Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 157: Tìm Mộ Tổ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

kiếp, quả nhiên một băng nhóm tội phạm thật ! hai con chuột tinh kể xong, với lão Dịch đều lạnh toát cả . xem tức chứ, hai thằng trai trẻ khỏe mạnh, đang ở cái tuổi xuân phơi phới, vô tình dính chuyện phạm pháp thế , xui tận mạng.

thế, chú Văn với chú Lâm đây còn quen nhà họ Chân, thế thì chắc chắn cũng rõ đầu đuôi chuyện . Chẳng lẽ họ cũng đồng phạm ?

đó nghĩ , thấy chuyện đó chắc thể. Dù hai ông già miệng mồm phần bậy bạ, bản tính vẫn đến nỗi nào. Chung sống với họ lâu như , cảm nhận rõ, tuy chú Văn tay “đạo sĩ rởm”, chuyên lừa lọc, ăn ba hoa, tuyệt đối gan buôn ma túy .

Chủ tịch Mao từng dạy rằng, “ gan lớn thì mới làm việc lớn”. Cả cánh đồng t.h.u.ố.c phiện , tuy qua thì thấy đáng sợ thật, thực diện tích cũng chẳng lớn, chỉ cỡ nửa sân bóng rổ cùng. thật, với chừng đất, trồng thì cũng chẳng bao nhiêu t.h.u.ố.c phiện cả.

Mà con vốn kỳ lạ, chuyện liên quan đến thì ai cũng thờ ơ. với lão Dịch thực chỉ hai kẻ ngoài cuộc, chẳng dính dáng gì hết. chẳng can hệ gì, thì chúng sợ quái gì chứ?

Hai con chuột xong thì dậy nhảy xuống khỏi tảng đá. Con đực sang bảo :

“Tiểu bối , Thái gia, Thái nãi . Hai đứa liệu mà giữ , nhất rời khỏi đây sớm . Nơi sắp đổi trời, e rằng chẳng yên .”

gật đầu. Con chuột đực tiện tay bẻ mấy nụ hoa t.h.u.ố.c phiện, kẹp nách, cùng con cái dìu rời .

theo bóng dáng chúng khuất dần, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ. Con cái hình như vững, đôi chân nhỏ bước lẫm chẫm như mấy bà lão bó chân ngày xưa, con đực thì dịu dàng đỡ lấy, chậm rãi dìu về phía đông.

cảnh , chợt nghĩ khi kiếp làm súc vật cũng chẳng tệ. Hai con chuột sống nương tựa , chẳng cũng một kiểu “sống cùng, c.h.ế.t cùng” đó ? Chẳng đó chính cuộc sống mà mong ư?

thì nơi cũng chẳng chỗ nên ở lâu. nhất vẫn rời , xem như từng thấy gì. với lão Dịch trèo qua đống củi, men theo đường cũ xuống núi.

nghĩ mãi về chuyện , quái gở thật.

Cả đời còn sống cho hồn, mà nghĩ tới kiếp . kiếp, con mà thôi thì kiếp nhất định làm nữa, mệt quá . nghĩ kỹ , kiếp nếu thật làm súc sinh, thì ngày ngày mong làm . đời, núi trông núi nọ, mãi chẳng thấy lòng.

May mà với lão Dịch còn tìm đường trở về. Lúc đó trời xế chiều, mặt trời sắp lặn khuất dãy núi xa, chẳng cao ốc che mất tầm như trong thành phố. Mây chiều đỏ rực như lửa, nhuộm cả bầu trời thành một màu hồng mê hoặc. Ngẩng đầu lên, cảnh tượng khiến liên tưởng đến một chiếc áo lót đỏ rực phụ nữ, quyến rũ đến mức với lão Dịch đều ngẩn .

Chúng nhà họ Chân, thấy dì Chân đang tưới rau trong sân. Thấy hai đứa trở về, dì liền hỏi:

“Về ? Chơi vui ?”

hiểu , hình ảnh dì Chân trong lòng bây giờ khác hẳn lúc sáng. lẽ thấy cả cánh đồng t.h.u.ố.c phiện chăng. Nghĩ mà buồn , hai đứa xui xẻo thật, ban đầu chỉ định lên núi hái nấm linh chi, ai ngờ lão Dịch ngốc nghếch thấy “ em” lạc mất hướng, thế mà để chúng phát hiện cả một vụ phạm tội.

Nghĩ đến đây, chỉ gượng , gật đầu đáp:

“Cũng tạm ạ, chỉ tìm thấy nấm thôi.”

Dì Chân tưới xong luống rau, tiện tay ngắt hai cây xà lách, :

“Chắc do dạo ít mưa nên nấm mới hiếm thế. Thôi, nhà , lát nữa ăn cơm.”

với lão Dịch bèn theo dì trong. Trong phòng khách, thấy chú Văn và chú Lâm mỗi chiếm một góc sofa, mắt dán tivi. Hai ông già thấy chúng về cũng chẳng thèm để ý. sắc mặt hai , trông đều nặng như núi Trường Bạch, rõ ràng tâm sự. Thấy “ông chủ” đều vui, với lão Dịch đành ngoan ngoãn im, chẳng dám hó hé, y như hai con chim cút co ro một góc.

