Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 144: Nhã Hân Đến Thăm
Phật gia câu: đời như sống giữa chốn gai góc, nếu lòng động thì hành động cuồng loạn; động thì tổn, nếu lòng động thì hành xử bừa bãi, tổn thương thể, đau tới tận xương, từ đó mới hiểu hết những nỗi khổ trong trần gian.
đây từng nghĩ, nếu lòng bất động thì chẳng biến thành c.h.ế.t ? Bây giờ vẫn thấy , lòng bất động quả thật sẽ như c.h.ế.t, chỉ điều hai khái niệm “c.h.ế.t” khác .
Bạn thể thích: Sự Phản Bội Trong Thế Giới Thu Nhỏ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Sống cũng khổ, c.h.ế.t cũng ; cuộc đời vốn như con thuyền lướt biển khổ, c.h.ế.t vẫn chao nghiêng dòng nước yếu. Thứ níu giữ chúng , e rằng chỉ còn chữ “chấp niệm” mà thôi.
rõ động lực nào khiến đứa trẻ c.h.ế.t kiên trì đến . Nó nghiến răng, ba chúng với ánh mắt đầy thù hận. Hai mắt mở to, đồng tử nhỏ như hạt đậu khiến cảm thấy khó chịu khôn cùng.
Lão Dịch suy yếu, với : “Cái thứ cũng chỉ như một con gián nhỏ thôi. Lão Thôi, còn chần chờ gì nữa? Mau tiễn nó cho xong, thôi khó chịu .”
gật đầu, hiểu khi bộ dạng nó, trong lòng dấy lên một chút thương cảm. lẽ vì mềm lòng, hoặc do suy nghĩ nhiều quá.
do dự điều tối kỵ trong binh pháp, phép . lắc đầu, trong cảnh chỉ một lựa chọn: hoặc nó c.h.ế.t hoặc chúng c.h.ế.t. Vì an cho nhiều hơn, dứt khoát g.i.ế.c nó.
Nghĩ , bèn lấy từ túi một lá Giáp Ngọ Ngọc Khanh Phá Sát Phù mà vẽ hôm qua, lòng thầm nhủ đừng trách tao, trách thì trách cái gọi nhân tính và mệnh .
chầm chậm tiến về phía con quỷ, nó né tránh, lẽ cũng thời hạn chẳng còn bao lâu, sắp thành tro bụi.
Nó , chúng cũng , rốt cuộc ai?
đến mặt nó, con quỷ há to miệng bật , chắc đang cho sự mềm lòng , cũng thể chua chát cho mệnh quái ác .
Chúng vẫn luôn than vãn bạc phận khốn khổ, nào còn bao bất hạnh hơn , còn bao linh hồn đáng thương hơn .
Tiếng nó thật thê lương, vang xa giữa đêm. Chợt nhận giữa chúng đều giống , mệnh cũng chẳng gì cả.
Đợi nó xong, châm một điếu thuốc, dán tấm phù lên đầu nó. Con quỷ né, lẽ định mệnh định, chỉ thể run rẩy.
Xin nhé, chúng đều khổ, đều chịu vất vả đời .
, kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa môi, khẽ : “Cấp cấp như luật lệnh.”
"Bùm" tấm Giáp Ngọ Ngọc Khanh Phá Sát Phù bùng phát quỷ môn, hất nó văng xa, rơi xuống cổng tòa giảng đường, nó đó mãi mãi tỉnh nữa.
nó cuối cùng cũng tan thành từng đốm sáng trắng, cả ba chúng đều thở phào nhẹ nhõm. kiếp, cuối cùng cũng xong , mong rằng đừng bao giờ gặp thứ quái quỷ như thế nữa.
Gió đêm lạnh buốt, dường như đây chính ấn tượng duy nhất còn sót trong về đêm ở Cáp Nhĩ Tân. Lòng nặng trĩu, cúi xuống nhặt mấy đồng tiền đồng xu rơi vãi. Lão Dịch nghỉ ngơi một lúc thể , thương nặng như và Thạch Quyết Minh.
