Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 170: Trăng Lông
những ngoài miệng cứng rắn lòng mềm yếu, miệng thì chịu thua ai, mà trong tim thì yếu đuối hơn bất kỳ ai khác. Cũng những cực kỳ nghĩa khí, bình thường chẳng chính kiến gì, hễ gặp chuyện nguy hiểm thì nhất định sẽ lao lên . Hai kiểu một niềm tin chung: em tổn thương.
Mà khi hai kiểu gặp , thì chắc chắn sẽ loạn thành một mớ.
giận dữ quát lão Dịch: “ cái con khỉ, c.h.ế.t ? c.h.ế.t thì cũng đến lượt , đòi làm hùng cái quái gì!”
Lão Dịch đầu , vẫn tập trung chằm chằm lão quái đang vặn vẹo cái đầu. Cả ướt đẫm mồ hôi, trong đêm khuya giữa núi rừng lạnh buốt, nóng từ còn bốc lên từng làn mờ mờ theo tiếng thở dốc nặng nề.
Đối phương với : “ thể để cả hai cùng c.h.ế.t ở đây , một sống. Hiểu ? chỉ còn một phút, đó phế nhân . mau , sống , sống cho tử tế… còn gia đình.”
tức điên, c.h.ử.i ầm lên: “Cút ! Đừng chơi cái trò cảm động đó với ! cho , nếu ở thì đó ! Cái mạng xui xẻo sống cũng chẳng gì vui vẻ! Chỉ gia đình chắc? cmn thì hả?”
, Dịch Hân Tinh đầu . Vì móng út đen tác dụng chậm nên cánh tay vẫn đang chảy máu. Dù đau đến nỗi mồ hôi lạnh túa đầy trán, vẫn mỉm . Lão Dịch thở dốc : “ … sớm c.h.ế.t hết .”
Cái gì? sững . Lúc mới chợt nhớ , quen lâu như thế, từng đến nhà , cũng bao giờ đối phương nhắc đến cha . Tính vốn cẩu thả, nên chẳng bao giờ hỏi. ngờ phận lão Dịch còn t.h.ả.m hơn , đến cũng chẳng còn.
Khoan , lắc đầu. Tên ngốc khi nào đang lừa chăng? thể trách nghi ngờ, trong tình cảnh như , làm tin lời ?
nên trừng mắt quát: “ coi thường quá đấy! c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t, em bỏ ”
Còn hết câu thì lão Dịch túm lấy , kéo phắt sang một bên nhanh như tia chớp. Đến khi kịp hồn , thấy lão thợ lặn nhào xuống ngay chỗ hai đứa .
kiếp, tim giật thót. Xem lão quái tỉnh . Nó vồ hụt một cái, ngã rạp xuống đất, chộp lấy một nắm bùn, nhét thẳng miệng mà nhai ngấu nghiến.
cảnh đó, kìm rùng . vẫn , xác trúng tà thì chẳng còn cảm giác gì, chỉ đói. Hễ thấy vật sống lao lên c.ắ.n xé, m.á.u thịt ấm nóng thứ chúng thèm khát nhất. cái xác làm gì no? Thế nên chúng cứ ăn mãi, ăn cho đến khi bụng phình chịu nổi, tự móc ruột để tiếp tục ăn, ăn đến vô cùng vô tận.
ngờ nó nhanh đến thế. kịp phản ứng, chỉ Dịch Hân Tinh trong trạng thái Tam Độn Nạp mới theo kịp tốc độ nó. Nghĩ đến đây, mắt bất giác đỏ lên. đầu tiên, thật sự đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng đến . , từng gặp những đối thủ đáng sợ như Bạch Vô Thường con bù Thất Tử, bao giờ thấy nhỏ bé, yếu ớt đến mức , cứ như một con kiến hôi cơn bão.
