Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 118: Cơn Ác Mộng Của Do Tịch
Trong mắt Do Tịch lẽ chẳng gì, chỉ một kẻ dễ bắt nạt; gã nào , trong mắt , gã cũng chỉ một thằng lừa bịt mắt mà thôi.
Do Tịch vẻ oai phong lấy từ cốp xe một con d.a.o rựa, càng khinh bỉ trong lòng, cái tên lừa phỉnh vớ vẩn giờ cũng đóng vai giang hồ ?
mấy gã tay chân mà đối phương dẫn đến, ai nấy cũng tồi tàn, tóc tai lởm chởm thì trọc lốc; tên còn mở n.g.ự.c khoe mấy hình xăm như hai con rồng dài như dải cá. Chỉ cần thôi cũng dân giang hồ. nghĩ thầm chắc Do Tịch trả tiền rẻ mạt quá nên bọn mới chịu vai đầu gấu.
vốn chẳng ưa loại . tuổi họ chẳng hơn bao nhiêu, suốt ngày ăn , chắc hồi nhỏ xem quá nhiều phim “giang hồ” mà tưởng Trần Hạo Nam, nên giờ mới đóng vai “ chị”. Thực nhiều trẻ thích làm “giang hồ” lắm, mấy ai làm trò, giống như mấy tên mặt đây. Mỗi cầm một con d.a.o nhỏ như d.a.o trái cây, cổ đeo xích sắt phai màu, hàng “” mấy gã núp núp, kiểu hơn chục thằng rởm.
Do Tịch hung hăng hét về với : “Họ Thôi ! Đmm! tao còn tính sổ với mày , hôm nay mày tự tới cửa tìm c.h.ế.t ? Tao cũng làm khó mày, mày quỳ gọi tao một tiếng ‘ông nội’ chui qua háng tao một , tao sẽ tha cho cái tay mày. ?!”
kiếp, mới lẫm liệt làm ! gã, trong lòng nghĩ thầm cái thằng giả tạo, khoác lác đến thế thì diễn viên quần chúng . Dọa tao ư? Ai mà sợ! Hôm nay tao tới để bắt mày làm chú rể cơ mà, cứ việc khoe khoang , lúc lão Dịch đang tụ khí bên cạnh, lát nữa sẽ tiễn mày… phòng tân hôn, cho mày và cô dâu gặp mặt, để mày cảm giác và ma cùng đường thế nào!
gã xong, bình tĩnh hỏi: “Mày tao gọi mày gì?”
Do Tịch ngạo nghễ đáp: “Gọi ông nội!”
, với gã: “Mày gọi tao làm gì đấy?”
Do Tịch còn kịp phản ứng, chắc từ nhỏ gã ai chơi khăm kiểu , liền hét to: “Mày gọi ‘ông nội’!”
Đám đàn em theo tới đó cũng nhăn mặt chịu , cứ liếc gã đầy khinh bỉ, chắc trong đầu bọn họ cũng thầm nghĩ một thằng ngu thuê thế .
Xem thêm: Bách Hợp - Cực Trú Hãm Lạc (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
nhịn , ha hả : “Cháu trai tối nay tìm ông nội làm gì thế?”
Cuối cùng Do Tịch cũng bừng tỉnh, tức đến đỏ mặt, cái cảm giác bẽ mặt, lật kèo khiến gã chịu nổi. Cũng dễ hiểu thôi; nếu , chắc tự vả cho hai cái tát chui xuống hố mất tiêu.
Do Tịch tức điên, giơ con d.a.o rựa lên, quát: “Mày dám chơi tao ? Hình như mày c.h.ế.t thật ! Đánh nó ! Đánh cho nát bét!”
Mấy tên đầu gấu liền vung dao ào tới c.h.é.m về phía và lão Dịch. thật, thấy cả đám cầm d.a.o xông , cũng sợ, ngoài đời thực mà mấy xông c.h.é.m bạn, ai mà chẳng giật ? Dù bọn họ loại hư hỏng, vô giá trị, vẫn thấy chùng chân.
Thấy đám đông lao tới, vội hỏi lão Dịch: “Lão Dịch! Sẵn sàng ?”
