Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 140: Trò Chơi Lúc Nửa Đêm 1
Thạch Quyết Minh thì sững , hỏi: “Cần giúp việc gì?”
Giúp gì ? Xin nhé Thạch Quyết Minh, bởi vì lúc chúng vẫn thể tin , nên đành mượn làm… mồi thử nghiệm. liền thẳng:
“Thầy Thạch, hiện giờ cách để lôi con sát thai khỏi giếng chơi ở bãi cỏ gần đó tạo tiếng động vui nhộn. hai chúng đủ , mà giờ chỉ giúp thôi. Chính vì thế mới đến nhờ , dù chúng đều truyền nhân Tam Thanh Thư, chuyện trừ yêu diệt ma cũng bổn phận. chịu giúp chúng ?”
câu , thực trong lòng vẫn phân vân mãi. Nếu như chúng nghi ngờ, Thạch Quyết Minh dối thì dù trời sập xuống, cũng chỉ một phàm khác hẳn và lão Dịch. Dù kẻ từng xông pha khắp nơi, xét về kinh nghiệm thì và lão Dịch cũng xem cao tay trong nghề. So sánh kiểu tán gái thì chúng thể “thánh tình trường”, chí ít cũng lũ kinh nghiệm.
cũng dám chắc sẽ nhận lời. Dù nếu chỉ thường, sợ hãi cũng điều dễ hiểu.
Thạch Quyết Minh im lặng suy nghĩ một lúc, dường như lấy quyết tâm lâu, đó mới với chúng : “Đợi chút.”
xong, lập tức khép bàn tay , bắt đầu bấm đốt tính toán. công nhận, xem Thạch Quyết Minh bấm toán mắt; đến đối phương trai , thực trong mắt và lão Dịch, trai cũng nuôi ai, điều khiến thích thú thần thái lúc bấm quẻ. Dường như chỉ trong chớp mắt, bầu khí xung quanh đổi .
Xem trong mấy tiểu thuyết game online, gọi “khí thế vương bát”, nếu ở đời thật mà thứ đó, chắc cũng giống hệt Thạch Quyết Minh mắt bây giờ. Chỉ thấy khép nhẹ đôi mắt, vẻ mặt nghiêm nghị; dường như chỉ khi đang bấm quẻ, đối phương mới thu nụ quen thuộc. Ngón cái tay nhanh nhẹn miết qua bốn ngón còn , động tác dứt khoát định. Nếu phụ nữ, khi thật sự sẽ lòng mất.
phụ nữ hiển nhiên nên chẳng thể nào yêu , lời thừa. Chỉ chốc lát , Thạch Quyết Minh mở mắt , trở về với nụ thường ngày. Thực , nụ đó khiến nhớ mãi quên. Mãi về , dù trải qua bao chuyện, vẫn còn nhớ rõ ba khuôn mặt khi : nụ khổ , nụ ngốc nghếch lão Dịch, và nụ ôn hòa Thạch Quyết Minh.
Ba chúng đời theo ba cách khác , lẽ cũng chính điều đó định sẵn ba kết cục chẳng giống . chuyện , để hồi mới kể tiếp.
Thạch Quyết Minh mỉm với chúng :
“ thôi, bấm quẻ xong. lẽ tối nay thể thành nhiệm vụ .”
Hả? ngờ đồng ý nhanh đến . kể cũng lạ thật, chỉ bấm quẻ thôi mà gật đầu ? Chẳng lẽ đối phương tính với lão Dịch đang thử ? thể nào, Thạch Quyết Minh thần tiên, thể đoán lòng chứ.
Lúc , Thạch Quyết Minh xuống đối diện và lão Dịch, chậm rãi :
“ thật với hai , đây đầu tiên làm việc như thế , trong lòng cũng lo sợ. vì chúng đều truyền nhân Tam Thanh Thư, như Tiểu Phi tối qua, thể chúng sẽ những con châu chấu buộc chung một sợi dây. mới tính thử, tối nay sẽ gặp họa đổ máu, dù ở thì vận cũng ứng như thôi. thế, chi bằng giúp hai một tay. Hơn nữa, giảng viên ngôi trường , thể thấy sinh viên gặp nguy mà lưng bỏ chạy ?”
hổ giảng viên đại học, cách chuyện mà xem, thật trình độ. Dù lời thật lòng , tai vẫn thấy dễ chịu vô cùng. công nhận, Thạch Quyết Minh tố chất làm cán bộ nhà nước. Thời buổi trong cơ quan thiếu ăn như thế.