Lúc , lão Dịch thở dốc với : “Giờ hiểu chứ? Ở đây c.h.ế.t chắc! Còn đến một phút nữa , nếu còn cút , sẽ tự sát mặt đấy!! Biến !!! Mau biến !!!”
lão Dịch em . ngờ đời vẫn kẻ ngu ngốc đến thế, ngu đến đáng kính. khẽ khổ, trong lòng hiểu rõ nếu cứ dây dưa thêm, chỉ càng khiến đối phương vướng bận. Cuối cùng, khẽ đáp : “ tự bảo trọng!!”
xong, lập tức lao về phía dì Chân đang bất động ở đằng xa. Lão quái mù, thể thấy gì, hiện giờ nó chỉ dựa cảm giác với sinh vật sống, nhất những thứ đang chuyển động. Vì thế, ngay khi chạy , nó lập tức sang phía , gào lên một tiếng khàn khàn, lao vọt đến, bùn trong miệng rơi vãi khắp nơi.
Lão Dịch nghiến răng, tung lên, đá thêm một cú trời giáng, hất văng nó xuống đất. hét to: “Lão Thôi!! Chạy càng xa càng !! Bảo trọng!!!”
mà trong lòng chua xót. Vội chạy đến bên dì Chân, may mà dì vẫn tỉnh, thở đều đặn. lập tức cõng dì lên lưng, hề do dự, cắm đầu lao thẳng rừng sâu.
thật sự thể bỏ mặc Dịch Hân Tinh một mà sống ?
Câu trả lời dĩ nhiên .
đặt dì Chân một bụi cây rậm rạp, hy vọng lão quái sẽ phát hiện . thật, dì Chân cũng nhẹ, thêm đó chạy thục mạng nên giờ thở hồng hộc, n.g.ự.c phập phồng như sắp nổ tung.
Tay run run, rút một điếu thuốc, ngậm lên môi châm lửa. Điếu t.h.u.ố.c ẩm, khói rít phổi đau rát, trong lòng đắng chát. Ánh mắt hướng ngoài rừng, nơi lão Dịch đang liều mạng chiến đấu với con quỷ “Bát Diệu Sát” , tự nhủ: xin lão Dịch… thể để c.h.ế.t một . Nếu thật sự c.h.ế.t, thì để .
Bạn thể thích: Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tiếp đó, nhanh chóng rạch một đường đầu ngón tay, xé một mảnh vải từ áo sơ mi. Trong tay còn một vũ khí cuối cùng Trường Sinh Mộc Giải Phù.
từng , đạo phù kỳ thực khó vẽ. Từ khi mới học Tam Thanh Phù Chú, cách nó . điều kiện để kích hoạt nó thì vô cùng khắc nghiệt, lấy chính mạng làm vật dẫn.
Ngậm điếu t.h.u.ố.c môi, dùng ngón tay dính m.á.u nhanh chóng vẽ lên mảnh vải một ký tự tượng hình, chữ “Mộc”. đó vẽ phần đầu và phần phù, cố ý bỏ trống phần chân, vì theo đạo lý xưa: Khi phù vẽ chỉnh, nghĩa còn đường . Một khi kích hoạt, chỉ còn cách liều c.h.ế.t cùng kẻ địch mà thôi.
Năm xưa, Cửu Thúc dùng chính Thủy Giải Phù để diệt một con vương cương thi. Còn , tử , nếu hôm nay cũng dùng cách đó để trừ khử một con Bát Diệu Sát – dù chỉ kém Hạn Bạt hai bậc – thì cũng đến nỗi làm mất mặt sư phụ.
Nghĩ đến Cửu Thúc, chỉ khổ. lẽ chẳng cần đến gương soi cũng sắp gặp ông . âm phủ dễ kiếm việc , nếu Mai Diễm Phương và A Sang đầu thai, chắc cũng chẳng đến nỗi tệ.
Ít , thể “Nỗi cô đơn đang hát” thêm một nữa.
Nghĩ đến đó, bật chua chát. Âm Thị Bán Bộ Đa, kiếp, đợi đấy, đây sắp xuống thăm !
Gió nổi lên. ngậm chặt điếu thuốc, trong tay siết chặt lá Trường Sinh Mộc Giải Phù, một nữa bước khỏi khu rừng.
lúc , một phút kết thúc, phù ấn bát quái bằng m.á.u n.g.ự.c lão Dịch cũng tan biến. lập tức ngã vật xuống đất, bất lực và tuyệt vọng.
