Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 198: Đánh Cờ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thật , Long Giang chỉ một nơi bé tí, nghĩa vùng quê nghèo. Nơi hẻo lánh như dễ sinh mấy đứa lưu manh như . Cái thị trấn nhỏ ngoài việc “sản xuất tham nhũng” thì gần như chẳng đặc sản thắng cảnh gì đáng . Nếu miễn cưỡng kể thì chắc chỉ con sông nhánh sông Nhã Lỗ sông Bát Xoa.

Nhắc tới sông Bát Xoa, thấy quen thấy xót. Hồi đó chính ở chỗ Hoàng Tam Thái Thái dìm xuống sông. Chỉ , ký ức về con sông đó giờ mơ hồ lắm . chỉ nhớ hồi học cấp ba, thường đến đó vẽ phong cảnh.

“vẽ”, thật chơi. Trẻ con thì gì chuyện đời, chỉ tán gái mới chính đạo. cái rơi xuống nước đó, theo hai ông thầy lười biếng lão Trương và lão Giả bờ sông uống rượu. Hai ông già cũng y chang học sinh, chẳng bao giờ chịu yên trong trường. Nghĩ mới thấy, hóa “thầy cũng thích trốn học”, đạo lý khó mà tin.

Tạm biệt Hoàng Tam Thái Thái xong, về phòng. xuống giường, trong đầu đủ thứ ý nghĩ lộn xộn. Nghĩ tới lão Trương và lão Giả, thấy nhớ họ thật. Nhớ hồi học chuyên ngành, bảng vẽ luyện vẽ bùa. Lão Giả thấy liền : “Bớt khoe , đường bày quầy coi bói chắc hợp lắm đấy.”

Nghĩ câu đó, bật khổ. nó chứ, lão Giả, thầy “nhà tiên tri”. Chuyện đang làm bây giờ thật tám chín phần giống như thầy đoán.

giờ chẳng còn thằng thanh niên tràn đầy sức sống như nữa. Bao nhiêu chuyện xảy dồn dập khiến thở nổi. xuống giường nhanh chóng chìm ngủ mê. Chỉ … chờ đón , liệu những cơn ác mộng lặp lặp đó .

Sáng hôm , mở mắt dậy, thấy bà nội đang gọi. Hóa chuẩn xong bữa sáng: bánh rán vàng ươm, bát canh trứng cà chua nóng hổi, dầu mỡ bóng lên thôi thèm. bàn ăn ngấu nghiến từng miếng. Hương vị cơm nhà, đây chẳng thấy quý giá, nhiều năm lang bạt bên ngoài mới nhận , đây mới món ngon nhất đời.

Ăn xong chẳng việc gì làm, bèn sofa bật tivi. Con chịu yên , đặc biệt kiểu như , cái loại “ thiếu gia, mệnh chạy bàn”. Ngày thường như cái dây cót căng hết cỡ, giờ đột nhiên thả lỏng, chẳng làm gì, đành vô vị lật hết kênh sang kênh khác, xem mấy bộ phim truyền hình dài dòng vô nghĩa.

Phim truyền hình bây giờ hết nổi. bắt đầu hoài nghi phim ảnh Trung Quốc rời Tây Du Ký sống nổi . Dù tác phẩm kinh điển thật, remake kiểu thì chịu. cảnh bốn thầy trò Đường Tăng phiên bản mới tụ tập… tán gái, nghẹn họng gì. Đôi mắt Tôn Ngộ cứ như trúng tà, khó mà xem nổi.

còn cách nào, đành tắt tivi, nhắm mắt tĩnh tâm. Lạ một điều, chỉ cần tâm chuyển thì thể bước cảnh giới trong Tam Thanh Thư. xuống dòng sông, dãy núi chân, chúng từng gặp trong khoảnh khắc, chẳng thể giữ . Cũng giống như hai kẻ hữu duyên vô phận, dù khoảnh khắc quấn quýt, cuối cùng vẫn chia ly, mỗi lưng bước về biển lớn riêng .

Buổi chiều, khỏi nhà. Vẫn còn nhiều chuyện xử lý, mà quan trọng nhất hiện giờ giải quyết cái gã gọi Thường Thiên Khánh . Cũng ông thật sự bản lĩnh , Hoàng Tam Thái Thái thì chắc chẳng . Thú thật giờ đây, từ tận đáy lòng, thật sự trở nên mạnh hơn, nhất tự đối phó Miêu Lão Thái Thái, như thì lão Dịch và Thạch Đầu cũng cần theo mạo hiểm nữa.

lục trong kho, tìm chiếc xe đạp từng hồi học cấp ba. thật, cái cảm giác lâu chạm tới cũng khá thú vị. ghi-đông treo lễ vật định mang cho Thường Thiên Khánh. đạp xe thong thả, hai bên đường xanh mướt. Khi ngang qua trường trung cấp, dừng , chỉ đầu một cái. Ngôi trường , thể bước ngoặt cuộc đời .

những đôi tình nhân trẻ cổng, mặt mày vẫn còn non choẹt, trong lòng tự cho lớn, cố tìm xem gương mặt họ bóng dáng ngày . lúc, cũng giống họ, nghĩ rằng tình yêu chính tất cả những gì đẽ nhất.

