Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 122: Lý Tiểu Lên Đường
Bạn tin Phật ? Phật gia câu: “Một niệm duyên, một duyên nghìn năm; một niệm cũng nghìn năm.” ở chốn hồng trần , mấy ai mối duyên nghìn năm như thế? Duyên đến, duyên hết thảy đều vô thường.
Giống như Lý Tiểu đang mặt và lão Dịch bây giờ, xét theo tình cảnh hiện tại, lẽ cô chẳng còn điều gì vướng bận nữa. Nợ trần dứt, tình duyên cũng đến hồi kết. Những gì từng trong kiếp vinh hoa, phú quý, yêu hận, oán sầu giờ đều hóa thành giấc mộng thoảng qua, tan biến như mây khói.
Nếu yêu một , tuy chẳng thể kéo dài mãi mãi, hận một thì thể để cả trăm năm, ngàn năm. Đời như biển khổ vô biên, chẳng bao giờ mới hết; lẽ chỉ khi sắp lên đường qua thế giới bên , mới thể thực sự buông bỏ .
Bây giờ Lý Tiểu thật sự giải thoát, chẳng còn gì vướng bận. Trong tay nắm chặt một vía sáng lấp lánh Do Tịch, đối phương khom cúi xuống và lão Dịch ba cái thật sâu, nhẹ nhàng : “Cảm ơn các giúp thành nguyện vọng cuối cùng. Giờ chẳng còn gì vướng bận nữa, xin lên đường.”
gật đầu, bảo: “ gì, đó việc chúng nên làm. Khi cô xuống bậc tiếp theo ở , thể tìm hỏi han một chút về Ngụy Phượng Kiều, đó một âm , cũng sư phụ . Khi đó, cô cứ do Thôi Tác Phi giới thiệu, ông sẽ giúp cô lo liệu chuyện.”
Lý Tiểu gật đầu, hỏi : “Cảm tạ đại ân đại đức, Thôi Tác Phi tên thật ?”
khổ một cái. Ừm, trong đầu cô gái vẫn còn gọi ‘A Tân’ cơ, tên thật cũng , nên đáp: “, tên Thôi Tác Phi, tên Dịch Hân Tinh.”
Nữ quỷ khẽ gật, với cả hai chúng : “Thôi Tác Phi, ân tình đời đời quên. Nếu kiếp còn nhớ , nhất định sẽ báo đáp.”
nhạt. Cả đời còn sống rõ ràng, kiếp làm gì cho sớm, chỉ mong kiếp cô sống , đừng xui xẻo thế nữa . Dù nghĩ , cũng tiện phá hỏng sự chân thành đối phương, nên chỉ đành đáp bằng một cái gật đầu.
Thấy gật đầu, Lý Tiểu dường như mãn nguyện. Cô với và lão Dịch:
“ đây. Mong rằng sẽ báo đáp.”
Bạn thể thích: Ta Mang Súng Ống Đánh Ngược Về Kinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
xong, nữ quỷ , lững lờ trôi về hướng tây. bao xa, ảnh tan biến còn thấy nữa.
Hồn phách đáng thương cuối cùng cũng lên đường tới Âm Thị. thể vẫn còn chút ý thức cô thể thuận lợi nhận “quỷ tâm” . Chắc cũng chẳng khó . Dù thì như đối phương , mong báo đáp .
Ngay khi Lý Tiểu , gió bỗng nổi lên, thổi tắt hai cây nến lớn. Cuộc âm hôn đến đây cũng coi như hạ màn, đến lúc tan cuộc .
và lão Dịch bệt xuống đất, ngẩn nhớ tất cả những gì xảy . Thật một màn kịch đầy bất ngờ. ngờ tên Do Tịch khốn nạn đó độc ác đến . Cũng may, ác giả ác báo, ba hồn bảy vía dọa đến mức mất một vía, chắc chắn gã sẽ trở thành một kẻ khiếm khuyết. sẽ thiếu hụt ở phương diện nào, thiếu cái gì thì cũng đủ khiến gã khổ sở .
cũng từng tổn hại ba hồn bảy vía, nên học gì cũng cực kỳ khó khăn. Thứ mà khác chỉ cần một nhớ, xem đến năm sáu mới thuộc. Còn thằng khốn đó thì khá lắm, mất hẳn một vía, xem đời đủ để gã nếm mùi đau khổ. rằng, ở núi Niễn Tử chú cả Lưu tên Lưu Hỉ, bẩm sinh thiếu một vía nên đầu óc kém, trí tuệ chẳng bằng thường.