Tuy phần rõ những câu xã giao, tin nửa đầu thật lòng. Dù thì chúng cũng “châu chấu cùng một sợi dây”, còn hợp tác tìm những món bảo vật còn Thất Bảo Bạch Ngọc Luân, nên giai đoạn làm quen, ăn ý điều tránh khỏi. Còn việc thật sự gặp họa đổ m.á.u như , chuyện đó thì khó lắm. Bởi những gì Thạch Quyết Minh tính , chỉ chính bản mới hiểu rõ nhất.
liền : “Thầy Thạch yên tâm, với lão Dịch nhất định sẽ để gặp chuyện. Hai chúng sẽ âm thầm bảo vệ .”
Giờ đối phương đồng ý giúp chúng tối nay, bước tiếp theo chuẩn hành động, nghĩ xem nên dùng thứ gì để dụ con quỷ đó khỏi giếng.
Dụ bằng món đồ chơi gì đây? Nghĩ đến đó, chợt nhớ một câu chuyện ma mà từng kể. Chuyện xảy ở một vùng nông thôn ngày . Lúc ở quê vùng Đông Bắc chẳng gì để giải trí, chỉ múa dân gian “niêu ương ca” hoạt động yêu thích nhất, từ già đến trẻ đều mê. nông thôn thời đó khác bây giờ nhiều lắm. thường “Bắc Đại Hoang” “vùng hoang vu phương Bắc” quả thật quá. Chính cái nghèo rèn nên tính cách gan góc, bướng bỉnh Đông Bắc. vì dân Đông Bắc chẳng sợ trời, chẳng sợ đất ư? Câu trả lời chỉ một, vì họ quá nghèo. thật, nghèo khiến lì lợm, mạnh mẽ, cũng khiến họ thật thà, chất phác, chẳng giả tạo bao giờ.
Chuyện kể rằng, một năm cách đây lâu, ở thôn Chu Gia Khảm một nhà địa chủ trời ban cho quý tử. Ông ngoài bốn mươi, nay mới sinh một con trai nối dõi tông đường, vui mừng đến mức gần như phát điên. Nghĩ mà xem, cả đời mong mỏi nối nghiệp, nay ước nguyện thành, ai mà chẳng mừng?
Thế ông mở tiệc linh đình đãi khắp làng xóm . Đến cả những kẻ lang thang đói khát dọc đường chạy nạn ngang qua cũng chia một tô lớn cơm gạo kê đỏ au, thời đó mà ăn như phúc to lắm . Cả ngày làng xóm tưng bừng, đến tối địa chủ vẫn thấy thỏa, bèn cho gọi những trong làng múa hát đến, đốt đuốc sáng rực ở đầu làng để mở hội “niêu ương ca”.
tin múa “niêu ương ca”, cả làng già trẻ trai gái đều náo nức kéo xem, chẳng ai để ý trời lạnh đến mức nào. Đông Bắc múa “niêu ương ca” vốn nổi tiếng rộn ràng, dẫu tuyết phủ trắng đất họ vẫn cứ múa giữa trời. Dân làng lâu xem tiết mục , ai nấy đều vỗ tay reo hò cổ vũ.
Thế , đang vui thì chuyện lạ xảy , phát hiện múa càng lúc càng nhiều lên. Ban đầu chỉ chừng mười mấy , chẳng mấy chốc thành hơn hai chục.
Xem thêm: Bạn Gái Cũ Tuyệt Sắc Xuất Hiện Trong Lễ Cưới Của Bạn Tôi — Lại Chính Là Phù Dâu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy . kẻ tò mò chạy đến xem cho rõ, liền hét toáng lên: “ quỷ! Gặp quỷ !!”. đó cắm đầu bỏ chạy.
Hóa , ngoài những địa chủ mời đến múa, trong đám đông đang xoay vòng giữa tuyết còn lẫn cả vài ông lão, bà lão trong làng những mất từ lâu. Mặt họ trắng bệch, tô hai má đỏ hồng rực rỡ, tay vẫn cầm dải lụa đỏ mà múa vui vẻ, như thể cũng góp vui cùng sống.
bà kể , những ai đêm đó tham gia múa “niêu ương ca” về đều đổ bệnh nặng một trận, mãi mới yên chuyện.
Cách Cửu Thúc cũng chắc chẳng khác mấy với chuyện múa đong đưa , chủ yếu lợi dụng tính hiếu kỳ quỷ để dụ nó bò khỏi giếng. Vấn đề dùng món đồ chơi trò nào phát tiếng, vẻ vui nhộn cho nó tò mò chui ?
Đầu óc cứ cuồng nghĩ về chuyện . Theo phân tích lúc đó, ngoài ba trò chơi thể tận dụng .