Ba chúng dìu về văn phòng Thạch Quyết Minh. Vết thương ở vai cầm máu, đang dần liền . Còn vết thương Thạch Đầu thì nặng hơn nhiều, may nhờ móng út nên m.á.u mới ngừng chảy. Đối phương ghế, ánh đèn, sắc mặt nhợt nhạt vẫn nở nụ :
“Lão Thôi, móng tay thần kỳ thật đấy. Tay giờ chẳng còn đau nữa. thứ đó lai lịch gì ?”
khẽ khổ, tất nhiên thần kỳ . Đây tín vật mà Gia Tiên bảo hộ chính tông Đông Bắc ban cho đấy. Nghĩ cũng lạ, mấy vị Gia Tiên thật ung dung tự tại, thắp hương cung phụng quanh năm. Dĩ nhiên, đó những vị may mắn thoát khỏi đại kiếp mười năm; còn nhiều vị khác, trong thời Cách mạng Văn hóa, đ.á.n.h cho hồn bay phách tán .
Dù thì bây giờ Thạch Quyết Minh cũng còn ngoài nữa. Giấu thì chẳng khác nào phụ tình em. Thế kể bộ câu chuyện đời cho đối phương , giấu giếm điều gì.
Ai từng chuyện đều sững sờ, Thạch Quyết Minh ngoại lệ, lẽ vì đối phương vốn am hiểu thuật bói toán, nên sớm nhận mệnh chẳng hề tầm thường.
kể xong, Thạch Quyết Minh khẽ gật đầu, :
“Quả thật đoán mệnh hai hề tầm thường, ngờ trải nghiệm lão Thôi, ly kỳ đến mức .”
cũng gật đầu, đáp :
“ ly kỳ thật. cho , Thạch Đầu , giờ mới hiểu vì Bạch Vô Thường và lão Dịch đến ngôi trường , thì tất cả để dẫn dắt chúng tìm đến . thể giúp chúng tính chỗ ẩn náu nữ quỷ chạy trốn ?”
Thạch Quyết Minh trầm ngâm một lát, gật đầu:
“Chắc thành vấn đề, chỉ điều rắc rối. tính toán từng ngày một, mới thể xác định vị trí nó. nghĩ, nửa tháng , đợi vết thương tay lành hẳn, sẽ bắt đầu giúp .”
, lòng và lão Dịch như trút tảng đá lớn. nó, cuối cùng thì cũng thấy một tia hy vọng sống sót .
Vì lúc đó khuya, trải qua một trận chiến sống còn, ai nấy đều mệt rã rời, nên chúng tiện ở thêm. và lão Dịch dậy cáo từ, hẹn mấy hôm nữa khi nghỉ ngơi xong sẽ cùng ngoài uống vài ly.
Tạm biệt Thạch Quyết Minh, hai chúng rời khỏi cổng trường. Cả hai đều ngán ngẩm cảnh chen chúc trong mấy nhà trọ tồi tàn, nên quyết định mỗi bắt taxi về nhà .
mấy ngày liền về. Lên đến tầng, khẽ mở cửa, làm phiền giấc ngủ vợ chồng Bào Kim Long ở phòng bên, cứ thế trở về căn phòng nhỏ .
cúi xuống gầm giường, lôi chiếc hộp cất da Thái Tuế và nước mắt nữ quỷ. Gỡ tấm bùa Tam Sâm Lâm Thủy Phù dán nắp hộp, lấy hai món ngoài. Chúng nhẹ hẫng, chẳng chút sức nặng nào lòng trĩu nặng, dâng tràn một nỗi xúc động khôn tả.
ngờ hai thứ nhỏ bé thể mang trong sức mạnh đổi cả vận mệnh chúng .
khi ngẫm nghĩ một hồi, cẩn thận cất hai món hộp, đẩy trở gầm giường. xuống chiếc giường nhỏ , trong đầu cứ miên man nghĩ về tất cả những chuyện trải qua. Đến lúc , mới thật sự thấy một tia hy vọng.
Con chỉ cần một chút hy vọng thôi cũng đủ để vui . nhắm mắt , thầm nghĩ lẽ cơn ác mộng chẳng bao lâu nữa sẽ chấm dứt thôi.
, cái móng tay út thần kỳ thật. Ngủ một giấc dậy mà vết thương vai gần như lành hẳn.
Tâm trạng đang , tính thì kỳ nghỉ một tuần mới trôi qua một nửa, mà lão thần côn chú Văn vẫn về. Sáng , gọi cho Lưu Vũ Địch, rằng hôm nay và lão Dịch việc, đến trường em . Con bé xong vẻ vui lắm, phụ nữ lạ, lúc và lão Dịch đến thì , bây giờ chúng đến nữa tỏ hài lòng.
