Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 214: Tứ Tượng Đồ
đôi khi, sự thật chỉ mỏng như một lớp giấy dán khung cửa sổ. Bên một cô gái trần truồng đang tắm, khiến bạn nôn nóng chọc thủng nó. đến khi thật sự chọc thủng mới phát hiện cũng chẳng gì ghê gớm lắm.
Mấy câu hỏi mà lão Dịch hỏi cũng chính những điều . , tại một hậu nhân kỳ môn như lão Dịch làm công cho chú Lâm? Hơn nữa, vì trùng hợp đến mức chính chú Viên dẫn dắt đến đó?
Chú Lâm xong thì bất lực nhún vai, với lão Dịch:
“Còn do bác cả cháu ? chúng chút quen . Ông bảo một đêm nọ báo mộng cho , nên mới để cháu về Cáp Nhĩ Tân rèn luyện. Mà ở Cáp Nhĩ Tân thì chỉ hai chúng chỗ chứa, nên ông mới gửi cái đồ đầu óc chậm chạp cho trông nom.”
xong, lão Dịch thở dài một . Hóa tưởng và chú Lâm duyên sâu xa gì đó, nào ngờ tất cả chỉ tự đa tình.
Chú Văn dụi điếu t.h.u.ố.c gạt tàn, hắng giọng một cái sang :
“Còn tại cháu do Viên Đức giới thiệu đến, cái cũng chú sắp đặt từ .”
Đối phương tiện tay móc từ trong túi một túi vải đen, bên trong một xấp bài hình chữ nhật, cũ. Ban đầu còn tưởng bùa chú gì đó, kỹ thì thấy . từng lá đều vẽ tranh, hình như Thập Nhị Kim , mà góc bên còn đ.á.n.h .
Bạn thể thích: Chữa Lành Sau Những Ngày Bị Bỏ Quên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tuy khó tin, thứ đó kiểu gì cũng giống bài tây. chằm chằm bộ “bài dị dạng” , chú Văn, lẽ nào ông già lên cơn nghiện, rủ chúng chơi Đấu Địa Chủ?
lúc còn đang nghi hoặc, chú Văn liền cất giọng:
“Cháu tưởng bình thường chú chơi Đấu Địa Chủ vì rảnh rỗi việc gì làm ? Để chú cho cháu vì chúng chắc chắn cháu sẽ đến tìm.”
, ông vuốt ve bộ bài kỳ lạ như trân bảo. Hóa , mấy chục năm , khi theo chân Cửu Thúc ngao du khắp nơi, Cửu Thúc thấy tư chất chú Văn nên ngoài bộ Tam Thanh Phù Chú, những gì đều truyền cho đồ . khi Cửu Thúc qua đời, tuy chú Văn và chú Lâm ưa , cả hai vẫn vì thể liên lạc với sư phụ, nên họ rong ruổi khắp nơi truy tìm các thuật bói toán thất truyền trong dân gian.
Cho đến một ngày, tại thành phố Mẫu Đơn Giang, họ gặp một cao nhân ẩn cư giữa chốn hồng trần. Vị cao nhân họ Điền, lớn hơn hai họ hai tuổi, nên chú Văn và chú Lâm đều gọi ông “ Điền”.
đến đây, Dịch Hân Tinh kinh hãi kêu lên:
“ đang tới bác cả cháu chứ!?”
Chú Lâm thấy chen miệng, rằng vung tay cho một phát cổ, quát:
“ chen ! Chúng cháu !?”
Tội nghiệp lão Dịch, tối nay hai ông già đ.á.n.h mấy liền, đành ngoan ngoãn co ro một bên, dám hé răng. Chú Văn tiếp lời:
“ , chính bác cháu.”
Chú Văn bảo Điền Đông Bắc, nhà ở Mẫu Đơn Giang. Trong nhà ông gia quy: mỗi năm đều về quê tổ ở phương Nam để xem thử nơi đó yêu quái làm loạn . công nhận bản lĩnh cao, hơn nữa do vùng miền khác , đối phương còn am hiểu nhiều pháp môn cực kỳ hiếm gặp. Một trong đó chính thuật bói bằng bài giấy .
Chú Văn cầm bộ bài giấy lên, lau qua một chút kể tiếp. Hai họ thông qua một vài cách mới địa chỉ Điền. Lúc đến bái phỏng thì khéo ông mới trở về Mẫu Đơn Giang lâu. còn nhớ chú Văn , Điền hình như từ phương Nam trở về khi hàng phục một con “Ngũ Thông Thần” chuyên gây họa khắp nơi.
