Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 43: Trò Chơi Trốn Tìm (phần 1)
Nếu tâm trạng bồn chồn lo lắng như kiến bò chảo nóng thì giờ thấm thía lắm .
Cái lão Lưu Minh Minh chuyên gây chuyện.
Đêm mười một giờ, trong phòng xem ti vi mà lòng cứ rối như tơ vò. Chỉ mong đừng phát sinh thêm rắc rối gì nữa, nếu chắc chịu nổi.
Sờ sờ cái gương nhỏ trong túi quần, âm thầm quyết định: Lưu Minh Minh một giờ tập hợp, thì ít cũng quậy một tiếng đồng hồ, tức đến hai giờ. Mà theo quy luật mấy hôm nay, thứ thường xuất hiện tầm hai giờ rưỡi.
quản nhiều nữa, cứ đến giờ Sửu, sẽ lẻn hồ gặp Cửu Thúc, bằng kiểu gì cũng sẽ thương vong.
Đám vì quá phấn khích nên chẳng đứa nào chịu ngủ, háo hức chờ đến giờ tập hợp.
thừa hiểu ý nghĩ họ: vì chia thành hai một nhóm, mấy thằng con trai tất nhiên tìm một cô gái cùng, để tỏ “đàn ông đích thực”, thừa dịp đêm tối mà ăn chút đậu hũ tươi. Còn mấy cô gái cũng nghĩ na ná, nhân cơ hội rúc lòng trai thầm thích.
Lưu Minh Minh thì càng dễ đoán: dụng tâm chính tạo cơ hội ghép đôi cho học trò.
theo , chuyện chẳng khác gì “cởi quần mà đánh rắm” – thừa thãi vô ích.
Xem đêm nay mới thực sự thử thách lớn nhất. cần tìm một bạn đồng hành đủ tin cậy, để thể giữa chừng tìm cớ lẻn hồ.
Nghĩ tới nghĩ lui, Vương Thành lựa chọn nhất.
Thằng cha cũng tuổi , chắc hứng thú với cái trò ghép cặp vớ vẩn . Đến lúc đó giả vờ chạy một vòng từ tầng một lên tầng bảy, bảo “chẳng gì ho, thôi về ngủ ”. Tên tám chín phần sẽ đồng ý.
Thế với Vương Thành, đang giường gãi chân:
“Lão Vương , lát nữa chúng chung một tổ nhé, thấy ?”
Vương Thành liếc một cái, khẩy:
“Sợ hả? Ai thèm một tổ với mày? Tao thanh niên trai tráng, tất nhiên kiếm một em gái xinh xắn cùng . Tự lo , ha ha!”
Trong lòng giận sôi lên. ngờ cái lão già lòng vẫn chịu già, còn mơ tưởng “xế chiều mà bước vườn hoa”?
Trẻ trung cái rắm! Ông sắp sang thu đến nơi !
Bó tay, đành sang hỏi Tiểu Khải. Trông cũng chẳng mấy hứng thú với trò đêm nay, liền lấy giọng tâng bốc:
“ Khải, tướng mạo đường đường thế , chắc chắn làm nên đại sự. lát nữa chúng chung một nhóm nhé?”
ngờ Tiểu Khải cũng liếc ngang một cái, yếu ớt đáp:
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Súng Ống Đánh Ngược Về Kinh, truyện cực cập nhật chương mới.
“ thôi, ông hỏi vợ xem đồng ý ?”
nhắc đến vợ , lập tức lạnh cả sống lưng.
Trong đầu hiện dáng to lớn vạm vỡ cô nàng – hề quá, chỉ riêng cô ả thôi cũng dư sức đ.ấ.m gục ba thằng cỡ .
cứng họng. Trời ơi, thế thì làm sống nổi?
Ông trời ơi, ngài giáng cho một nhát sét c.h.ế.t quách cho xong !
một lũ dân đen ngu dốt! khổ sở nghĩ cách để giữ an cho bọn họ, thế mà tụi nó tự chuốc phiền phức .
Thế thì còn thể thống gì nữa? Chơi kiểu thì chịu !
Rốt cuộc nên chọn ai để cùng mới tiện lẻn đây?
Đầu óc rối loạn, bỗng lóe lên một ý nghĩ – chính Lưu Minh Minh.
! thể bám lấy . Nơi nguy hiểm nhất chính chỗ an nhất.
chắc chắn sẽ ở tầng một giám sát. Đến lúc đó chỉ cần giả vờ sợ hãi, ai chịu cùng, xin ở bên cạnh.
Đợi gần hai giờ, sẽ tìm cách khuyên Lưu Minh Minh giải tán cả nhóm. Mà nếu chuồn thì cũng dễ, chỉ cần lấy cớ vệ sinh rút êm.
thầm nghĩ: thông minh thế nhỉ, haha. Cứ thế mà làm thôi.
nhanh, đồng hồ điểm mười hai giờ năm mươi, Lưu Minh Minh lượt gọi từng phòng chúng tập hợp.
Vì nửa đêm còn ồn ào như nên làm ồn đến xung quanh, ông chủ nhà trọ còn buồn ngủ, chạy hỏi chúng định làm cái gì.
Lưu Minh Minh liền đáp rằng cả bọn sang tòa nhà bỏ hoang hóng mát.
Sắc mặt ông chú thoáng đổi, với Lưu Minh Minh: “Đêm hôm khuya khoắt, các sợ ? Tòa nhà đó nhất ít đến thì hơn.”
