Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 172: Gỗ Bị Sét Đánh
thật, cái gọi “bản tính con ” thứ khó dò nhất đời. Ai cũng tật , rõ mà vẫn sửa nổi.
Chú Văn bảo nghỉ phép, rõ ràng chuồn cho êm . Ông hiểu hơn ai hết hậu quả chuyện “thi thể sét đánh” nghiêm trọng đến mức nào. Tuy chỉ một đạo sĩ rởm Lam đạo, trong lòng chắc chắn đang run như cầy sấy. Thật lòng mà , khinh thường tận đáy tim.
nghĩ kỹ thì cũng , đây lúc lành gì. Chú Văn cho nghỉ, thì chắc chú Lâm cũng sẽ cho Dịch Hân Tinh nghỉ. hai ông già vướng víu, với lão Dịch hành động cũng dễ hơn đôi chút.
Nghĩ , bật chua chát, dễ cái con khỉ! Cái lão thợ lặn đó mạnh kinh khủng như thế, với lão Dịch lấy gì mà đấu? Trình độ hai đứa cách nó một trời một vực, chẳng khác nào cầm d.a.o phay đối đầu với cảnh sát mang súng, thắng kiểu gì đây?
bi kịch nhân gian, tự tìm đường c.h.ế.t còn lôi cả nhà c.h.ế.t theo. Cụ Chân Tuấn Ba suối vàng mà bao năm hóa thành… thợ lặn, khéo tức đến nổ tung lồng n.g.ự.c mất.
Mà tất cả do con thứ ba trong nhà họ Chân! chọn ai, rước ngay thợ mộc về, để giờ thành t.h.ả.m cảnh. C.h.ế.t yên mà còn hại cả nhà, đáng đời, kiếp thật!
Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích. Nếu đời kẻ , thì cần gì tới thầy âm dương như chúng ? Giờ mới thật sự hiểu tại cái nghề cổ quái tồn tại đến nay. tạo nghiệp, tạo xong thì trả. Nếu trả xong, thì đến lượt chúng tay dọn dẹp hậu quả.
cho cùng, nếu cả thế giới , thì yêu ma oán khí từ ? Nghĩ đến đây, buông lời c.h.ử.i thề, cuối cùng vẫn cố nén , vì hiểu, quạ trời con nào chẳng đen như . Mắng khác cũng chẳng khác gì đang mắng chính .
thì cũng chẳng khá khẩm gì hơn, một thằng xui tận mạng.
Thế sang hỏi lão Văn: “Chú Văn, cháu , còn hai định tính ? Dì Chân thì làm thế nào?”
Xem thêm: Cứu Mạng! Nữ Chính Và Phản Diện Đều Tranh Nhau Bám Váy Tôi! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hai ông già chịu chuyện với , cũng vì lanh lợi hơn lão Dịch một chút, hiểu ý tứ trong lời họ. Chú Văn : “Chuyện đó cháu đừng bận tâm. Cứ đường . Chú tính đưa dì Chân ngoài du lịch, đến mấy thành phố lớn cho khuây khỏa.”
Chú Lâm giường hút thuốc, liền bật lạnh: “Đồ hổ.”
đó hai ông già bắt đầu cãi như ch.ó với mèo. thật sự chịu nổi cảnh họ đấu khẩu nữa. Chú Văn rõ ràng chạy trốn cho xong việc. chỉ thở dài, dậy khỏi phòng.
Sàn gỗ trong nhà cũ, mỗi bước đều phát tiếng “kẽo kẹt” nho nhỏ. đẩy cửa , thấy lão Dịch đang xổm ở hành lang, miệng ngậm điếu thuốc, khói trắng lượn lờ quanh đầu.
vẫy tay gọi , bước đến cuối hành lang, bên khung cửa sổ. Ngoài , “trăng quỷ” vẫn mờ ảo như cũ, quầng sáng xung quanh dường như còn lớn hơn . Cảnh tượng thực sự tráng lệ, nghĩ đến chuyện trong núi vẫn còn lão thợ lặn già đang ẩn nấp đó, thấy rờn rợn cả .
Dịch Hân Tinh vỗ vai , hỏi nhỏ: “Lão Thôi, hai ông già gì thế?”
khổ, đáp: “Còn gì nữa? Bọn họ sợ c.h.ế.t. Việc điều tra rõ tính chuồn cho xong.”
xong, kể y nguyên những gì chú Văn cho lão Dịch . hết, chỉ thở dài một tiếng, lẽ lúc trong đầu lão Dịch cũng nghĩ giống hệt ban nãy.
