Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 159: Rêu Xanh Sau Bia Mộ
Câu “để cụ cố phơi nắng” mà chú Văn , tất nhiên thật sự mời tổ tiên nhà họ Chân tắm nắng uống , mà mở quan tài, xem thử ngôi mộ rốt cuộc điều gì bất thường.
Bốn nhà họ Chân đều rơi trầm mặc. Ban đầu họ mời hai lão thần côn tới để xem ngày dời mộ, nay mộ mới còn chọn xong mà vội mở quan tài tổ tiên, chẳng khác nào đại nghịch bất đạo. Thế cái c.h.ế.t ly kỳ lão tam, chỉ hai họ mới rõ đầu đuôi, nên trong lòng ai nấy đều thấp thỏm, rốt cuộc nên đào đào?
Nhân lúc còn đang do dự, và lão Dịch bắt đầu quan sát kỹ khu mộ . Nhờ địa thế đặc biệt, dù giữa vùng núi ẩm ướt, nơi đây vẫn khô ráo lạ thường, chứng tỏ thông khí cực . bộ địa hình nghiêng như một chiếc bình rượu ngửa, ngay cả khi trời mưa, nước cũng đọng mà theo “miệng bình” tức con đường chúng chảy xuống .
Lão Dịch nắm một nắm đất lên xem, :
“Đất khô, tạp chất, chỗ vấn đề gì cả.”
Nếu đất vấn đề, chắc chắn mộ vấn đề.
vòng quanh ngôi mộ một lượt, chẳng phát hiện gì lạ. Mộ kiểu gò đất nhỏ cổ xưa, mà xây bằng cẩm thạch trắng, bia mộ cao lớn, khắc chữ rõ ràng. bia đôi câu đối tiêu chuẩn:
Xem thêm: Bách Hợp - Cực Trú Hãm Lạc (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vế trái: “Biển rộng trời cao, hậu nhân tưởng nhớ cội nguồn.”
Vế : “Xuân thịnh thu vinh, con cháu mãi ghi ân nghĩa tổ tiên.”
Ở giữa tên chôn trong mộ Chân Tuấn Ba.
Ngôi mộ thật chẳng gì khác thường cả. cũng từng qua Táng Kinh, thấy quanh mộ chẳng cỏ dại, mộ sạch bóng dính bụi, đó chính điềm đại cát, mùng một ngày rằm quên quét dọn cũng chẳng sợ quở trách. Chẳng lẽ chúng nghĩ quá ?
chăm chú tấm bia mộ, bỗng cảm thấy điều gì đó lắm, cụ thể ở chỗ nào thì rõ , vì dù gì cũng chẳng nghiên cứu sâu mấy thứ . lẽ chỉ trực giác mách bảo, nên bắt đầu quan sát kỹ hơn.
đó nhận , tấm bia làm bằng cẩm thạch trắng, màu sắc mặt và mặt dường như khác . Hơn nữa mặt khuất, rõ. Khi chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, chắc vì còn trẻ, tuy miệng thì bảo chững chạc, thật vẫn thằng nhóc non nớt tò mò thứ.
khẽ chắp tay, thầm ngôi mộ: “Cháu còn nhỏ, nếu mạo phạm xin cụ đừng trách.”
Khấn xong, cúi bia mộ. liếc qua, suýt chút kêu thành tiếng. bia mộ, chỗ tiếp giáp với mặt đất, mọc đầy rêu xanh!
rằng, vùng đất khô ráo đến , rêu mọc ? Ở đây chắc chắn điều bất thường. liền gọi: “ Chú Văn, đây xem giúp cháu cái , hình như gì lạ lắm!”
Chú Văn và mấy vẫn đang trầm ngâm bàn bạc, gọi mới đầu . Thấy đang chồm lên bia mộ, ông lập tức nổi giận quát lớn:
“Cháu c.h.ế.t ?! Mau xuống ngay!!”
Thấy lão thần côn mắng , cũng chẳng giận, chỉ kinh ngạc : “Phía bia mộ mọc đầy rêu !”
nhà họ Chân thì hiểu chuyện gì đang xảy , Dịch Hân Tinh thì lập tức biến sắc. nãy còn dùng chiếc đồng hồ cải tiến “Lục Giáp” để kiểm tra long mạch, kết quả đến mức chính bản còn chỗ luôn. Thế mà giờ bia mộ mọc rêu, hoảng hốt, vội chạy tới cúi .
Chú Văn và chú Lâm cũng bước nhanh tới, kéo với lão Dịch sang một bên, cùng thò đầu . Lát , sắc mặt hai họ đều xanh tái như chính lớp rêu .
Chú Văn , trầm giọng với nhà họ Chân: “ cần nghĩ nữa, trong ba ngày khai quan ngay.”