Hai bọn họ rõ lý do đến thăm, đó ba lập tức hợp tính, chuyện trò vô cùng ăn ý. Điền bảo rằng con yêu quái tạo nghiệp quá nhiều, vì bản đạo pháp chính tông và bùa chú chuẩn mực nên thể tiêu diệt nó, chỉ thể dùng một pho tượng đá trấn áp tạm thời. , đêm đó chú Văn và chú Lâm liền cùng đối phương leo lên núi gần hồ Kính Bạc, tìm một nơi hoang vắng hẻo lánh, đặt pho tượng đá xuống gốc cây. Điền lấy một miếng vải đỏ phủ lên pho tượng lẩm bẩm:
“Chớ trách thiên đạo nghiêm, trấn ngươi ba mươi năm. Nếu còn tác quái, đến lúc tự gánh mệnh đoạn.”
đến đây, cũng hình. Gì cơ? Hồ Kính Bạc? Ngũ Thông Thần? kiếp, chẳng thứ đó chính xử lý !? pho tượng trong khu rừng do bác cả lão Dịch cùng hai ông già trấn xuống ? Bảo lúc tra tư liệu một điều hiểu, Ngũ Thông Thần vốn yêu quái thuộc phương Nam, xuất hiện ở phương Bắc, thậm chí còn câu “Bắc Hồ, Nam Ngũ Thông”? chuyện ngày hôm nay, hóa như !
mới nhớ, hồi đó yếu như sên, bùa chú chính tông. Nhờ sự trùng hợp quái đản , thật sự để g.i.ế.c con Ngũ Thông Thần đó mới ghê!
lúc còn đang cảm khái, chú Văn kể tiếp. khi về nhà Điền, hai họ bèn thẳng mục đích chuyến . Họ đối phương một môn tuyệt học dân gian, dùng những sở trường bản để “đổi pháp” với ông.
“Đổi pháp” chính một kỹ năng mà tu đạo bắt buộc . Tu đạo nhất thiết luyện võ. Nếu đồng đạo vui lòng, hai bên thể trao đổi kinh nghiệm và tuyệt chiêu, việc đó gọi đổi pháp.
Gợi ý siêu phẩm: Tạm Biệt, Kẻ Không Trân Trọng đang nhiều độc giả săn đón.
Chú Văn và chú Lâm học một tuyệt kỹ Điền, đó chính “Tứ Tượng Quy Trận Đồ”. Tương truyền, bộ “Tứ Tượng Quy Trận Đồ” do một vị tiên sinh Bạch phái thiên tư tuyệt đỉnh thời Dân Quốc sáng tạo . Khi , thời cuộc rối ren, văn hóa Đông - Tây va chạm mạnh mẽ, nhiều thứ đồ Tây tràn trong nước, trong đó cả bộ bài tây. thì buồn , bài tây vốn phương Tây phát minh. Từ thời Tống, tổ tiên tạo một loại bài giấy gọi “diệp t.ử hí”. các giáo sĩ phương Tây học thứ , mang về nước họ, mới cải tiến thành bộ bài tây hiện tại.
đến đây cũng thở dài một câu: nước đất rộng nhiều, thế mà bao tinh hoa để khác lấy làm nền tảng, còn thì chịu thiệt, phần xót xa.
Ngày xưa cũng ít dùng “diệp t.ử hí” để bói toán, vì loại bài đó vẫn chỉnh, nên hiệu quả dự đoán cao. Đến thời Dân Quốc, lúc nghề thầy âm dương hưng thịnh nhất, tuy cao nhân thì vẫn tật , kể cả t.ử Bạch phái cũng . Vị tiên sinh sáng tạo “Tứ Tượng Quy Trận Đồ” chính một thầy âm dương… nghiện cờ bạc. Ông dùng bộ bài tây lúc thiện hình thức làm môi giới, kết hợp thêm tứ tượng tổ truyền gia tộc, nghiên cứu một loại thuật toán bói quẻ gần như chạm tới cảnh giới Tam Thanh Thư.
Nhờ bộ “Tứ Tượng Quy Trận Đồ” , ông đ.á.n.h thắng đó, nổi danh một thời.
Nực ở chỗ, “diệp t.ử hí” nước ngoài phát dương quang đại, cuối cùng vòng về để một vị tiên sinh Bạch phái dựa đó sáng tạo tuyệt học. lá rụng về cội. khi vị tiên sinh ham cờ b.ạ.c qua đời, truyền pháp môn cho hậu nhân, mà Điền chính hậu duệ đời đó.
Điền xong ý đồ học thuật họ, cũng từ chối. Ai nấy đều thẳng thắn, nên lập tức tiến hành đổi pháp. Chú Văn và chú Lâm ở Mẫu Đơn Giang tròn một tháng. dù học “Tứ Tượng Quy Trận Đồ”, cả hai vẫn tính tung tích Cửu Thúc khi qua đời. Hai thất vọng, cũng ngại ở làm phiền lâu hơn, nên cáo từ.