Đôi khi, con luôn tự cho đấng cứu thế, đến một ngày mới chợt nhận rằng chẳng thể cứu nổi ai, lúc nghĩa thật sự trưởng thành .
Bỗng nhiên nhớ đến một câu , vẻ tàn nhẫn mà quá . Thì , tuổi thơ mới quãng thời gian nhất. nó chứ, khi còn nhỏ ai cũng mong lớn, còn khi lớn chỉ về những ngày thơ bé? lẽ đó chính bản năng trốn tránh con .
Lúc , lòng nguội lạnh hẳn, đầu tiên trong đời ý định bỏ chạy. vì hèn, mà vì con Bát Diệu Sát thực sự quá mạnh. lẽ chỉ Cửu Thúc khi còn sống mới trấn cái thứ yêu tà đó, chứ hai thằng trai trẻ hơn hai mươi tuổi như với lão Dịch thì cửa.
nghĩ đến chuyện nếu hai đứa bỏ , thì nhà họ Chân chắc chắn sẽ diệt sạch, lòng thấy nặng trĩu. Quả như lời Phạm Vô Cứu từng : “ c.h.ế.t.” Câu thì đơn giản, mà lúc chạm đến tận tim.
Thật , chẳng quan hệ gì với nhà họ Chân, chẳng đáng để mạo hiểm cả tính mạng vì họ. hiểu trong lòng đành. lẽ vì thật sự mềm lòng. So với đám hòa thượng đất Cáp Nhĩ Tân, mềm yếu quá mức.
rít từng thuốc, vẫn chẳng thể bình tâm nổi. Mạng quý giá lắm, chẳng ai quyền tước đoạt sinh mạng khác. Nếu thật sự khoanh tay , mặc kệ họ c.h.ế.t, thì – một truyền nhân Bạch phái – khác gì mấy tên bịp bên Lam đạo chỉ giỏi múa mồm kiếm ăn ?
Nghĩ tới đó, tức giận đ.ấ.m mạnh một cái tường. Lão Dịch thấy bộ dạng như thì chỉ khẽ lắc đầu, thở dài :
“Lão Thôi , nếu thật sự sợ c.h.ế.t thì lẽ, chúng vẫn còn một cơ hội.”
Còn cơ hội ư? sững , sang . Đối phương cũng đang bằng ánh mắt sáng rực, đầy quyết tâm. đó, lúc nên nhất, … thả một tiếng “bủm” thật vang.
Bộ dáng khiến chẳng nên khâm phục bật , hề nghi ngờ lời lão Dịch . hiểu lão Dịch hơn ai hết, tuy ít , thỉnh thoảng ngẩn ngơ như mất hồn, một khi mở miệng, tuyệt đối chuyện vô căn cứ.
vội vàng hỏi: “Ý cách ư? Thật ?”
Lão Dịch gật đầu, chẳng kiềm mà buông thêm một tràng pháo nổ nữa.
hỏi dồn: “Cách gì ? Cái lão thợ lặn đó mạnh đến mức , liệu chúng đấu nổi ?”
Lão Dịch cũng dám khẳng định chắc chắn. trầm ngâm một lúc : “ nghĩ xem, trong mấy loại bùa chú mà học, thứ nào mạnh nhất?”
ngẩn . Câu hỏi đó cần suy nghĩ, dĩ nhiên Trường Sinh Mộc Giải Phù. lập tức lắc đầu. Lá bùa tuy bá đạo, cả đời chỉ thể dùng một thôi. Ngoài Trường Sinh Mộc Giải Phù còn thứ gì uy lực lớn hơn chăng?
suy nghĩ một hồi, đột nhiên trong đầu lóe lên một cái tên.
Miệng khẽ thốt: “Trận pháp!”
Lão Dịch thấy đoán trúng thì mừng mặt, liền ngay: “ ! Thực , trong các thuật Kỳ Môn mà học , thứ uy lực lớn nhất Tam Độn Nạp , mà chính trận pháp. Lúc chúng lão thợ lặn già đó chơi cho một vố, vì hề chuẩn . Từ lúc bước khỏi phòng, nghĩ mãi về chuyện , làm mới thể hạ lão tạp chủng . đó chợt nhớ , dùng trận pháp!”