Ở đây, để giải thích thêm một chút. Cái gọi ba hồn bảy vía ghi chép trong Bão Phác Tử·Địa Chân rằng:
“ thông linh với thần, cần khiến thể phân tách giữa thủy và hỏa; khi thể tách biệt, tự khắc thể thấy rõ ba hồn bảy vía trong chính .”
Cái gọi ba hồn chia thành: thứ nhất Thai Quang, thuộc dương khí Thái Thanh, thuộc về trời; thứ hai Sảng Linh, biến hóa âm khí, thuộc về ngũ hành; thứ ba U Tinh, tạp khí âm, thuộc về đất. đơn giản thì, ba hồn chính : Thiên hồn, Địa hồn và Mệnh hồn.
Còn bảy vía thì lượt : Thi cẩu, Phục thỉ, Tước âm, Thôn tiện, Phi độc, Trừ uế, Xú phế. Bảy vía tượng trưng cho bảy yếu tố thể thiếu trong thể con , đó : Thiên xung (ý chí), Linh tuệ (trí tuệ), Khí, Lực, Trung khu, Tinh, và (tinh hoa).
Tục ngữ câu: “Thiên địa nhị hồn thường ở ngoài, chỉ mệnh hồn trú trong .” Hai hồn ở ngoài thiên hồn và địa hồn hai ngọn lửa, ở hai vai con . Còn mệnh hồn gốc rễ sinh tồn con , một ngọn đèn ngự nơi trán. Khi c.h.ế.t, ngọn đèn hóa thành quỷ môn, đó cũng chính truyền thuyết “ba ngọn lửa ”.
Bảy vía trong thể xác đều do mệnh hồn chi phối. Mệnh hồn còn gọi nhân hồn sắc hồn, khởi điểm sinh mệnh. Khi mệnh hồn nhập bào thai, nó phân bố năng lượng lên bảy luân mạch trong cơ thể, từ đó hình thành nên bảy vía con .
Còn chú cả Lưu mệnh khổ , sinh thiếu mất một vía chính vía Linh Tuệ nên trí lực thấp kém. tên Do Tịch mất vía nào đây?
rút hai điếu thuốc, châm lửa, đưa cho lão Dịch một điếu. Do Tịch vẫn sõng soài đất, miệng sùi bọt mép, tỉnh . Trong lòng thấy hả vô cùng, nó chứ, thích trăng hoa lắm cơ mà, để xem còn lấy gì mà trăng hoa nữa!
gian yên lặng đến mức chỉ còn tiếng gió.
và lão Dịch chẳng gì, mãi đến khi hút xong điếu thuốc, mới dậy, phì một , một câu suýt khiến bật :
“ kiếp, đàn bà đáng sợ thật đấy. lấy vợ, chúng cẩn thận mới !”
thầm nghĩ, tên ngốc lúc nãy im lặng cả buổi vì đang nghĩ đến chuyện ? làm khó , chỉ Dịch Hân Tinh, mà cả cũng thấy choáng váng.
Dù phụ nữ nữ quỷ, chỉ cần mang chữ “nữ” thì đều đáng sợ cả.
Lão Dịch xong liền bắt đầu thu dọn đồ, cũng dậy theo: “ lão Dịch, đừng để ám ảnh gì đấy nhé, Trương Nhã Hân vẫn đang chờ cơ mà.”
Đối phương nhắc tới Trương Nhã Hân thì sững , nghiêm túc hỏi: “ xem Trương Nhã Hân liệu độc như cô tiểu thư đó ?”
tức buồn đáp: “ vẫn hiểu ? Bản chất phụ nữ đều phần độc, nên đừng làm mấy chuyện với phụ nữ, kẻo ngày họ xử cho c.h.ế.t mà còn chẳng do ai .”
chẳng , phụ nữ cũng giống như rắn: nếu lúc đầu bạn đối xử với cô , cô sẽ theo bạn vì tình yêu; phụ nữ đều giới hạn, cứ thử vượt quá xem, cô sẽ khoan nhượng mà lộ nanh độc ngay.
lẽ đó chính tình yêu phụ nữ, thể đến mức chạm tim, cũng thể độc đến mức ghê rợn. Hai thái cực cách một trời một vực.