Chân Phú con trưởng mà hiểu, bước lên hỏi: “ Văn, khai quan gấp thế? chuyện gì ?”
Chú Lâm khẽ nhếch môi, lạnh giọng đáp: “Còn hỏi tại ? Cụ cố giờ chắc đang ngâm trong nước , còn hỏi gì nữa?”
Lời ông . Ngay cả cũng đoán vấn đề. Bề mặt đất ở đây khô ráo, bán kính hai trăm mét quanh mộ chẳng mọc nổi cọng cỏ, mà phía bia mọc rêu xanh, chỉ hai khả năng. Một mộ ứ đọng nước, linh khí biến thành ẩm khí ngấm ngược lên. Chuyện đó hiếm lạ, xưa vẫn thường , “hai trăm năm biển hóa nương dâu”, chẳng phong thủy nào vĩnh viễn mỹ cả.
Còn khả năng thứ hai thì càng ly kỳ hơn, lẽ cụ cố trong quan tài biến sát, vì nguyên do gì. Sát khí vốn mang thuộc tính âm, âm khí tụ quá nặng sẽ tràn ngược lên mặt đất, khiến rêu mọc đầy bia mộ.
Nghĩ đến đó thấy rùng . Bốn chúng sang bốn em nhà họ Chân, ai nấy đều im lặng. Trong lòng họ, chú Văn và chú Lâm địa vị cao, lời thì chẳng khác nào thánh chỉ, nên họ cũng tin chắc như đinh đóng cột.
một hồi đắn đo, họ đành gật đầu đồng ý. Dù đám vốn khá mê tín, nếu thật sự chuyện với mộ tổ thì chẳng ai dám gánh tội bất hiếu .
Cuối cùng, nhà họ Chân với chú Văn quyết định sáng mai khai mộ, làm lễ trấn an. đó, chú Văn và chú Lâm bảo với lão Dịch quỳ ba lạy mộ, đốt thêm ít giấy tiền để tạ vì thất lễ khi leo lên bia.
việc xong xuôi, cả đoàn xuống núi. đường , chú Văn nhếch mép, vẻ khinh khỉnh với chú Lâm:
“Lão X , đến tay ông thì thể ăn uống . Thế nhé, ông lo ‘ địa khí’, còn chọn huyệt mới, chứ?”
Chú Lâm trừng mắt mắng :
“Hừ! Đồ già mất nết! Ông cũng nghĩ xem ai phát hiện mảnh đất hả?”
Thế hai lão thần côn lao đấu khẩu, như kim châm mũi. thực sự bái phục, ở trong cái cảnh căng thẳng như thế mà họ vẫn còn sức cãi . Còn nhà họ Chân thì chẳng lấy làm lạ, chắc quen cảnh từ lâu .
Chẳng bao lâu , chúng trở về nhà họ Chân. Lúc còn ở khu mộ, lẽ vì con cháu kiêng kỵ nhiều điều nên tiện hỏi gì. Giờ trong phòng khách, dì Chân mới lên tiếng hỏi chú Văn:
“ Văn, rốt cuộc mộ cụ cố nhà em gặp chuyện gì thế?”
thật, với lão Dịch mới bắt đầu hai lão thần côn bằng con mắt khác, ai ngờ họ nhanh chóng “lộ nguyên hình”. Chỉ thấy chú Văn bày cái vẻ đạo mạo, phong thái tiên phong đạo cốt, giọng điệu trang nghiêm mà phô trương:
“ xưa câu: Nhật hữu phân phân mộng, thần hồn dự cát hung, Trang Chu hư huyễn điệp, lã vọng triệu phi hùng…’”
Chú Lâm cạnh đang rít điếu thuốc, liền bực bội mắng:
Gợi ý siêu phẩm: 30 Roi Đổi Hưu Thê, Ta Mang Con Rời Đi Rực Rỡ đang nhiều độc giả săn đón.
“Thôi lão già, chuyện gì ông cũng lôi Chu Công ? thẳng vấn đề , thì để !”
Chú Văn trừng mắt đối phương, tức tối quát:
“Ở cũng thấy cái miệng ông chõ !”