! nghĩ đến điều đó chứ! Dù đấu trực diện thể địch nó, thể đ.á.n.h lén từ trong tối cơ mà. Tục ngữ quả : “Cưỡng bức dễ tránh, dâm ý thì khó phòng.” Dùng trận pháp chẳng khác nào giăng bẫy, đảm bảo an cho hai đứa, để nó tự sa . Dùng mưu cho sức, khác nào lấy d.a.o lam mà c.h.é.m đứt thanh gươm, tuyệt chiêu xuất thần!
Nghĩ kỹ , dạo gần đây Dịch Hân Tinh đ.á.n.h tay bo, thành quên mất vốn cao thủ bày trận. nhớ đối phương từng , trận pháp mạnh nhất mà thể thi triển Tù Quỷ Hoán Hung Môn, từng dùng để hạ gục Hồ. Trận đó tuy lợi hại thật, nếu đối đầu với thứ hóa thành Bát Diệu Sát thì chắc đủ sức. Nhỡ nó phá vòng vây mà chạy thoát, lúc đó chẳng khác nào chúng phản đòn, trò vui hóa thành bi kịch mất.
liền hỏi: " nắm chắc ?”
Lão Dịch chỉ khẽ gượng, : “Nếu chắc chắn trăm phần trăm thì chẳng khổ thế . cũng Tù Quỷ Hoán Hung Môn vốn mượn sức oán quỷ để mở Hung Môn, mà sức quỷ đó làm chạm nổi lão quái . vì vẫn thể thử ?”
khẽ bĩu môi: “Vớ vẩn, nếu thì còn hỏi làm gì? Đừng vòng vo nữa, mau .”
Lão Dịch gật đầu, đáp: “ vì chúng vô vọng . Chúng vẫn còn Lôi Phách Mộc!”
Lôi Phách Mộc? Gì cơ? Hai đứa lấy cái thứ đó chứ? còn đang ngẩn thì lão Dịch kể một đoạn ghi chép trong sổ tay mà tổ tiên nhà để .
Thì , vạn vật đời đều nguyên do, chuyện gì xảy vô cớ, cũng chẳng bao giờ “bữa trưa miễn phí”. nhân ắt quả, đó đạo trời. Dù vật độc nhất thế gian thì cũng luôn thứ khắc chế nó. Giống như câu : “Chỗ rắn độc ẩn , trong bảy bước quanh đó tất t.h.u.ố.c giải.” Việc xác c.h.ế.t sét đ.á.n.h sống mà chúng gặp , hóa chẳng trường hợp đầu tiên, chắc chắn cũng chẳng cuối cùng. Các pháp sư Bạch phái thời xưa từng dựa quy luật “vạn vật tương sinh tương khắc”, phát hiện một loại vật thể khắc chế loại cương thi do sét tạo nên, thứ chính Lôi Phách Mộc.
Sét vốn lửa trời, đ.á.n.h xuống đất do điện khí cực mạnh. Khi nó đ.á.n.h trúng khu mộ, xác trong mộ dòng điện kích thích, khiến oán khí trong lồng n.g.ự.c bùng phát mà hóa cương. cũng chính tia sét vũ khí hủy diệt mạnh mẽ nhất thiên đạo, thể sinh, cũng thể diệt. Cây cối quanh mộ thường cây dại, khi sét đ.á.n.h sẽ cháy xém, đồng thời hấp thụ khí điện, trở nên “linh”. Những cành cây sét c.h.é.m gãy mang theo lôi tính, thể trừ tà diệt uế, đây điều mà từng , bao giờ tin.
Xem thêm: Người Chồng Mới Cưới Là Sếp Của Tôi - Thời Nhiễm & Thịnh Gia Hòa (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nhớ hồi học cấp ba, trời đổ mưa to, sét đ.á.n.h trúng một cây đại thụ cạnh trường. Một thằng bạn Nội Mông vui vẻ chạy bẻ một cành cháy đen, dùng d.a.o khắc thành một thanh kiếm gỗ nhỏ, ngày nào cũng đeo cổ, còn vênh mặt bảo rằng: “Cây sét đánh, thể trừ tà đó, mày ?”