A: Ném bao cát, còn gọi bóng tránh - trò lũ con nít, già trẻ trai gái đều ham, sức hấp dẫn với trẻ con.
Đừng bỏ lỡ: Ta Có Hai Con Dao Róc Xương, Chuyên Trị Các Loại Không Phục, truyện cực cập nhật chương mới.
B: Chơi "búp bê/đóng vai gia đình" trò hồi nhỏ mê lắm. còn nhớ khi học lớp một tiểu học, “chú sói xám” chuyên đóng vai ăn thịt đàn cừu bé nhỏ cho mấy bạn nữ; vì mà suốt một thời gian dài, mấy bạn nam cùng lớp xa lánh.
C: Nhảy dây thun giống kiểu trò “chơi gia đình”, thật hồi nhỏ nữ tính một chút, lẽ do truyền thống gia đình, cứ gặp con gái thiết. Thích chơi với con gái, ngờ lớn lên bi kịch đến mức trở thành cô đơn kiếp .
nghĩ thế đủ mấy trò níu trẻ , càng xét kỹ càng thấy chẳng trò nào . tới chuyện ba thằng đàn ông nhảy dây đóng vai "chơi gia đình" sẽ lộ vẻ quê mùa thế nào, chỉ riêng vấn đề tham gia một rào cản. Theo kế hoạch dò xét, và lão Dịch ẩn trong bóng tối tạm thời động thủ, nên thể làm trò thu hút .
Suy tính vẫn chẳng nghĩ trò nào tử tế, ngẩng lên thì thấy lão Dịch và Thạch Quyết Minh cũng đều đang mơ màng nghĩ ngợi. rõ Thạch Quyết Minh đang nghĩ gì, chắc chắn lão Dịch cũng đang tính xem lấy gì dụ con quỷ chui .
vẫn bảo “ba thợ sửa giày bằng một chủ tịch”, thôi đằng nào một cũng suy , dẫu cũng hỏi ý . họ sáng kiến hơn, với giờ lúc đơn thương độc mã. Thế mở miệng hỏi hai mặt: “Hai nghĩ , cần thứ gì thuận tiện mà hiệu quả để dụ sát thai đó chui .”
Lão Dịch suy nghĩ một lát thật thà : “Chúng chơi b.ắ.n bi . đấy hồi nhỏ còn biệt danh ‘tiểu quý ông bi thủ’ cơ mà.”
, buồn bực, tên phát bệnh ngây ngô . định làm mồi nhử để Thạch Quyết Minh làm mồi nhử? gì thì , chuyện ai làm mồi tạm gác sang một bên, chỉ riêng việc b.ắ.n bi tạo tiếng động lớn đến mức nào thôi cũng đủ khôi hài. khi b.ắ.n đến sáng cũng chắc đứa trẻ trong giếng thấy nổi.
Nghĩ , bỏ qua luôn ý đó, sang hỏi Thạch Quyết Minh: “Thầy Thạch, đề xuất gì ?”
Thạch Quyết Minh xoa xoa mắt đáp: “ về trò chơi thì hồi nhỏ cũng chẳng chơi nhiều, bọn trẻ bây giờ hầu như đều mê đồ điện tử. tối nay đem cái PSP chơi bên bụi cỏ, chắc thể dụ con sát thai bò .”
công nhận, đề xuất khá hợp lý. Bọn trẻ bây giờ hầu như thể cưỡng đồ chơi điện tử. Quả tư chất thầy giáo đại học, ý tưởng táo bạo quá.
Đề nghị quả thật tồi, hơn nữa và lão Dịch cũng thể tìm chỗ trốn để quan sát tình hình. Nghĩ đến đây, liền :
“Ừ, ý đấy. Lão Dịch, thấy ?”
Lão Dịch tỏ vẻ trầm ngâm, nghiêm túc đáp:
“ thấy chơi b.ắ.n bi vẫn nhất.”
cảnh giới “vô tâm vô phế” cũng chỉ đến thế thôi. khổ một tiếng, sang với Thạch Quyết Minh:
“ tối nay nhờ cả nhé, thầy Thạch. PSP còn đầy pin chứ? chơi bao lâu nữa.”
Thạch Quyết Minh gật đầu, mỉm đáp:
“Yên tâm . , hai cũng đừng gọi ‘thầy Thạch’ nữa. Chúng thế , cứ gọi ‘Thạch Đầu’ . Đó tên ở nhà , bạn bè thiết đều gọi thế cả.”
gượng gạo gật đầu, trong lòng nghĩ giờ thì dám , chờ qua đêm nay tính.
Đêm nay, e chuẩn cho một trận chiến cam go nữa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.