Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 13: Đưa Em Về Nhà
Hôm đó, cách kỳ thi đại học một tháng, thầy Trương mời cả lớp ăn một bữa. bàn nhậu, ai cũng uống ít. Nghĩ đến ba năm học trung học vui vẻ sắp kết thúc, ai nấy đều cảm khái thôi. Cuối cùng, cộng thêm thầy Trương và thầy Giả, tổng cộng mười ba đều say mèm, mỗi một kiểu xàm khi uống rượu.
Thầy Giả còn nắm tay Dương Húc nhận làm con gái nuôi, Dương Húc lắp bắp chửi:
“ đàn ông thứ thiệt mà!!”
Cả đám nghiêng ngả chút kiêng dè.
Cuối cùng khi tan tiệc, Đỗ Phi Ngọc uống say, nhất quyết chịu xe về. May mà nhà cô cũng xa lắm, đành bộ đưa cô về nhà.
Đang mùa hè, dù về đêm khí vẫn còn oi ả, ẩm thấp. ánh đèn đường vàng vọt, dìu cô từng bước một về. đường giờ chẳng còn mấy qua nữa, thị trấn nhỏ mà, đêm đến hết vui chơi, trời tối thì ai về nhà nấy, chùa về chùa.
Cảnh tượng vốn nên "tình", mà lũ muỗi c.h.ế.t tiệt phá hỏng.
ghét nhất cái loại động vật hút m.á.u , mùa hè thì cứ bay vo ve mặt lưng, thừa dịp để ý hút m.á.u liền, kể còn nhả cả độc nữa. loại ăn xong chửi đầu bếp, tụng kinh xong đánh hòa thượng.
liên tục dùng tay đuổi mấy con súc sinh nhỏ đó , miệng với Đỗ Phi Ngọc:
“Em yêu , bắt xe về nhé?”
Mặt cô đỏ bừng, rõ ràng vì say rượu. thật, như còn hơn cái mặt trắng bệch thường ngày cô nhiều. Đỗ Phi Ngọc lắc đầu, với :
“ cần , nếu với thì cứ về .”
Xui xẻo làm , lúc đó lũ muỗi chẳng thèm đụng đến cô . luôn sinh thu hút muỗi, điểm hồi đại học xác nhận bao nhiêu . Ký túc xá bốn , mùa hè mở cửa sổ ngủ, sáng phát hiện đốt tận mười tám vết, còn ba thì bình an vô sự. Từ đó về , đến hè mấy em ký túc khác cứ nhiệt tình rủ sang ngủ nhờ, miệng thì vì tình nghĩa , thừa họ chỉ ... lôi làm mồi nhử muỗi.
Haizz, cô thì cũng chẳng tiện cãi. thì , coi như... hiến m.á.u nhân đạo . , giờ cô chẳng khác nào “bác họ thứ hai hoàng thượng”, bạn gái gì dám chắc?
đành ngậm miệng, tiếp tục lặng lẽ dìu cô . một đoạn, bỗng dưng Đỗ Phi Ngọc đẩy chạy tới đèn đường mà nôn thốc nôn tháo.
thầm nghĩ: Cô nàng xui xẻo , uống rượu thì uống làm gì cho lắm.
vội vàng đến nhẹ nhàng vỗ lưng. Khi thấy Đỗ Phi Ngọc nôn gần xong, lục trong cặp nửa chai nước suối uống dở hồi sáng đưa cho cô súc miệng. Nhân đây tiện tán phét một tí, đến nước suối, ở chỗ , gọi “nước tinh khiết”.
Chuyện hồi cấp ba, tụi dã ngoại ở tỉnh ngoài, lúc ở nhà ga mua một chai “nước suối” hiệu “Khang sư phụ”. Lên xe, Dương Húc khát nước, liền đưa chai đó cho . uống một ngụm, mặt lập tức biến sắc. vì xe đông nên dám phun , đành nuốt xuống với :
“Nước quái gì mà mùi giống thuốc tẩy ??”
cầm chai lên kỹ má ơi, “Khang trai”! Y chang "Khang sư phụ' thật, chỉ khác một chữ “ trai” vì “sư phụ”! Bao bì thì y hệt, hàng nhái kinh điển!
thằng cha nào nghĩ cái trò khốn nạn , ... đáng ăn đòn. mở nắp ngửi thử, thật sự mùi thuốc tẩy cực kỳ nồng, trong nước còn cả cặn bẩn lơ lửng. thầm nghĩ, cái thứ “Khang trai” , “nước để kiếm tiền” thuần túy thật...
chuyện chính, đưa chai nước cho Đỗ Phi Ngọc, còn nhắc nhỏ:
“Uống từ từ thôi, cẩn thận nghẹn đấy.”
