Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 45: Trò Chơi Can Đảm (phần 3)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cửu Thúc thấy sốt ruột thế thì còn vòng vo nữa, ông thẳng: “Dù thấy chân tướng Ngũ Thông thần điều bất khả thi, con thể hạ bớt ‘hỏa khí’ để thấy dáng mờ nó. chỉ thế thôi đủ, vì nó thuộc về âm linh, tốc độ vượt trội so với con, nên mấy tờ phù giấy bình thường chẳng khác gì vô dụng. tiêu diệt nó, dùng Chưởng tâm phù!”

“Chưởng tâm phù?” ngơ cái thứ gì ? từng ? Trong Tam Thanh Thư cũng chẳng thấy ghi. vội hỏi Cửu Thúc đó rốt cuộc cái gì.

Cửu Thúc giải thích: “Chưởng tâm phù một cách vẽ phù cấp cứu trong Đạo gia, khác hẳn cách vẽ giấy thông thường. Chỉ cần tâm Đạo, lấy m.á.u làm mồi, nhanh tay vẽ phù ngay lòng bàn tay sẽ phát hiệu. Đây kỹ thuật phù thuật cao cấp. Chưởng tâm phù nhiều công dụng; tuy sức mạnh thể to bằng phù giấy dán lên , thao tác nhanh và hiệu quả tức thời. Chỉ cần bàn tay chưởng tâm phù chạm vật, uy lực phù sẽ lập tức phát động.”

Cửu Thúc tới “chưởng tâm phù”, đầu óc bỗng hiện lên hình ảnh gã râu mép trong phim Hong Kong cổ điển Thiện Nữ U Hồn Yến Xích Hạc vẽ phù lòng bàn tay. Nghĩ tới câu thoại oai phong Yến Xích Hạc: “Nhật nguyệt vô cực, Càn Khôn tá pháp!!”, nhịn mà nuốt nước bọt hóa thật sự kiểu phù như !

Cửu Thúc dạy cách vẽ chưởng tâm phù bảo thử. Thật chẳng cần ông cũng hăm hở thử; cách hấp dẫn quá chừng. xuống hai bàn tay, sững .

quên rằng đêm hôm khi đấu với cô gái Ngũ Thông thần nhập Trương Nhã Hân lòng bàn tay rách toạc, các vết thương còn lên da non. làm bây giờ?

hỏi Cửu Thúc: “Sư phụ… tay con thế … còn vẽ chưởng tâm phù ?”

Cửu Thúc thấy tay đầy sẹo tá hỏa, im lặng cả lúc lâu thốt lời. Một hồi lâu ông thở dài: “ mệnh, thật mệnh… Tiểu Phi, lẽ đây chính kiếp nạn trong mệnh con, chuyện còn dựa bản con.”

ơi, lão già c.h.ế.t tiệt, giờ mà mấy điều triết lý để làm gì? hai lòng bàn tay chằng chịt vết thương , chỉ . liền hỏi: “Sư phụ… thể vẽ lên mu bàn tay ?”

Cửu Thúc thở dài: “Vi sư từng thử, chuyện trông chờ phúc phần con.”

Móa, tức bắt thử vận may ? Như thể đời từng gặp nhiều may mắn lắm .

Nếu gặp may, thì cần chuyện với ông giờ phút , đời đại học sung sướng tiêu sài phóng túng , còn lẻn lút giữa rừng núi tối om thế ? Giờ chịu trách nhiệm cả mạng sống đám bạn, sứ mệnh nặng nề lắm chứ!

, than vãn cũng vô ích. Dù , thử. Kiện khí quyết nếu thua thì chịu, quyết một phen!

Nghĩ , sang hỏi Cửu Thúc: “Còn bạn con ma quỷ chặn ở trong tòa nhà, con làm cứu ?”

Cửu Thúc : “Chỉ cần trong chỗ chặn đặt một con mèo đen, mèo đen sẽ dẫn con đến nơi ẩn náu.”

xong cứ : trong núi rừng tối om mà mò một con mèo đen? Thực tế chẳng khác gì bảo nhà tắm mà mua một gói xà phòng bán.

hỏi còn cách nào khác .

Cửu Thúc nghĩ bảo: “Còn một cách nữa: tìm một cũng đang trong thời vận thấp, dẫn đó chỗ . nhất thiết cho đó đeo Đinh Ất Cự Khanh Hộ Thể Phù. Khi đó qua chỗ chặn đó, tất sẽ phản ứng. Lúc phát hiện vị trí, dùng Giáp Ngọ Ngọc Khanh Phá Sát Phù sẽ thể cứu giam .”

Lão già , chuyên đặt đề bài khó cho , lời ông chẳng khác gì . trễ như thế mà móc “thời vận thấp”? Lời ông đưa vô lý chẳng khác gì bảo nhà vệ sinh công cộng mà mua đồ ăn ngớ ngẩn hết sức!

cũng chẳng còn cách nào khác. Thời gian chính mạng mà, lãng phí với Cửu Thúc gần hai mươi phút ; theo quy luật mấy hôm nay, Ngũ Thông thần cũng sắp tới cửa. về ngay.