Mắng xong, ông ba em nhà họ Chân, nghiêm mặt :
“Các cũng đấy, mộ cụ cố ở ‘song xà ánh nguyệt chi địa’, tức đất hai rắn soi trăng. ‘Hai rắn quấn ’ chỉ trong dãy núi hai con rắn lớn, mỗi khi trăng tròn bò quanh mộ, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. ánh trăng, rắn phản chiếu ánh sáng trắng, đó chính điềm đại cát. hiện giờ thì khác, e rằng khi tu sửa mộ, thợ mộc động tay động chân, thể đặt lưu huỳnh hoặc vật khác trong phần huyệt, khiến hai con rắn dám xuất hiện nữa. Lâu dần, linh khí tản mát, đất lành hóa đất dữ, mà khí dữ tụ thành ẩm thấp mộ, nên bia mới mọc đầy rêu xanh. Cứ thế mãi, tai ương ắt sẽ giáng xuống đời .”
chú Văn , nhà họ Chân lập tức hoảng hốt, vội vàng hỏi hai lão thần côn làm thế nào mới . Chú Văn liếc sang chú Lâm một cái. Chú Lâm cau mày, gắt:
“ làm gì? Ông giỏi thì hết !”
Chú Văn nhạt, sang ba em nhà họ Chân :
“ cả. Trong vòng hai ngày tới, chỉ cần tìm một nơi phong thủy , thể dùng bí pháp dẫn hai con rắn , khôi phục thế đất ‘song xà ánh nguyệt’.”
đến đây, ông chỉ sang chú Lâm, tiếp lời: “Ông chịu trách nhiệm mượn địa khế, lo chọn đất. Phía núi chắc vẫn còn mấy chỗ đất , nên trong ba ngày chắc chắn sẽ tìm . Chỉ … cái công việc cũng chút thù lao mới .”
Chân Phú liền đáp ngay: “Tiền thành vấn đề, bao nhiêu cũng , chỉ mong hai giúp cụ cố chúng tìm nơi an nghỉ thật sự , còn chuyện , xin hai bỏ quá cho.”
với lão Dịch đến đây thì thực sự chịu nổi nữa. như vẫn , Trần Quán Hy vĩnh viễn rời máy ảnh câu đến từng chữ. Bọn mới thấy hai lão thần côn chút bản lĩnh, thế mà giờ lập tức lộ nguyên hình. Song xà ánh nguyệt cái nỗi gì chứ! Ở mà hai con rắn soi trăng? Ông tưởng đây Nhị Tuyền Ánh Nguyệt mù A Bỉnh chắc?
Cuối cùng thì vẫn vì tiền thôi, hai ông già đó kiểu dân giang hồ khoác lác, năng ba hoa ngượng. với lão Dịch thật sự chịu hết nổi, liền dậy với hai lão thần côn: “Bọn cháu ngoài dạo một chút.”
đó cả hai cùng rời khỏi nhà họ Chân. Ngoài cổng một rặng cây nhỏ, bốn phía núi non xanh biếc. Thời tiết dạo càng lúc càng nóng, hai đứa chỉ mặc áo thun mà vẫn thấy ấm, chẳng lạnh lẽo chút nào. Chúng tới bên rìa khu rừng, xuống một tảng đá. lấy hai điếu thuốc, đưa cho lão Dịch một điếu, châm lửa hỏi:
“, lão Dịch, thấy vụ giải quyết ? Hai ông già đó thì khỏi trông chờ gì, mà lão thần côn , ai ông bịa cái chỗ quỷ quái nào nữa. xem, tình huống tệ nhất thể gì?”
Lão Dịch rít một thuốc, chậm rãi : “Tệ nhất ? lẽ thi biến.”
kiếp, hai chữ đó mà sống lưng lạnh toát. Chỉ cần nhắc đến “thi biến”, nhớ ngay đến cô tiểu thư xui xẻo Lý Tiểu, nghĩ cái đêm canh linh đó, với lão Dịch khổ sở đến mức nào mới ép hồn nó rời khỏi xác?
Khoan , nhắc đến linh hồn, mới sực nhớ , tên Chân Tuấn Ba c.h.ế.t bao nhiêu năm ? Nếu tính kỹ thì lẽ đầu thai hai kiếp cũng nên. còn linh hồn, thì làm mà “thi biến” chứ?
liền thắc mắc cho lão Dịch . hít mạnh một thuốc, ném mẩu còn xuống đất dập tắt, :
“ ‘thi biến’ giống . 'trá thi' kiểu xác c.h.ế.t sống dậy, còn xác hóa sát. dễ hiểu thì giống như Bạch Cốt Tinh trong Tây Du Ký , chỉ cái xác thôi, tự nó sinh sát khí.”
sững , lôi Tây Du Ký nữa ? Thấy vẫn hiểu, lão Dịch bèn chậm rãi giải thích kỹ càng. xong, đều nổi da gà, vì kể chuyện đáng sợ, mà vì chuyện đối phương kỳ dị đến mức khiến lạnh sống lưng.
Lão Dịch tiếp tục:
“ đến chuyện xác hóa sát, nhà truyền một bộ lý thuyết riêng. hết về cái gọi ‘đất dưỡng xác’…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.