Họ với Điền rằng nếu chuyện gì cần, dù lên núi đao xuống biển lửa cũng quyết từ nan. Điền cũng hào sảng, tặng cho mỗi một bộ bài cổ gia đình, bài từ thời Dân Quốc truyền , xem như kỷ niệm cho gặp gỡ hợp ý đến .
đến đây, ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ hành tung cháu do chú tính ?”
Chú Văn gật đầu, :
“ . Từ lúc sư phụ bảo cháu cũng đang ở Cáp Nhĩ Tân, chú liền xin bát tự cháu. đó dùng Tứ Tượng Quy Trận Đồ để bói. Chú với lão Viên vốn quen từ . Mà Tứ Tượng Quy Trận Đồ dù lợi hại, vẫn kém Tam Thanh Bốc Toán, thể đoán chính xác . Chú chỉ tính rằng cháu và lão Viên duyên, chắc chắn sẽ gặp . Thế nên mới đưa đặc điểm gương mặt cháu cho lão Viên, dặn rằng nếu gặp thì dẫn cháu về chỗ . Chuyện chỉ đơn giản thôi.”
xong, chú Văn còn liếc sang Thạch Quyết Minh bằng ánh mắt như đang khích lệ hậu bối. Thạch Quyết Minh hiểu rõ, câu cuối cùng cho , nên chỉ khiêm tốn gật đầu.
Cuối cùng hiểu. nó chứ, thì chuyện như ! Nhớ lúc nghiệp, mới bước chân đời, đầu óc m.ô.n.g lung, tương lai chẳng về , đến cả ngày mai ăn thịt ăn cháo còn chắc. Nào ngờ đường lão Văn lát sẵn cả .
Ông chắc sẽ đến, thế nên mới đuổi hết làm cũ, đó mà trông như trông con mồi rơi bẫy. Mà thì chẳng tí tiền đồ nào, chú Văn mở nắp vung: “Mời chảo” tự nhảy xuống thật. phận trêu ngươi.
Nghĩ đến đây, càng cảm thán thì ‘đại ẩn ư thị’ như thế đây. Lúc đầu còn tưởng cả nước chỉ thầy âm dương chính tông. Ai ngờ gặp lão Dịch, gặp Thạch Đầu, cuối cùng hai lão già cũng lòi . Tính thêm cả Viên Mai và bác cả lão Dịch nữa, tròn bảy .
Hai tạm tính, ngay trong căn phòng , năm con , mỗi đều thực lực “ăn cơm âm phủ”. đ.á.n.h mạt chược còn dư một chỗ, gom đủ để lập luôn một đội đặc chủng bắt ma !
đang suy nghĩ thì lão Dịch bỗng lên tiếng. cái tên ngốc sợ lỡ miệng đánh, nên chỉ dám rụt rè :
“Ờm… hai vị tiền bối, cháu chuyện nghĩ mãi thông, thể hỏi ?”
Chú Lâm trừng mắt một cái, khiến rụt cổ ngay. Chú Văn thấy lão Dịch điều thì bảo: “Cứ , chuyện gì?”
Dịch Hân Tinh gãi đầu, : “Cháu hỏi bác cả cháu bao giờ nhắc tới cái ‘Tứ Tương Quy Trận Đồ’ ?”
, hai ông già đều bật . Chú Lâm lão Dịch, bực buồn :
“Cháu , đầu óc chậm chạp, chẳng hiểu nỗi khổ tâm Điền đối với cháu. thật chứ, thế hệ các cháu bây giờ tâm tính đều vững. Mà cái Tứ Tương Quy Trận Đồ , tuy xem việc khác thì mơ hồ, dùng để cờ b.ạ.c thì trăm trận trăm thắng. Bác cả truyền cho cháu, thứ nhất vì nhà cháu chính môn chân thuật, đó mới đại đạo, ông cháu tâm ý tu luyện thứ đó. Thứ hai sợ cháu lầm đường lạc lối.”
Lão Dịch thì gật gù, như hiểu . Trong lòng nghĩ vị trưởng bối nào mà lo cho hậu bối chứ? Xem bác đó .
Lúc hơn bốn giờ sáng, trời ngoài cũng bắt đầu hửng lên. xong đầu đuôi chuyện, cảm khái ít, hóa còn bao thứ chẳng . cứ cảm giác hai lão bán thần bán quỷ vẫn còn giấu chuyện gì đó. Nghĩ đến đây, quyết định hôm nay hỏi cho bằng sạch.
sang chú Văn, :
“Chú Văn, cháu còn chuyện hiểu. Hai quen chú Viên và Viên Mai như thế nào? Với rốt cuộc bọn họ ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.