Lưu Minh Minh liền đưa đến một điếu thuốc, đáp: “ , chúng nhiều thế , chỉ qua chơi một chút thôi. làm phiền chú nữa, chú nghỉ ngơi ạ.”
Ông chú vẻ còn định gì đó, chỉ dặn: “ các nhớ hết sức cẩn thận đấy.”
lẽ chỉ để lời trong lòng. Chủ trọ ngủ, cả bọn ríu rít kéo đến tòa nhà bỏ hoang .
Nơi cao năm tầng, cửa bậc thềm khá rộng, chúng tập hợp ngay bậc thềm đó.
khi Lưu Minh Minh điểm danh xong , liền làm bộ giọng nũng nịu bảo :
“ Lưu ơi~~~ em sợ quá, ở với em nha~”
Kết quả, mông ăn ngay một cú đá. lầm bầm chửi:
“Cút , đừng lằng nhằng. còn lâu mới ở . sẽ chọn hai đứa trong giả ma để dọa mấy đứa đấy!”
Trời đất, ngờ còn nghĩ chiêu . Quá độc luôn chứ còn gì!
Hóa tạo hiệu ứng “nhà ma” hù dọa chúng . Khoan … giả ma?
Đây chẳng cơ hội ?
Nếu cũng xin giả ma thì càng dễ dàng chuồn tìm Cửu Thúc chứ gì!
vội vàng :
“ Lưu~~ chọn em , xem em trông chẳng giống ma sẵn còn gì.”
ngờ ăn thêm một cú đá nữa. đáp:
“Cút, giả ma chọn xong cả , ngoan ngoãn trong .”
khổ quá, thế thì làm bây giờ? Đang loay hoay nghĩ cách thì Lưu Minh Minh bắt đầu bảo tự tìm bạn đồng hành, mỗi nhóm hai .
toát mồ hôi, chẳng tìm ai.
lúc , một cô gái về phía .
Vì để tăng thêm khí nên ai mượn đèn pin ở nhà nghỉ, dùng ánh sáng điện thoại, nhờ mới rõ. Hóa ai khác, chính cô em sinh viên năm nhất – Trương Nhã Hân.
Em do dự một lúc lấy hết can đảm với :
“ Thôi, em tìm ai cả, ghép nhóm ?”
dứt lời, đám quen lập tức ồn ào trêu chọc. Chẳng ai ngờ một thằng “xanh rì dở ” như mà con gái chủ động bắt cặp.
Trương Nhã Hân lập tức cúi gằm mặt, giống như làm chuyện gì trái.
mấy cái bản mặt kiểu “rau ngon để lợn xơi” đám con gái xung quanh mà tức sôi gan.
thì làm chứ, cần gì tỏ vẻ thế?
Thực trong lòng vẫn chút khoái chí. Dù cũng bạn đồng hành, còn một cô gái xinh xắn nữa.
vui vì thể lợi dụng bóng tối mà sàm sỡ gì nhé. Nếu hạng háo sắc thì ngay rạng sáng hôm nay tay .
Điều khiến thầm vui chính em , thể nhanh chóng cùng hết tòa nhà nhân cơ hội chuồn ngoài tìm Cửu Thúc.
Giờ lúc đối mặt với đại địch, lúc để bày trò đùa.
Nghĩ , đáp:
“ thôi, chẳng ai ghép nhóm với , thì chung nhé.”
Trương Nhã Hân ngẩng đầu mỉm , xung quanh lập tức vang lên một loạt tiếng huýt gió trêu chọc.
bực nhổ một bãi nước bọt về phía đám con gái . Tương lai mấy đó chắc chắn mấy mụ chanh chua. Phì!
Chúng bước đại sảnh tầng một tòa nhà.
gian rộng lớn trong bóng tối trông cực kỳ rợn .
Đây vốn kiểu nhà nghỉ, hai bên đều cầu thang, các phòng trống trơn, cửa và kính mất sạch.
Đợi hết, Lưu Minh Minh nhắc nhở chạy loạn, giữ kỷ luật, tuyệt đối ai bỏ cuộc giữa chừng, tất cả hành động ít nhất hai trở lên – coi như nguyên tắc an tối thiểu.
Chuẩn xong, bắt đầu sắp thứ tự.
Mỗi nhóm hai , nhóm hết một vòng tầng một, nhóm mới tiếp.
Chuẩn đấy, liền đờ mặt : c.h.ế.t tiệt, Lưu Minh Minh xếp và Nhã Hân ở nhóm cuối cùng. Giờ đến thế , còn cơ hội để chuồn ?
bảo năm phút bắt đầu, tự dẫn theo hai chạy thẳng lên lầu. Nhã Hân bên cạnh khẽ e thẹn:
“ Thôi, em nhát lắm, lát nữa nhớ bảo vệ em nhé.”
gượng.
Thật cũng nhát, bảo vệ một em thì dễ, nếu “thứ ” xuất hiện… bảo vệ tất cả thì thật sự khó như lên trời.
Năm phút trôi qua, nhóm đầu tiên – một đôi nam nữ – bắt đầu đùa lên lầu.
Chẳng bao lâu, tiếng hét họ vang vọng khắp nơi. Xem Lưu Minh Minh dọa .
ở rộ cả lên, chỉ riêng cũng chẳng nổi.
Đừng bỏ lỡ: 30 Roi Đổi Hưu Thê, Ta Mang Con Rời Đi Rực Rỡ, truyện cực cập nhật chương mới.
điện thoại, một giờ mười. Còn năm mươi phút nữa mới đến giờ Sửu.
Lạy trời, mong cho trò hề sớm kết thúc…
Chưa có bình luận nào cho chương này.