Cô súc miệng xong dậy, bước lảo đảo, chẳng mấy chốc vững nữa . vội đỡ lấy, dìu đến chiếc ghế dài ven đường dành cho bộ nghỉ chân. Cô xuống, dựa đầu vai , yên lặng hẳn. Còn thì mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc, Đỗ Phi Ngọc cũng nhẹ gì, ít nhất cũng hơn chín chục cân. Với cái hình mét bảy héo hon , vác cô chẳng khác nào tra tấn.
Thế , khi thở dần bình , mới phát hiện gì đó... . ở ? Chính khí .
Gợi ý siêu phẩm: Ác Nữ Quật Khởi Phát Điên Ở Mạt Thế đang nhiều độc giả săn đón.
mới để ý, đầu cô đang tựa lên vai , còn một tay thì... đang nhẹ nhàng vuốt ve đùi !
!! Bình thường chỉ nắm tay thôi cũng lườm cho ngu , hôm nay ?
Lúc cách giữa hai đứa gần đến mức... nhỉ, nếu cưỡng hôn cô , từ lúc đòn đến lúc thu chiêu, cam đoan tới hai giây xong! Mùi rượu hòa lẫn với hương thơm cơ thể cứ phả mặt, khiến bất giác nuốt nước bọt đánh ực, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Chẳng lẽ đây chính truyền thuyết giang hồ đến – say rượu thì loạn tính?!
chừng, đêm nay sẽ thể đường hoàng giã từ cái xử nam đáng hổ, bước một bước thành lớn luôn cũng nên!
Ừm... cứ xem thử phản ứng cô cái .
Ngay lúc đang hèn mọn khởi sắc tâm tư, định vươn tay thăm dò phản ứng bằng cách thử nắm tay , bỗng thấy tiếng thở cô đổi. Vai ... bắt đầu ướt ướt.
Khoan ! Chẳng lẽ đối phương đang dụ ? , đang dụ , mà ... đang ?!
cúi xuống quả thật, Đỗ Phi Ngọc đang . một cách đau lòng. Dù phát tiếng, cô đang cắn c.h.ặ.t t.a.y , nước mắt cứ thế lặng lẽ tuôn rơi. Cảnh tượng đó khiến hiểu cũng thấy nghẹn trong lòng, tự dưng theo.
Cô dường như phát hiện đang , liền bằng giọng vô cùng bình thản:
“Đừng .”
Vốn tính cách cô lạnh lùng, kiên cường, từng thấy như thế bao giờ, cũng chẳng làm gì cho , chỉ khẽ đáp:
“Ừ…”
đó ngẩng đầu lên, mặc cho cô cứ lau nước mắt, nước mũi chiếc áo thun . Đèn đường vẫn sáng, khí trở nên lặng lẽ lạ thường, chỉ còn tiếng cô khe khẽ nức nở… Lúc , dường như cả thế gian chỉ còn hai đứa .
Một lúc lâu , Đỗ Phi Ngọc lên tiếng, giọng bình thản:
“ một .”
? nửa đùa nửa thật đáp :
“Tất nhiên . đời chỉ mới bắt nạt thôi.”
lúc đó thật sự hiểu câu , khi thốt từ miệng cô, ý nghĩa gì.
Cô nâng đầu khỏi vai , ngẩng mặt lên bầu trời đêm. Quê , về đêm thể thấy nhiều . lắm, . gì, chỉ lặng lẽ . hiểu vì , trong khoảnh khắc , hình ảnh mắt khiến trái tim tuổi trẻ dâng lên một cảm giác gần như thiêng liêng, dám xâm phạm.
đó Đỗ Phi Ngọc tiếp:
“ ? Hồi nhỏ, từng cưỡng hiếp.”