Lão Dịch dường như chờ đợi từ lâu, chỉ đợi lúc mở trận mới phát động chiêu “Tam đốn nạp ”; thấy đám cặn bã lao tới lúc, bỗng gầm lên một tiếng: “Lâm! Lâm! Lâm!!”
“Bùm!” khi đấu với nữ thi, vì bận tay nên cũng chẳng để ý Dịch Hân Tinh kích hoạt “Siêu nhân hai phút” kiểu gì. Giờ mới tận mắt chứng kiến. Chỉ trong tíc tắc, khí trường quanh bỗng biến đổi hẳn. Vì vốn thể cảm nhận khí xung quanh, nên cũng hiểu rõ uy lực thuật Kỳ Môn Độn Giáp , quá kinh khủng! Tuy bề ngoài vẫn lão Dịch, khí thế và thần sắc thì cứ như biến thành một khác.
Gọi dị năng cũng chẳng , đây hẳn một trong những tinh hoa gần như thất truyền mà tổ tiên vĩ đại chúng để .
Lúc đó, một tên đầu gấu xông đến đầu tiên, vung d.a.o c.h.é.m xuống vai . còn kịp phản ứng thì lão Dịch nắm chặt cổ tay cầm d.a.o . Chỉ một tiếng “rắc!” giòn vang, tay bẻ trật khớp.
Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, ngay đó lão Dịch như tiêm adrenaline, xông thẳng về phía !
chắc chẳng ai tin, ngay cả lúc cũng thấy chuyện vẻ phi lý. nó thật. Tổ tiên chúng quả thực để những thứ thể xem thường, chỉ tiếc giờ chẳng mấy ai còn giữ . Những tinh hoa dân gian , thời đại công nghệ phát triển , đang dần biến mất khỏi sân khấu lịch sử.
Còn lúc đó, lão Dịch chẳng khác nào Chân Tử Đan, ít nhất cũng ở trình Ngô Kinh! Nhờ hiệu ứng “Tam độn nạp ”, sức mạnh và phản ứng đều tăng gấp nhiều . Đám côn đồ vốn chỉ ỷ đông cầm d.a.o hù dọa, giờ mất hai thứ thì chẳng khác gì phế vật. Kết quả một lão Dịch xông giữa đám hơn chục , mở màn một trận cận chiến diện đến mức tàn bạo. Đám đó đụng đến , còn Dịch Hân Tinh thì chỉ cần một, hai cú đ.ấ.m hạ gục một tên.
lão Dịch đ.á.n.h mắt như , m.á.u huyết trong cũng sục sôi liên tục, suýt nữa còn hắng giọng hô một câu xông lên. khi háo hức định lao thì chợt thấy Do Tịch lưng đám ; rõ ràng màn càn quét lão Dịch khiến gã méo mặt, gã ngờ tên gầy gò tay chuẩn xác đến .
Do Tịch vốn tàn tật thói hèn, phát gã quen nịnh nọt từ nhỏ. Thằng khốn đang ý tấn công lén. Quả nhiên , gã dám lao thẳng , mà cách xa định ném d.a.o hãm hại lão Dịch. kiếp, hèn thật, nếu để gã thành công thì còn thể thống gì!
Thế chộp ngay viên đá bỏ túi lúc nãy, vung tay ném về phía gã. Đánh với ma quỷ nhiều cũng thật lợi, giờ khác hẳn cái đứa u sầu hồi đại học; vì quen ném phù, nên ngắm b.ắ.n cũng nghề. Viên đá to bằng bàn tay ném trúng ngay cẳng tay Do Tịch, bụp một tiếng, gã kêu gào hệt như heo chọc tiệt. Ôi sướng cả lỗ tai!
nhiều, phi mấy bước tới; cái thằng mặt trắng đó rõ ràng kịp phản ứng, nhân cơ hội bật một cú đá bay như điện thẳng bụng gã, đá gã ngã sụp xuống ôm bụng rú lên, mặt tái ngoét. Con khi kích động thật dễ làm liều, gọi “tức đỏ mắt” cũng chẳng .
Nghĩ đến những trò bẩn gã, cơn giận trong bùng lên dữ dội, nắm cổ áo Do Tịch, trái liên tiếp tát cho một tràng. gã đau , chỉ lòng bàn tay cũng đ.á.n.h đến tê rần.