Ngay khi lão quái định nhào lên lão Dịch, coi đối phương như bùn đất mà nhét mồm, vội hét toáng lên:
“Chân Tuấn Ba!! Đồ cặn bã già khú đế!! giỏi thì qua đây mà bắt !!”
Dĩ nhiên, hiện giờ nó mất hết thần trí, chẳng hiểu nổi tiếng . lẽ hai lỗ tai vẫn bít kín, nên khi tiếng gào lớn, nó sững một giây thật sự đầu, hướng thẳng về phía , khịt khịt mũi như đang tìm mùi sống.
ngờ lão quái đó ngốc như con nai mù, tiếng hét thu hút ngay. c.h.ử.i thầm trong bụng, đồ não, c.h.ế.t trong tay mày thì oan uổng!
đến nước cũng chẳng cần nghĩ nhiều nữa. dùng móng tay đen rạch nhanh mấy nhát sâu mu bàn tay trái, để cho mùi m.á.u tươi nồng nặc tỏa , lẽ sẽ càng dễ kích thích nó hơn.
Lúc , Dịch Hân Tinh đang sõng soài đất cố gắng đầu . Vì kiệt sức đến cùng cực, còn đủ để một câu trọn vẹn. Khi thấy , lão Dịch bật . Thật đấy, tuy cách giữa chúng khá xa, thể cảm nhận rõ ràng. Cái điện thoại vẫn đeo lủng lẳng cổ rơi sát bên mặt, hắt ánh sáng nhạt nhòa lên khuôn mặt đẫm lệ .
Gợi ý siêu phẩm: Không Thấy Hoa Hạnh đang nhiều độc giả săn đón.
Đó đầu tiên thấy lão Dịch . vẫn “Đàn ông đổ m.á.u đổ lệ”, đến bước đường , cũng chẳng nước mắt vì sợ hãi, vì kinh ngạc, vì vui mừng nữa.
hiểu, đó nước mắt tình em.
từng , giữa hai chúng thứ tình nghĩa “ sinh tử”. Chúng thế hệ lớn lên trong cô độc, hầu hết con một, em ruột, nên cả đời , ai cũng khao khát một thể gọi em.
thật may mắn, vì gặp Dịch Hân Tinh. Đối phương chính em . Mà em, thể bỏ mặc , chạy thoát một chứ?
Nước mắt và nước mũi lẫn lộn gương mặt lão Dịch, chẳng còn sức để lau. Lão Dịch thều thào, giọng khàn đặc:
“Đồ ngốc, cmn còn làm gì!!”
ngậm điếu t.h.u.ố.c môi, mỉm . Lời lão Dịch chút nào. khẽ đáp :
“ c.h.ế.t hết, còn mà. Dịch Hân Tinh, , để tìm c.h.ế.t. cứ tiếp tục nghiên cứu mấy phát minh , còn giúp ích cho đất nước. Thế nên, thể để c.h.ế.t ?”
Thấy đến nước mà vẫn còn đùa , lão Dịch càng dữ dội hơn. rõ, chắc chắn sẽ c.h.ế.t. trong lòng nghĩ lúc mới sinh , mà ? Nếu còn gì vướng bận, thì chính cha và bà nội già yếu. vẫn kịp báo hiếu mà xuống âm ty trình diện. C.h.ế.t nơi đất khách, cay đắng thật.
Gió nổi lên. Lão thợ lặn dường như ngửi thấy mùi m.á.u tanh từ . , so với thứ m.á.u nhiễm sát khí lão Dịch, thì m.á.u trai tân hai mươi mấy năm “ủ men” như quả thật ngọt lành hấp dẫn hơn nhiều. Cái xác già hít hít khẽ gật gù, loạng choạng bước thẳng về phía . như mong đợi. hít mạnh một t.h.u.ố.c cuối cùng, ném mẩu tàn xuống đất. Tay nắm chặt Trường Sinh Mộc Giải Phù, thầm nghĩ, sư phụ dùng Thủy Giải Phù để xoay chuyển long mạch đất, đạo Mộc Giải Phù sẽ tác dụng gì. Nếu , hóa thành một cây mận cũng chẳng tệ.