Đạp thêm một đoạn nữa, xung quanh còn bóng . Con đường dẫn đến Tiểu Bạch Phần vẫn y như , những bông hoa dại tên đang nở rộ. Giống hệt con đường hồi hồn mà từng cưỡi gà vàng qua. đạp xe, như những ngoài vẽ ký hoạ ngày xưa. Khi bản vẫn nghĩ: nếu như yên xe thể chở con gái yêu thì bao. nguyện đạp xe chở cô mãi mãi, đến tận cùng trời cuối đất. bây giờ nghĩ , cho dù tìm cô gái sẵn lòng ở yên , cũng sẽ để cô lên. Bởi hiểu, đó chính nỗi đau tu đạo.

Nửa giờ , cuối cùng cũng đến Tiểu Bạch Phần. vác chiếc xe đạp xuống khỏi đường cái tùy tiện vứt sang một bên. Châm một điếu thuốc, men theo dòng sông xuống . Vì nơi bình thường chẳng ai đến, nên cảnh vật vẫn như xưa. Lúc ngang qua cái vũng nước nhỏ, từng cùng thằng “ âm dương” bắt ếch ở đây. Khi đó chỉ mải chơi, nào ai vẽ vời gì. Nhớ lão Giả tức điên, bảo nếu hai đứa còn vẽ thì cuối kỳ cho cả hai điểm . Thế chúng vẽ đại hai bức. Dương Húc thì vẽ một cái cây xiêu vẹo, còn thì đối diện mà vẽ một con rùa to tổ bố, làm lão Giả tức c.h.ế.t.

Nghĩ quãng thời gian , thật sự , vì nó sẽ chẳng bao giờ nữa. Chúng chỉ thể tìm bóng dáng những ngày đó trong trí nhớ. Giống như chỗ từng tụ tập hút t.h.u.ố.c , nó vẫn luôn ở đây, chỉ chúng sớm chìm biển mênh mông.

Vì thời gian vẫn còn sớm, xuống bãi cát. Bây giờ còn sớm, đủ thời gian để hoài niệm. Gió thổi mặt mang theo chút tanh nước sông. hiểu cảm thấy cực kỳ yên lòng, cũng phảng phất cô đơn. Nơi từng tràn ngập tiếng cả một nhóm chúng , bao năm , hôm nay chỉ còn mỗi trở nơi đây, lặng lẽ canh ký ức .

Tiếp tục xuống hạ lưu, chính chỗ . một đất cạnh bờ sông. Ngày xưa Hoàng Tam Thái Thái dụ xuống nước ở chỗ . Nghĩ mới thấy, phận kỳ lạ, ai ngờ rằng nhiều năm , bái chính bà lão làm sư phụ?

Thấy mặt trời sắp lặn, mới dậy tiếp. hơn mười phút thì thấy một cây hòe lớn. lẽ đây chính cái cây mà Hoàng Tam Thái Thái . bước đến quan sát, cái cây cá tính”. Một nửa thì lá um tùm, còn nửa trơ trụi cành khô, chẳng khác nào kiểu đầu chải ngược đàn ông thời nhà Thanh.

đảo mắt quanh, thấy gì bất thường, chắc chắn Thường Thiên Khánh đang ở gần đây. Thế chần chừ nữa, hướng về gốc cây dập ba cái đầu. Dù cũng đến để bái sư, thể hiện thành ý một chút.

Ba cái dập đầu , làm chẳng hề qua loa, đến mức trán đau nhói. Dập xong, dậy, xung quanh nữa, thế mà ở xa phía tay trái , một cái cây, thật sự xuất hiện hai bóng đen sì. Họ bất động đất, chẳng khác nào hai bức tượng. thật, đây lẽ hai vị dã tiên “phong cách” nhất mà từng gặp. chuyện khác, từ xa trông thấy đầu bọn họ bốc lên từng sợi khói đen. Khí đen cuộn lên, cây lá nào dính lập tức héo úa, từ từ rụng xuống.

quanh thêm một vòng, phát hiện nhiều cây đều trong tình trạng “nửa sống nửa c.h.ế.t”: một nửa tươi , một nửa khô queo. kiếp, cuối cùng cũng hiểu tại . nuốt một ngụm nước bọt. Vị Thường Thiên Khánh bản lĩnh thật, chẳng trách ngay cả Hồ Tam Thái Gia cũng nể mặt vài phần.