Lúc , thằng đó trong trường bắt nạt suốt, đ.á.n.h như cơm bữa, nên chẳng thèm tin. giờ lão Dịch , mới sực nhớ, thì hồi đó thằng bạn thật!
liền hỏi lão Dịch: “Ý thể dùng cái cây sét đ.á.n.h để bày trận ?”
Lão Dịch gật đầu: “ . nghĩ dùng Lôi Phách Mộc để bày trận khả thi. Trong Tam Thanh Kỳ Môn ghi chép rằng xưa các bậc tiền nhân bày trận thường dùng công cụ cầu kì, vật gì cầm tay đều thể dùng. Đá, cỏ, gỗ, tất cả đều thành phần trận. Trong các trận ngũ hành kỳ môn, tuy thành thạo nhất Ly Hỏa Mộ Táng, chỉ cần đủ Lôi Phách Mộc, tin thể tạo một phiên bản tăng cường Trấn Lôi Kim Chung Trận.”
rõ đối phương cái Kim Chung Trậm đó rốt cuộc thứ gì, qua thì quả thực đáng gờm, nên vội hỏi ngay: “ cái trận đó thật sự thể hạ lão thợ lặn ?”
Lão Dịch suy nghĩ một lát đáp: “Nếu tính toán thì thể , …”
vội: “ gì? mau!”
Lão Dịch liếc một cái, : “ Trấn Lôi Kim Chung Trận khác với Tù Quỷ, nó thuộc loại trận sơ cấp, giới hạn trận pháp, giữ chắc con Bát Diệu Sát trong trận để bắt gọn . Đó nhược điểm, nên hỏi , liệu loại phù trận nào thể khóa chặt con Bát Diệu Sát ?”
Khóa chặt? Cụm từ quen quen, suy nghĩ một chút chợt bừng tỉnh. Nhớ hồi đại học từng cố nghĩ một trận pháp phù để đối phó nữ quỷ áo vàng, lúc đó bản mới chập chững nên thành. Giờ nghĩ , trình độ tiến bộ, đến mức còn vẽ Kiếm Chỉ Phù, lập trận bằng phù còn gì khó nữa chứ.
Ý nghĩ đó khiến vui mừng phát điên, trời tuyệt đường . Một kế hoạch hảo khả thi lập tức lóe lên trong đầu. liền với lão Dịch: “Đương nhiên . Bây giờ vẽ một trận gọi Quyển Thiệt Đề Đăng. Nếu trong Tam Thanh Phù Chú ghi chép , trận thậm chí thể giam giữ mấy chục con Hồ trưởng thành. Để nhốt một con cương thi như thì chắc thành vấn đề.”
Lão Dịch phấn chấn hẳn: “ quá! chúng hợp làm một trận pháp cao cấp, dạng tổng hợp. bố trí vòng ngoài bằng phù trận để nó chạy , còn bố trí trận trong để xử lý lão quái !”
thể thừa nhận, câu quả thực khích lệ tinh thần. Dù từng thực hành phương pháp kết hợp kỳ môn với phù chú, đời : thuật bói toán thể kết hợp với Kỳ Môn. Phù chú thứ ăn ; thể vận dụng . Nghĩ phương án đó khi hy vọng gần như cạn kiệt, bảo làm mà sung sướng cơ chứ?
nên đáp ngay: “ lắm, lúc hai lão thần côn cho chúng nghỉ. Chúng lợi dụng thời cơ , lên núi chuẩn , một dứt điểm lão thợ lặn !”
Lão Dịch gật đầu với : “ trời ban cho cơ hội. đến mấy chuyện khác, chỉ riêng chuyện m.á.u cương thi thôi, nếu may mắn, cũng thể lấy .”
. Lúc nãy đang buồn bực nghĩ gì, trong đầu chỉ thấy tức vì vô dụng, lực bất tòng tâm. Giờ thấy tia hy vọng, mới chợt nhớ chuyện m.á.u cương thi, dù lão thợ lặn thể chẳng còn m.á.u nữa, lúc càng quyết tâm làm một ván cho ngô khoai, đồng thời thực hiện bổn phận tử Bạch phái.
m.á.u thì chặt miếng thịt mang cũng !
Lão Dịch thấy phấn khích thì im lặng . đang nghĩ gì, chỉ tiếng đối phương thả b.o.m to mà mấy mùi. Âm thanh như phát lệnh xuất phát, báo hiệu chính thức bắt đầu “cuộc thi sống mái” tiêu diệt cương thi bọn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.