Cái gì?! chằm chằm cô , tự hỏi liệu đây lời lúc say . Thấy đáp, cô tiếp tục cất giọng buồn buồn, khàn khàn vì mới xong:
“ bạn trai hồi cấp hai. Khi đó sợ lắm. Về đến nhà, chỉ , cứ mãi. Bố hỏi chuyện gì, cũng dám . khi bố thấy quần áo xộc xệch thì ông hiểu . Ông lập tức đến nhà đánh cho một trận, đưa tới đồn cảnh sát. đó, chuyển trường về đây. ? hận đàn ông, hận tất cả đàn ông.”
Tâm trí trống rỗng, gì, chỉ thể tiếp tục cô . những thằng con trai khác khi chuyện sẽ phản ứng , lúc đó, chỉ an ủi cô , dù nên bắt đầu từ .
Cô , lâu. gần như dám , bởi ánh mắt khiến cảm giác như đang thấu tận sâu trong lòng . Đỗ Phi Ngọc cứ thế , thì thầm:
“ ? Kể từ khi đến đây, gần như chuyện với ai. ba năm qua thời gian vui vẻ nhất. Vì các . Vì . Mỗi ngày thấy vui vẻ như thế, cũng dần dần mở lòng . nhờ , ?”
cái gì chứ… hỏi đến phát hoảng, lòng rối như tơ vò, đối đáp thế nào.
Cô tiếp:
“ , Thôi Tác Phi. Ban đầu, chỉ vì thấy quá cô đơn nên mới để làm bạn trai. thực … chỉ đang trêu đùa một thằng ngốc như thôi. tưởng rằng, chẳng bao lâu nữa, sẽ chịu nổi cái tính khí mà tự động rút lui. mà… làm . vẫn… vẫn…”
kịp hết câu, cô òa . Lúc , lấy dũng khí, bất ngờ ôm chặt lấy đối phương.
Cô vùng vẫy, chỉ nghẹn ngào trong lòng :
“Hơn một năm … vẫn đối xử với như ban đầu, vẫn bao dung cho như thế… Đồ ngốc… làm … đáng ?”
Còn chuyện đáng , thật lòng mà , chính cũng rõ. nghĩ thể thuộc kiểu ngu ngốc, cam chịu. lẽ vì từng trải qua sống c.h.ế.t nên bắt đầu trân trọng tất cả những gì đang quanh . Cũng thể vì tiếc nuối bất kỳ điều gì nữa. khi những lời cô , bỗng nghĩ đến một khả năng: lẽ thật sự yêu cô .
hiểu , thấy cô , cũng thấy mắt cay cay, theo. Chỉ đơn giản như .
buông cô , thẳng mắt đối phương, :
“Chuyện qua thì đừng nghĩ đến nữa. Chỉ cần còn sống, thì chuyện gì cũng sẽ qua cả. Tin .”
Cô sững một chút, đó chăm chú, rõ vì lời quá triết lý, bởi câu phát từ một đứa mà thường ngày chẳng bao giờ nghiêm túc, khiến cô cảm thấy thật lạ lẫm. Đỗ Phi Ngọc khẽ , đôi mắt ngấn lệ, mỉm :
“ đồ ngốc.”
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành, truyện cực cập nhật chương mới.
Chuyện xảy tiếp theo, đến giờ nghĩ vẫn thấy thể ngờ nổi.
mắt bỗng tối sầm , dường như cô đưa tay lên che mắt . Ngay đó, một cảm giác mềm mại mát lạnh truyền đến môi …
Trời ơi! Cái cảm giác đó gì ?! Quá đỗi ngọt ngào, khiến tan chảy! Còn kịp tận hưởng cho trọn vẹn, mắt sáng , mở mắt thì thấy cô dậy, đang mỉm .
Gió bắt đầu thổi, làm dịu cái nóng oi bức đêm hè. Làn gió nhẹ khẽ lay mái tóc mái lưa thưa, đuôi ngựa và chiếc áo thun trắng rộng thùng thình cô . ánh đèn đường, cô trông mỏng manh đến lạ. Đỗ Phi Ngọc mỉm :
“Gió nổi lên , đưa về nhà .”
l.i.ế.m môi một mùi rượu nhẹ thoảng qua đầu lưỡi. Đồng thời, tim bắt đầu đập loạn nhịp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.