Ít khi quả chín rụng xuống, còn thể cho mấy con chuột hoang lót . hiểu , ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, buồn chua xót.
Lúc , lão quái tới gần. Nhận chính sống mặt, từ cái miệng rữa nát nó vang lên tiếng rít khe khẽ, chẳng khác nào một con rùa già thể kêu nổi. lẽ nó đang , vì mắt một bữa tiệc thịnh soạn.
Còn , cũng đang . đón thần c.h.ế.t đang đến.
nắm chặt lá bùa trong tay, hai tay bắt chéo ngực, chỉ chờ lão quái lao đến để cùng nó đồng quy vu tận. ngờ, ngay khi con quái vật sắp nhào tới, xảy một chuyện hết sức kỳ lạ!
Chỉ thấy hai móng vuốt cong quắp nó chuẩn vươn , thì đột nhiên nó giơ hai tay ôm chặt lấy đầu , bắt đầu run rẩy dữ dội.
Vì c.h.ế.t quá lâu, nên mỗi một cử động đều phát tiếng “rắc rắc” khô khốc, như tiếng khớp gỗ va , chẳng khác gì một con rối cũ kỹ.
ngẩn . Cái xác thối thế? Chẳng lẽ lương tâm trỗi dậy ? thể nào! Thứ còn nhân tính, làm gì “lòng trắc ẩn” gì. thể buông tha miếng mồi ngay mắt ? Nó dường như đau đớn, hai tay cứ ôm chặt đầu, khẽ vặn vẹo cái cổ phát tiếng 'rắc rắc', ngẩng mặt lên trời.
Gió vẫn thổi mạnh, mạnh đến mức cuốn bay những tầng mây đen. Ánh trăng vốn mây che phủ, giờ lộ . Hôm nay đêm trăng tròn, ánh trăng rọi xuống vẫn đủ để soi rõ cả bãi cỏ giữa núi.
kinh ngạc, nó ngẩng đầu trời làm gì? Thấy thế, cũng nghiêng đầu ngước theo. bầu trời đêm, dày đặc lấp lánh, điều mà ở Cáp Nhĩ Tân gần như bao giờ thấy . Giữa muôn vàn tinh tú, chỉ một vầng trăng sáng treo cao, thứ khiến kinh ngạc ánh sáng nó.
Mà quanh mặt trăng , một quầng sáng mờ nhạt bao quanh.
nhớ từng vô tình thấy hiện tượng mạng, loại trăng như tên khoa học “nguyệt vận” ( còn gọi “quầng trăng”). Đó hiện tượng khi ánh sáng mặt trăng xuyên qua tầng mây tầng cao, các tinh thể băng trong đó khúc xạ, khiến dải ánh sáng bảy màu tách , hình thành nên một vòng sáng cung sáng bao quanh mặt trăng.
câu : “Nhật hữu nhật vận, nguyệt hữu nguyệt vận”. Sự xuất hiện quầng trăng thường báo hiệu sự đổi thời tiết, thường thì quầng mặt trời báo hiệu sắp mưa, còn quầng mặt trăng báo hiệu sắp gió. Bởi , trong dân gian mới câu tục ngữ: “Nhật vận tam canh vũ, nguyệt vận ngọ thời phong.” Vì thế, xưa còn gọi hiện tượng “trăng lông”.
“Trăng lông” vốn một hiện tượng thiên văn cực kỳ hiếm thấy. Mỗi nó xuất hiện, hôm nhất định sẽ nổi gió. Cho nên, các bậc tiền nhân trong giới âm dương Bạch phái mới bắt đầu nghiên cứu xem hiện tượng ảnh hưởng gì đến yêu tà quỷ vật .
công nhận, gia tài tổ tiên để quả thực vô giá, mấy nghìn năm văn minh Hoa Hạ tích lũy vô tri thức mà ngày nay khó ai thể hiểu hết . Còn nhớ đây, khi chuyện với Cửu Thúc, ông từng dạy rằng hiện tượng “trăng lông” thực sự ảnh hưởng đến những vật thuộc âm tà.
Và trong nghề "ăn cơm âm phủ" chúng , loại trăng đó còn chúng gọi bằng một cái tên khác - trăng quỷ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.