Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 15: Vui Quá Hóa Buồn
Thì còn loại bùa tiện dụng đến mức !
khi ghi nhớ khẩu quyết và cách bùa, vui mừng khôn xiết.
Tất nhiên, Cửu Thúc bắt thề chỉ dùng một , tuyệt đối tái phạm.
Cũng may kẻ tham lam, dùng một đủ .
Nghĩ đến khuôn mặt Đỗ Phi Ngọc, càng thêm quyết tâm, hứa sẽ đến Cáp Nhĩ Tân cùng cô .
Một thằng đàn ông hứa thì làm cho bằng .
Cho dù lời hứa với A Ngọc lời dặn Cửu Thúc, đều giữ trọn.
Cũng rõ từ lúc nào bắt đầu kiên trì và chấp nhất như , thể vì từng đối diện với cái chết, nên mới hiểu cần trân trọng thứ mắt.
lẽ để bất kỳ điều gì hối tiếc nữa.
Tạ ơn Cửu Thúc xong, lúc đó gần hết giờ Sửu (1–3h sáng). chào tạm biệt ông, sẽ thăm khi dịp.
Cửu Thúc thở dài và dặn:
“ siêng năng tu luyện, đừng lạc đường tà. Làm việc gì cũng xứng với lương tâm, ?”
đáp:
“Con hiểu sư phụ, cứ yên tâm.”
dùng tay áo lau khô mặt gương, cất gương hân hoan chạy một mạch về nhà.
Hôm liền vẽ xong lá bùa, trong nửa tháng tiếp theo cày sạch đống sách tham khảo và đề luyện mà mượn .
đó thử nghiệm dùng bùa, quả nhiên hiệu nghiệm, chỉ cần đề bài, đáp án lập tức hiện trong đầu.
đạo “Thập Lục Khẩu Tỉnh Thần Hóa Lực Phù” trong tay, cảm thán thôi:
“Cái mà còn gọi bùa ? Đây giấy báo đỗ đại học bản thần kỳ đấy chứ còn gì nữa!”
Tuần cuối cùng kỳ thi, đám bạn học quanh mắt đỏ ngầu vì học, đứa còn mua đủ thứ công nghệ cao để gian lận (năm học lớp 12, mấy cái tai Bluetooth vẫn coi hàng công nghệ cao!), lòng trào dâng một niềm kiêu hãnh.
nghĩ khẩy trong bụng:
“Đám ngu ngốc , còn định dùng mấy món đồ dỏm đó để gian lận? cho các , gạch đá thì phá võ công, d.a.o mác thì phá nội lực! mỗi phòng thi đều lắp thiết dò sóng ? thi đại học , chắc chỉ ông đây thần bùa bảo hộ, thủ đoạn vô song, thiên hạ vô địch!! Wahahahaha!!!”
“ ngu cái gì đấy!?”
gáy bất ngờ Đỗ Phi Ngọc táng một cái.
lẽ vì đang quá đắc ý mà quên mất giờ vẫn đang trong tiết tự học, xoa xoa đầu, gì. tiếp tục giả vờ chăm chú học cùng cô .
Cô bài một lúc thì bỗng nhiên đặt bút xuống, với :
“Nếu đỗ đại học, chúng chia tay.” xong, tiếp tục ôn bài như chuyện gì xảy .
cô nàng , trong lòng thầm nghĩ: Xem cô cũng khá quan tâm đến đấy chứ, dùng cách để cổ vũ hả? Hề hề hề…
A Ngọc ơi, đánh giá thấp đàn ông . Nếu vì trong lòng , thì cho dù Thanh Hoa Bắc Đại, đây cũng thể tùy ý! vì hứa nhất định sẽ cùng học đại học, nên cứ chờ mà xem ! Ha ha!
Một tuần , vì thị trấn nhỏ bọn điểm thi, thầy Giả và thầy Trương dẫn cả lớp bắt tàu lên thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ.
Tề Tề Cáp Nhĩ thành phố lớn thứ hai tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc, giáp Nội Mông và Cát Lâm.
Tên “Tề Tề Cáp Nhĩ” bắt tiếng Đạt Oát Nhĩ, nghĩa “biên giới” hoặc “thảo nguyên tự nhiên”.
Tên cổ nó “Bộc Khuê”, mang nghĩa “may mắn”.
Nơi đây nổi tiếng với khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia Trát Long, quê hương sếu đầu đỏ quý hiếm, vì thế còn mệnh danh “thành phố loài hạc”.
Vì chúng thuộc khối nghệ thuật, nên kỳ thi đại học sẽ chia làm hai phần: tiên thi chuyên môn, đó mới đến thi văn hóa.
Cả hai phần đều tổ chức tại điểm thi trong trường Đại học Tề Tề Cáp Nhĩ, tổng cộng trong hai ngày.
Bọn đến nơi đêm ngày thi, nên sẽ ở đây hai đêm một ngày.
Đeo túi đựng tranh và hộp đựng dụng cụ vẽ, bọn trông chẳng khác gì thí sinh xưa khăn gói lên kinh ứng thí.
Ngày hôm thi chuyên ngành.
Vì ai cũng học vẽ hai đến ba năm, nên thực lực tương đương, mấy hồi hộp.
khi phát báo danh và phòng thi, đề bài thiết kế logo.
Hề hề, trò làm khó .