Nhà họ Chân lúc cũng tề tựu đông đủ, mấy con dâu chắc đang lúi húi trong bếp nấu ăn. Trong phòng khách, ngoài dì Chân còn ba đàn ông trung niên, chắc những con trai còn , vì thứ ba mất .

Dì Chân xuống giữa chú Văn và chú Lâm, hỏi họ:

Văn, Lâm, hai nghĩ cách gì ?”

Chú Văn rít một thuốc, phả khói :

còn cách nào khác nữa. Ngày mai lên núi thôi, tiên xem phần mộ tổ tiên nhà em .”

Những đàn ông trung niên quanh đều gật đầu đồng ý, còn với lão Dịch thì chỉ lắc đầu ngán ngẩm. họ ngu, tin lời hai lão thần côn răm rắp thế chứ?

Chẳng bao lâu cũng đến bữa. Ông cụ nhà họ Chân bắt đầu hàn huyên với hai lão thần côn về mấy chuyện cũ rích như thể nhai đậu phộng mốc. Cơm tối đơn giản đặc sản rừng núi: chim cút nướng, chim sẻ chiên giòn, thêm mấy gói cơm gói kiểu Đông Bắc chính hiệu.

thật, chim sẻ chiên giòn ăn ngon đến khó tin, c.ắ.n một miếng thể dừng . bắt đầu nghi ngờ, kiếp hồ ly mèo rừng gì mà mê mẩn món đến thế.

Ăn xong, dì Chân đưa chúng lên tầng hai. Theo lời dặn chú Văn, họ dọn sẵn hai phòng cho khách, trong mỗi phòng chỉ giường đôi. Bảo và lão Dịch chung thì chắc chắn hai lão thần côn sẽ nổ tung mất, thế đành ngủ chung giường với chú Văn. Nghĩ đến cảnh ông già ngáy như sấm, chỉ thở dài, đêm nay khổ nạn đây.

Rửa mặt xong, hai chúng lên giường sớm, vì sáng mai dậy sớm lên núi xem phần mộ tổ tiên, nên tối nay cần ngủ cho ngon giấc.

Thế xuống, trằn trọc mãi chợp mắt . Đêm trong núi sâu tối đen đến mức đưa tay cũng chẳng thấy nổi năm ngón. Chú Văn hình như cũng ngủ ; ông bên mép giường, bật lửa châm điếu thuốc. Trong ánh lửa yếu ớt lập lòe, khuôn mặt đối phương hiện , đượm vẻ lo âu. đang phiền muộn chuyện gì nữa.

nhịn bèn khẽ hỏi:

“Chú Văn , hình như chú tâm sự? Rốt cuộc chuyện gì thế?”

Đối phương hỏi liền gắt nhẹ:

“Trẻ con thì cái gì, hỏi nhiều làm gì, ngủ !”

Thấy ông , cũng đành nín. lòng coi như ruột ngựa, nếu vì “hành thiện tích đức”, thì mặc kệ .

kéo chăn lên, gì thêm. Hút xong điếu thuốc, chú Văn cũng xuống. Một lúc , ông bỗng :

“Tiểu Phi , xem chuyến chẳng yên .”

Đối phương cuối cùng cũng chịu mở miệng. thừa chẳng “yên . Cái nhà họ Chân trồng cả đám t.h.u.ố.c phiện, nếu chẳng may cảnh sát sờ gáy, dù liên can thì chúng cũng khó tránh khỏi lên đồn ăn cơm hộp.

tất nhiên thể để chú Văn phát hiện chuyện đó, đành giả vờ ngạc nhiên hỏi :

thế ạ? chuyện gì ? Chú cứ .”

Chú Văn thở dài, khẽ với :

“Đều chuyện cũ cả . Cháu ngốc, chắc cũng nhận chú với lão X quen nhà họ Chân chứ gì?”

gật đầu, đáp một tiếng. Chú Văn lẩm bẩm:

“Nhà họ Chân vốn , chẳng hiểu sinh thằng con thứ ba , đứa bất hiếu. Suốt ngày làm mấy chuyện mờ ám, chẳng thể thống gì. Mấy hôm báo ứng, c.h.ế.t , mà c.h.ế.t kỳ lạ. nhà họ Chân cho rằng do mộ tổ vấn đề, nên mới gọi chú với lão X đến xem.”

Thì . Quả nhiên chẳng khác mấy so với điều đoán, nên cũng mấy ngạc nhiên, chỉ ậm ừ đáp. Chú Văn trầm ngâm một lúc tiếp:

“Tiểu Phi , chuyện con thứ ba đó làm, chú tiện , chuyến e nguy hiểm đấy. Nếu cháu rút, thì mai cứ về Cáp Nhĩ Tân . Lương vẫn trả đủ, tháng chú còn cộng thêm năm trăm tệ nữa.”