đời vì tình mà khổ, cũng chẳng ngoài lẽ đó.
về chuyện chính, khi và lão Dịch thu dọn xong, Do Tịch vẫn bất tỉnh. làm giờ? Dịch Hân Tinh gần như phục hồi, thế hai chúng bèn khiêng Do Tịch còn đang hôn mê đường. Thằng khốn nặng c.h.ế.t, lúc nãy chúng còn tính cứ quăng đại ở đây xong, nghĩ kỹ thì thôi. Bây giờ thời đại pháp trị, bỏ gã một đêm thì chắc chắn c.h.ế.t cóng, hơn nữa mấy tên du côn lúc chúng giữ gã ở đây, nếu mai mốt chuyện bại lộ, với lão Dịch cũng khó tránh khỏi chốn lao tù.
Thôi, bỏ . Dù Do Tịch cũng nhận quả báo xứng đáng . So với việc để gã c.h.ế.t, chi bằng để gã mang thể tàn khuyết mà sống lay lắt, như thế còn hả hơn nhiều.
Chúng khiêng Do Tịch lên ghế xe gã, đó hai đứa chui ghế . hỏi lão Dịch: “ lái xe ?”
Lão Dịch giơ ngón trỏ lắc lắc, đáp:
Bạn thể thích: Sự Trả Thù Của Người Vợ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ xem thường nhà khoa học dân gian như quá . Nên nhớ mười tám tuổi lấy bằng lái, hai mươi hai tuổi còn danh hiệu ‘lãng tử drift Cáp Nhĩ Tân’ đấy.”
chẳng cái danh “lãng tử drift” thật khoác lác, tin đầu óc tên ngốc tự nhiên tồi; với nó, thi cái bằng lái xe chắc chỉ như trò chơi con nít thôi. Thế gật đầu, :
“Thế thì , thôi. Đêm nay về chỗ mà ngủ, giờ cũng hơn một giờ . Mai hai cùng làm. Lát nữa trung tâm thành phố, cứ đỗ đại xe ở đó, để thằng khốn tự tỉnh dậy .”
Lão Dịch gật đầu, vặn chìa khóa, , nhấn ga. Chiếc xe lao thẳng về phía nội thành.
Cuối cùng cũng rời khỏi cái vùng xui xẻo Giang Bắc . ngoài cửa sổ, ngờ mới qua Tết mà gặp chuyện như , nào xác c.h.ế.t bật dậy, nào âm hôn ma quái. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy kích thích. may chuyện qua, mà điều đáng mừng nhất thương chút nào. So với mấy , thế quá may mắn . do vận may , thực sự bản lĩnh tiến bộ thật .
Thôi, chuyện cũng qua . kiếp, nghĩ đến ngày mai thấy phiền, vẫn còn nữ quỷ mất tích đang chờ đây. Nghĩ đến chuyện tìm nó, thấy nhức đầu.
Khung cảnh bên ngoài cửa xe lùi dần , hai bên đường bắt đầu sáng đèn. Xe chạy qua cầu Giang, tiến khu trung tâm thành phố. thấy cũng gần đến nơi , bèn bảo lão Dịch:
“Tìm chỗ nào đỗ xe , hai đứa bắt taxi về nhà .”
Lão Dịch tấp xe một chỗ đậu bên đường. mở cửa bước xuống, liếc Do Tịch vẫn bất tỉnh ghế , trong lòng thầm nghĩ thằng khốn e sáng mai tỉnh dậy sẽ tưởng tất cả chỉ một cơn ác mộng thôi. Mà nếu xui thì ? Lỡ rơi cái xác suất một phần bảy mà thành đần độn, thì gã chắc chẳng còn nhớ nổi gì nữa .
nghĩ vẫn thấy đủ, đảo mắt, chợt nảy ý. Bèn rạch nhẹ ngón tay, lấy m.á.u lên áo hiệu hàng hiệu gã một hàng chữ:
“Cháu trai, tránh xa Đổng San San , bằng tao cho quỷ đến bắt mày. Thích Nghê Điệt lưu bút.”
xong, thấy khoái chí trong lòng. Như thì khỏi lo tên rác rưởi còn bám lấy Đổng San San nữa. thở phào một , sang với lão Dịch :
“ thôi, tìm chỗ nào mở suốt đêm làm vài ly. nãy đ.á.n.h sướng thật, thế nào cũng ăn mừng một chầu chứ.”
Lão Dịch , gật đầu:
“, bữa mời đấy nhé.”
khoác vai , lớn:
“Tất nhiên , em mà! Ha ha! thôi, uống cho cái nào!”
Tâm trạng hai đứa đều phấn khởi, hát nghêu ngao. Đêm vẫn tàn, bầu trời treo lơ lửng một vầng trăng khuyết gần tròn, báo hiệu ngày rằm sắp đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.