Nghĩ đến đây, trong lòng càng quyết tâm bái ông làm thầy. liền về hướng hai bóng , dám gây tiếng động. Tối qua Hoàng Tam Thái Thái dặn dặn tính tình vị cực kỳ khó ở, gần như chút biến thái trong tâm lý. Nếu dám phá hỏng thú vui tiêu khiển ông , thể xuống sông uống nước nữa.

nhẹ bước đến gốc cây, lúc mới mặt mũi đối phương. Điều khiến thấy kỳ lạ Thường Thiên Khánh giống kiểu lão già biến thái mà tưởng tượng. Ngược , trông còn khá trẻ, cùng lắm chỉ ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi. Ông mặc một chiếc áo ngắn màu đen, kiểu dáng y như bộ Cửu Thúc ngày , mũi ưng, mắt dài hẹp, tóc cắt ngắn, gương mặt nghiêm nghị. Đôi mắt nhỏ nheo thành một đường chỉ, đang hết sức chăm chú xuống bàn cờ vẽ bằng cành cây mặt đất.

sang đối diện, chợt giật nảy . Thứ đang đó, từ vóc dáng, cách ăn mặc đến kiểu đầu đều giống hệt Thường Thiên Khánh, chỉ khác một điều, kẻ đó mặt. Hoặc hơn, nó một cái mặt ngũ quan, tròn trịa trơn tuột như một quả trứng gà luộc.

Trong lòng thầm đoán tám phần cái kẻ “mặt trứng” chính đuôi Thường Thiên Khánh biến thành, cần để tâm đến nó, chỉ cần phục vụ cho “bản thể” .

Thế cẩn thận mở túi nilon, lấy hai chiếc đĩa đặt xuống cạnh Thường Thiên Khánh, bày gà và trứng lên đó. đó rót đầy hai chén rượu, đặt ở vị trí cả hai đều thể với tới. Lạ thật, từ lúc đến gần, cả hai chẳng hề để ý, coi như khí. khi đặt rượu xuống, họ thuận tay cầm lên uống cạn, tiếp tục đ.á.n.h cờ.

Thấy chén rượu trống , hoảng hốt rót đầy . , họ vội uống nữa, tiếp tục ván cờ. Chỉ điều Thường Thiên Khánh tiện tay cầm luôn một quả trứng bỏ miệng nhai rôm rốp, còn kẻ mặt trứng thì với tới đĩa nên chẳng hề nhúc nhích.

Thời gian cứ thế trôi từng chút một. Đến khi mặt trời lặn hết núi, trăng treo lên ngọn cây, chai rượu mang theo cả hai uống sạch, còn con gà và đống trứng cũng bụng Thường Thiên Khánh.

lúc đang làm gì tiếp theo, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cái đuôi Thường Thiên Khánh bỗng dưng hất tung viên cờ trong tay, gào lên một tiếng:

“Ông đây chơi nữa!!”

Nó bật dậy, đá tan nát luôn cái bàn cờ vẽ bằng cành cây. Còn bản thể Thường Thiên Khánh thì chẳng chút phản ứng nào, vẫn yên bất động, lông mày nhíu chặt, mắt chằm chằm xuống đất như đang suy nghĩ điều gì đó.

chuyện xảy quá bất ngờ khiến kịp phản ứng. Chỉ thấy gã “mặt trứng” bỗng như phát điên, lao đến bóp chặt cổ , ghì dán hẳn cây.

Trời ơi! Đây sức mạnh gì ?! Bàn tay lạnh ngắt nó kẹp lên cổ , một luồng khí lạnh tràn xuống khiến thốt lời nào. Khác biệt thực lực lớn đến mức khiến cảm giác bản chẳng khác gì con rận nó véo giữa hai ngón tay, chỉ cần nó thì bất cứ lúc nào cũng thể bóp c.h.ế.t .

Tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực. kiếp, đây cái tình huống gì thế? Rõ ràng làm y như lời Hoàng Tam Thái Thái dặn mà? Lẽ thể xảy chuyện mới ! Chẳng lẽ bà già tính chơi ?!

Thấy bản sắp lên đường gặp tổ tiên, nào còn quan tâm gì nữa. Cố lấy , cuống cuồng hét lên:

“Đừng động thủ! Đừng động thủ!! gì từ từ ! Hoàng Tam Thái Thái bảo tới!!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...