thư ! cho nó thấy chút “màu sắc” thì nó còn tưởng dễ bắt nạt chắc. rút kinh nghiệm , do quá mềm lòng, từ đầu đáng chẳng nên nể mặt làm gì.

Thế nghiêm mặt :

thể , đừng đằng chân lấn đằng đầu. Cô nên hiểu rằng, ngoài với lão Dịch , ai thấy cô cũng sẽ sợ c.h.ế.t khiếp. Cho nên, cô lựa chọn nào khác .”

Nữ quỷ xong thì cúi đầu, giọng khẽ run run:

" từng hứa với , nhất định sẽ cưới mà.”

?” khẽ nhíu mày. Cô ai ?

Thật lòng mà , dáng vẻ đau khổ , trong lòng cũng thấy chua xót. hiểu rõ cái nỗi dằn vặt khi chia lìa với yêu.

Vì thế, hỏi: “ đến… bạn trai cô ?”

Đối phương khẽ gật đầu, nhẹ giọng đáp:

. Đêm đó uống say vì ăn tối cùng . tên Do Tịch. thể giúp gặp ?”

Do Tịch?

kiếp, sững , chuyện gì thế ? Trong đầu hiện hình ảnh ban ngày gặp thằng khốn đó ở đây, hóa họ quen thật ? Do Tịch chẳng đang quen với Đổng San San ? giờ trở thành bạn trai nữ quỷ ?

kiếp, thằng khốn đó chẳng lẽ chân đạp hai thuyền?!

Nghĩ đến đó, lửa giận trong bùng lên ngay lập tức. Hóa gã mặt búng sữa cũng nghề thật, dám làm thứ trò cao cấp như . nó, đánh gã quá nhẹ , dù chuyện chẳng liên quan tới nữa, cứ nghĩ tới việc Đổng San San mà ở với cái loại lăng nhăng đó, lòng vẫn kìm sự phẫn nộ.

vội hỏi: “Chuyện giữa hai như thế nào, mau kể cho ? Càng chi tiết càng , để xem giúp . , cô tên gì?”

Nữ quỷ thấy vẻ nhiệt tình, liền : “ tên Lý Tiểu, quen Do Tịch cách đây một năm.”

Một năm? kiếp, thế nghĩa thằng khốn đó thật sự đang giăng lưới cả mẻ, một chân đạp hai thuyền ?

cố kìm nén cơn giận trong lòng, lắng Lý Tiểu kể chuyện.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...