Bởi cứ nghĩ tới Lý Tiểu và Đổng San San, tức chịu . kiếp, nếu vì thằng mặt trắng thì ai c.h.ế.t . Khoan nhắc đến Lý Tiểu, về Đổng San San , dù với cô chẳng còn hy vọng nào nữa, tuyệt đối cho phép cô dính thứ rẻ rách ! Đừng trách nặng tay, loại đốn mạt như gã, nếu ngày xưa ở phủ Khai Phong thì c.h.é.m đầu !
Thật lòng mà , xuống tay quyết liệt, cưỡi hẳn lên gã sức đấm như vũ bão. Ban đầu Do Tịch còn né vài cú chống cự, loại như gã làm đấu . nhảy qua ranh giới sống c.h.ế.t vài , dễ đ.á.n.h bại.
Kết quả kết thúc nhanh chóng, Do Tịch chỉ còn giơ hai tay ôm đầu chịu trận, để mặc mấy cú đ.ấ.m ập đến. Đánh một lát, chợt thấy gã vệt máu, thoáng giật , đem dụng cụ gì để đ.á.n.h gã? đó mới sực nhận , bởi vì lúc nắm tay quá chặt, cái móng tay út đen sì cào lòng bàn tay làm chảy máu, hệt như vả Đổng Tư Triết.
Cái móng thật lạ, từ khi Hoàng Tam Thái Thái quết lên thì nó ngừng mọc, vẫn giữ nguyên chiều dài , còn cứng vô cùng. từng thử cắt bằng bấm .
Thấy chút máu, cơn giận cũng dịu . Do Tịch đập tơi bời, mặt mũi bầm dập, khác hẳn bộ dạng lông bông lúc nãy. dậy thì thấy lão Dịch quét sạch mấy tên đàn em, đám đầu gấu đè ngã la liệt, mà thời gian “siêu nhân hai phút” lão Dịch cũng sắp hết.
nhổ một bãi nước bọt lên Do Tịch đang lăn đất, quát cả đám: “ tiếp tục đánh thì cút hết ! Việc liên quan gì tới bọn mày !”
Đám liền giãy dụa bò dậy, hỗ trợ trèo lên xe van. Thật họ chỉ đám tay chân Do Tịch thuê, chẳng cần liều mạng vì gã thế .
Chẳng mấy chốc, xe van phóng , bây giờ nơi hoang vắng giữa đêm chỉ còn và lão Dịch, cùng gã Do Tịch đập te tua .
Ngay khi chiếc xe van khuất dạng, hiệu ứng “Tam đốn nạp ” lão Dịch cũng kết thúc, thấy gục ngã vật vờ xuống đất. Lòng tràn đầy ơn, lão Dịch làm tất cả chỉ vì giúp . Kết bạn với như thật chẳng uổng công chút nào, cho tới tận chúng vẫn như em một nhà.
tiến tới đỡ lão Dịch dậy, đối phương thở dồn dập : “ kiếp, đ.á.n.h sướng ghê.”
mỉm đáp: “Lão Dịch, vất vả . Ân khắc cốt ghi tâm, xin phép đãi rượu, chọn chỗ nào cũng .”
Dịch Hân Tinh dựa vai , yếu ớt : “ , chỉ cần lo tạo vài dịp để và Trương Nhã Hân thời gian ở riêng với , cảm ơn cả đời .”
gật đầu, chuyện đều trong ánh mắt.
Xem thêm: Người Chồng Mới Cưới Là Sếp Của Tôi - Thời Nhiễm & Thịnh Gia Hòa (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
dìu lão Dịch đến chỗ nãy bày đồ, đỡ xuống. đó còn kéo áo cho , kẻo cảm lạnh. đó trở bên đường, Do Tịch cũng rên rỉ bò dậy, nửa sống nửa c.h.ế.t. Suy cho cùng, gã cũng xui xẻo thật, vốn định thuê mấy đến dằn mặt , ai ngờ hơn chục tên đều lão Dịch đ.á.n.h cho chạy thục mạng, còn bản chẳng địch nổi , đ.á.n.h cho chẳng hình dạng gì. Do Tịch gắng gượng dậy, bằng ánh mắt đầy sợ hãi.
khẽ nhếch môi, từng bước chậm rãi tiến về phía gã.
Chú rể mới chúng , đêm nay mới chỉ bắt đầu thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.