đến đó, thật sự ngạc nhiên. ông già bao năm , bao giờ thấy ông rộng rãi như . nhờ canh xác cả đêm, đối diện với cái xác lạnh ngắt mà cũng chỉ cho thêm hai trăm. Giờ chẳng cần làm gì mà cộng năm trăm, chẳng lẽ đối phương uống rượu giả say quá hóa nhảm ?

Thực , chú Văn thế, lẽ mừng chứ. Nghĩ , chuyện liên quan gì đến , rút sớm thì càng sạch sẽ. đó trong lòng còn thấy bất an, nhỡ ông đang gạt thì ? Lỡ như đây cái bẫy, dụ kéo chuyện phạm pháp thì c.h.ế.t dở. Ở thêm chút nữa, chẳng khác nào tự tìm đường bước xuống vực tội .

hiểu , chú Văn , chẳng chút ý định bỏ nào cả. Đối phương thể nguy hiểm, làm thể bỏ mặc ? Tuy ông chỉ một lão lang băm, cà khịa, vẫn luôn quan tâm, chăm sóc . Trong lòng , chú Văn chẳng khác gì bậc trưởng bối cả.

Hơn nữa, cũng tay mơ, ít cũng chút bản lĩnh, còn lão Dịch cùng. Nếu thật sự chuyện, hai đứa vẫn thể kéo theo hai ông già mà chạy trốn, cũng chẳng đến nỗi xoay sở .

Thế : “Cháu , chú Văn. Cháu ở giúp chú, cháu sợ .”

Chú Văn xong, im lặng một lúc thở dài:

thì ngủ sớm . Mai dậy sớm đó.”

Đêm chìm yên tĩnh. Ngoài cửa sổ rừng sâu hun hút, chỉ tiếng cú kêu “gù gù” vọng . trằn trọc mãi ngủ . Ngày mai lên núi xem phần mộ, hai ông già tuy chút “Táng Kinh”, đáng tin lắm. Xem vẫn trông cậy khả năng tìm long mạch, phá sát lão Dịch thôi.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, từ lúc nào cũng .

Khi tỉnh dậy, trời mờ mờ sáng, gà gáy. Chú Văn cũng dậy từ sớm, đang thu xếp đồ đạc, từ ba lô lấy la bàn phong thủy và mấy xấp giấy tiền vàng mã. Thấy tỉnh, ông bảo mau rửa mặt, ăn sáng xong bảy giờ sẽ khởi hành.

gật đầu, rửa mặt xong phòng thì thấy lão Dịch đang dụi mắt, còn ngáp ngắn ngáp dài. Trông bộ dạng mới dậy. lát nữa xem đất, bảo nhớ mang mấy món phá sát theo.

Lão Dịch gật đầu, chỉ chiếc đồng hồ cải tiến tay : “ cái đủ .”

Ăn sáng xong, sự dẫn đường bốn nhà họ Chân, chúng bắt đầu leo lên núi. Mộ tổ đặt núi vốn chẳng gì lạ, mộ nhà cũng ở núi cả. Chỉ con đường hôm nay cực kỳ vất vả, chẳng bằng lối mòn hôm qua và lão Dịch . đường núi gồ ghề, nhiều đoạn lầy lội bùn đất.

chừng nửa tiếng, sang hỏi dì Chân đang cạnh: “Còn xa nữa dì?”

Dì Chân chỉ một ngọn đồi phía đáp:

xa , qua cái đồi thêm một đoạn nữa tới. Cỡ hai mươi phút nữa thôi.”

gật đầu. Theo sách phong thủy "Táng Kinh" thì phần mộ núi phạm vi linh khí ba dặm vuông. Nếu phong thủy nhà thật sự , thì giờ đây chúng bước trong thế đất mộ .

Chỉ một góc thì chẳng thể đoán cục. đến tận huyệt trung tâm thì lão Dịch mới thể tìm long mạch. Vì thế, cả đoàn tiếp tục tiến sâu hơn.

bao lâu, bỗng ngửi thấy một mùi hôi nồng nặc, xộc thẳng lên mũi.

Giống như mùi đậu phụ thối mốc lên men, trứng vịt muối hư. chính xác hơn, đó mùi thịt thối rữa. vốn mệt, giờ mùi tấn công, ai nấy đều cau mày. Dì Chân phụ nữ, chịu nổi, lấy tay che miệng, suýt chút nữa nôn .

Mùi từ ? Hình như từ trong đám cỏ rậm bên đường.

Hai lão thần côn dẫn đầu bước xuống lối cỏ, chúng cũng theo . mấy bước, bỗng cảm thấy chân mềm nhũn, như dẫm bùn loãng. Theo bản năng, cúi đầu xuống. Ngay khoảnh khắc đó, cả lập tức dọa đến mức hồn vía bay tán loạn.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...