Trong nhà lúc chỉ còn , vợ chồng Bào Long đều làm hết. dài giường, nghĩ xem nên làm gì cho đỡ chán, thì phí mất cả kỳ nghỉ. Đang lăn qua lộn thì điện thoại reo.
cầm lên xem, hóa Trương Nhã Hân, lòng tự hỏi cô nàng gọi cho làm gì đây?
nhấc máy, giọng vui vẻ đối phương truyền đến:
“ Thôi, đang ở thế? Hôm nay rảnh , mua sắm với em nhé!”
em mà khỏi bật , tiểu thư nhà giàu khác, mới thứ 5 thôi mà nghỉ nghỉ, chẳng cần bận tâm chuyện gì đời.
Tuy rằng cũng đang rảnh rỗi, dạo với một cô gái thì gì vui . Loại việc để cho lão Dịch làm thì hợp hơn, tên ngốc đó chắc mừng lắm.
Nghĩ thế, liền với Trương Nhã Hân qua điện thoại:
“ ngoài , trẹo chân , đang bẹp dí ở nhà đây. em tìm lão Dịch , cũng đang nghỉ, chắc chắn rảnh rỗi lắm.”
Ai dè bà nhỏ tinh như cáo, khẽ hừ một tiếng, giọng mang theo chút giận dỗi:
Gợi ý siêu phẩm: 30 Roi Đổi Hưu Thê, Ta Mang Con Rời Đi Rực Rỡ đang nhiều độc giả săn đón.
“Bớt xạo , em đang ở nhà đây. Mau xuống đón em , nếu em lên đó bây giờ!”
choáng luôn, trời má, cô tiểu thư cứ bám lấy mới chứ? Nghĩ , vội vàng đáp:
“Đừng, đừng, xuống ngay đây!”
xong, hấp tấp mặc vội cái áo khoác để che cái trần, liếc quanh phòng mà toát mồ hôi hột. Mấy đôi tất hôi từ năm 97 và mấy cuốn tạp chí “Long Hổ Báo” quý giá sưu tầm Taobao, gom hết, nhét tọt gầm giường. Căn phòng một thằng đàn ông độc quả thật cả đống thứ thể để khác trông thấy.
Cái gạt tàn bàn đầy tràn cả đầu lọc, vốn định đổ thùng rác thì phát hiện… thùng cũng đầy. Một miếng lót giày hiệu “Adi Vương” thò khỏi miệng thùng, trông t.h.ả.m hại.
C.h.ế.t tiệt, phòng cũng bừa bộn thế . Haiz, khổ cái phận độc ! vội dọn dẹp qua loa, nhét hết quần áo bẩn tủ. Nếu để Trương Nhã Hân thấy cảnh , chắc hổ độn thổ luôn quá.
cùng, gom rác bỏ túi nylon, định lát nữa xuống tầng thì tiện tay vứt . Xịt thêm ít nước thơm, giữa căn phòng, hít một . Tạm , ít cũng đủ đ.á.n.h lừa .
xuống nhà. bước khỏi hành lang, từ xa thấy dáng uyển chuyển Trương Nhã Hân. Hôm nay cô nàng mặc đồ công sở như thường lệ, mà diện một bộ đồ giản dị thoải mái, tóc buộc cao gọn gàng. Cả toát lên vẻ trẻ trung, như thể trở thời sinh viên, chút tinh nghịch, chút hồn nhiên. Thấy bước , em liền vui vẻ chạy tới.
Trương Nhã Hân nắm lấy tay , giọng tươi rói:
“Còn bảo trẹo chân cơ đấy! Trông nhanh nhẹn thế . thôi, dạo phố với em nào!”
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại khẽ siết lấy tay , truyền đến cảm giác ấm áp và mịn màng khiến bỗng thấy lòng lạ. kiếp, đang nghĩ gì thế ! , thể loạn tưởng ! lẽ Trương Nhã Hân chỉ xem như trai thôi.
Hơn nữa, chợt nhớ tới lời lão Dịch từng : “Phụ nữ như quần áo, em như tay chân. Động quần áo em thì cẩn thận chặt tay!” Nghĩ đến đây, vội rút tay , tránh cho tình hình thêm lúng túng.
Để xua bầu khí ngượng ngập, liền lảng sang chuyện khác:
“ dạo phố gì vui , mệt lắm. thế , lên nhà chuyện một lát, lát nữa gọi cả lão Dịch qua, mời hai sang quán chú Viên ăn cơm, thấy ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.