Thiết kế logo thì quan trọng nhất sự đơn giản, nhớ, thế mới đỉnh cao.
Ví dụ nhé hỏi:
Bạn thể thích: Ly Hôn Không Hầu Hạ Cô Tần Quay Lại Đỉnh Điểm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Cái logo hình dấu móc thương hiệu gì?”
Chắc chắn bạn nghĩ ngay hãng nào ?
ngậm bút marker trong miệng, đầu óc nghĩ ngợi:
“Vẽ cái gì đây …?”
Mắt đảo quanh một vòng !
Dù gì cũng học đạo, thì dùng hình Thái Cực làm gốc biến tấu thành logo !
Đừng coi thường hình Thái Cực .
Đừng nghĩ nó tầm thường, thể chắc với bạn rằng: đây một trong những di sản văn hóa vĩ đại nhất mà tổ tiên để .
lớn thì, nó hình ảnh nền tảng để nghiên cứu nguyên lý Kinh Dịch, hàm chứa quy luật vận hành trời đất vạn vật.
gọi nó mô hình vũ trụ, ngọn đèn khoa học.
nhỏ thì, nó cũng nuôi sống cả đám làm nghề “ăn nghệ thuật” như tụi .
Hình âm dương ngư tượng trưng cho sự tương hỗ âm dương, sinh sôi bất tận.
bao nhiêu logo nổi tiếng lấy cảm hứng từ hình .
Ngay cả con dấu mà chúng dùng hằng ngày cũng dựa nó, cá âm lõm, cá dương nổi, hai kiểu khắc dấu “âm khắc” và “dương khắc” cũng bắt đây.
làm làm ngay.
lấy compa , vẽ hình âm dương theo bố cục hình học cơ bản, đó dùng bút chì biến tấu và phóng đại nghệ thuật.
pha màu nước, dùng thước tam giác tô đều trong từng mảng hình.
Cuối cùng, dùng bút mực đen vẽ nét viền sắc sảo.
Xong xuôi!
dán báo danh và tên, đó ngẩng đầu rời khỏi phòng thi một cách đắc thắng.
Sáng hôm , trong phòng vẽ đều căng thẳng từng thấy, tất nhiên, trừ kẻ hèn chính tại hạ đây. Wahaha~ đám đang chật vật khốn khổ mà khỏi sinh một cảm giác hả hê:
“Cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi tiểu nhân đắc chí . Đại khái chính để chỉ mấy đứa kiểu đây!”
thật yếu tố khiến thi trượt nhiều nhất trong kỳ thi đại học chính áp lực tâm lý, điều .
Ai từng trải qua kỳ thi đều , một loại áp lực vô hình đè nặng, đặc biệt với những môn giỏi, đến mức khiến nghẹt thở.
với , kết quả thì áp lực gần như bằng .
Thế ung dung xe buýt, nghêu ngao hát một bài ca vui vẻ, thể hiện tấm lòng tán tụng với non sông gấm vóc Tổ quốc vĩ đại.
Đỗ Phi Ngọc cạnh đang chăm chú ôn bài, hát thì đặt sách xuống, trừng mắt một cái.
Dương Húc hàng ghế phía , đầu hỏi :
“Ê, mày căng thẳng quá hóa điên đấy?”
Thầy Trương ghế cũng cất tiếng:
“Em đây kiểu bình vỡ buông bỏ hả?”
Hạng phàm phu tục tử, khinh thường các ngươi!
Lúc trong đầu những hình ảnh tươi về đời sống đại học tại Cáp Nhĩ Tân.
Đừng bỏ lỡ: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến, truyện cực cập nhật chương mới.
Mùa đông thì cầm ly sữa đậu nành nóng hổi đưa đến ký túc xá cho A Ngọc, mùa hè thì chờ ký túc xá nữ đợi cô xuống hẹn hò, còn thể ngắm các chị khóa năm hai, năm ba diện váy ngắn và tất da đầy thiện đáng yêu.
đó dắt A Ngọc đến bờ sông Tùng Hoa ngắm hoàng hôn.
Nhất định cố tình lỡ chuyến xe cuối, như mới thể cùng A Ngọc ngủ bên ngoài, wahaha~ còn thoát khỏi phận trai tân suốt gần hai mươi năm nữa chứ!
Ôi cuộc sống, thật tươi bao!!
Đang say sưa mộng tưởng về cuộc sống đại học màu hồng, thì xe cũng đến cổng trường thi.
khi thầy Giả và thầy Trương nhắc những lời dặn dò giống hôm qua, chúng lượt bước về các phòng thi .
sang Đỗ Phi Ngọc, giơ tay dấu chiến thắng, hai tay đút túi nghênh ngang bước phòng thi.
Đối với học sinh khối nghệ thuật, bài thi văn hóa chỉ ba môn cơ bản nhất: Toán, Ngữ văn, và tiếng những môn mà từ bé đến lớn học.
khi hai giám thị xong những lưu ý cần thiết, bắt đầu phát đề thi.
He he he nắm chặt tờ lá bùa trong tay, thầm nghĩ: Cuộc sống tươi đang đợi phía ! đây đến !!”
rằng, bi kịch sắp ập đến.
Khi đề phát tới tay, một bà giám thị để ý thấy ngờ nghệch, liền liếc mấy cái.
Bà bỗng lên tiếng:
“Trong tay đang nắm cái gì đấy? Đưa đây.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.