Nghĩ đến Quan Minh, lá Giáp Ngọ Ngọc Khanh Phá Sát Phù hiệu lực với thứ che chắn nó, thì cứ liều một phen: cầm mấy lá phù lượn khắp lầu, tin gặp may.

nên với Cửu Thúc: “Sư phụ, con đây. Đêm nay lẽ cửa ải khó khăn nhất đời con. Nếu con mệnh hệ gì thì xin sư phụ cứ tìm con chơi cùng bên .”

Cửu Thúc dặn: “Đừng vội bỏ cuộc, chuyện thận trọng.”

khổ, cất gương túi. Điện thoại hiện hai giờ hai mươi tám phút nếu còn chậm trễ, hậu quả sẽ nghiêm trọng. Dù tìm Quan Minh thì cũng chẳng giải thích , mà phía còn con Ngũ Thông thần đang rình rập.

sói hổ, thôi kệ, từng bước một . Bước đầu tiên tìm Quan Minh.

dáng tay và mấy chục lá phù trong túi, tự nhủ: cả tin tưởng đặt cả bọn mày .

dậy, tiến về hướng nhà nghỉ.

Đêm khuya, trong rừng ven hồ thỉnh thoảng vọng tiếng cú kêu: gù gù, gù gù. Gió hồ thốc mạnh khiến rùng .

về phía nhà nghỉ, lòng thấp thỏm, cảm giác chẳng khác gì lúc thi đại học phát hiện bài làm thu nhầm: sẽ hỏng vẫn cố.

Chỉ vài bước thì thấy một bóng đen phía , tự dưng da gà nổi đầy . Mấy trong trường lẽ đều về nhà nghỉ cả, bóng ai? phản xạ, rút ngay mấy lá phù trong túi, kết ấn tay hét to: “Mi ai cái dm***!!”

Mấy ngày qua hù sợ liên tục, ngủ kỹ, tinh thần căng như dây đàn; thấy bóng giữa đêm đen đầu óc lập tức nhảy đến chuyện ma quỷ.

Bóng đen phía như giật , la một tiếng “Ối!” dần hiện ngoài ánh sáng. một cô gái! Trương Nhã Hân?! Trời má, cô gái lúc đây làm gì?!

Hình như tiếng hét dọa sụp xuống. vội dìu em dậy; ánh điện thoại, gương mặt vẫn trắng bệch.

Một chuyện qua chuyện khác tới, đủ rối tung mà vẫn còn gặp thêm rắc rối. Cáu tiết, hỏi: “ giờ còn ngủ? đây làm gì? buổi đêm một thế nguy hiểm lắm ?”

Nhã Hân cúi đầu, ngần ngừ một lát ngẩng lên ; ánh mắt khiến thấy khó xử. Em hỏi: “ nãy đang chuyện với ai ?”

Chết !!! Chẳng lẽ em thấy chuyện với Cửu Thúc??? Ông trời ơi, ông thể cứ để chuyện liên tục xảy thế ! lủi thủi như thế , cứ nửa đường một cô gái xuất hiện?!

thế nào cũng thể để em , vội chuyển đề tài: “ cái gì, với ai cơ? Lúc nãy chỉ mép hồ… giải quyết chút việc thôi, ai , chắc em nhầm. Ờ , em ở đây? về phòng ngủ ?”

cáu, Nhã Hân vẫn bằng ánh mắt lạ lùng. Đối phương : “Thật em về. Lúc nãy thấy chạy lên lầu, em đợi ở cổng nhà trọ, đợi , thấy chạy hồ nên em tìm.”

tức phát điên, gắt: “ cho rõ, bà nhỏ , chúng cũng thiết lắm, em đợi làm gì?”

Nhã Hân cắn môi, lấy hết can đảm, từ túi áo lôi một thứ đặt mặt , : “Thật em định tặng cho khi lên lầu cùng , cảm ơn cứu em.”

kỹ hóa một sợi dây chuyền bằng bạc nguyên chất. Mặt dây hình cây thánh giá, trong ánh đèn điện thoại sáng lấp lánh.

câm nín, .

Thực đáng lẽ cảm động: đây cô gái thứ hai tặng đồ đấy chứ. giờ lúc thứ thể nguy hiểm bất cứ lúc nào. nhất sớm tiễn cô nàng về ngủ; cảm động tính , khi nào cứu Quan Minh qua đêm hẵng tới cảm động.

nhận dây chuyền, thở dài, : “Cảm ơn em, thật sự. giờ muộn, để đưa em về phòng ngủ.”

Nhã Hân lắc đầu, thẳng: “ nãy chuyện với ai, em thấy. Mà dù kỳ lạ, lẽ chuyện liên quan tới việc Quan Minh mất tích và vụ tối qua em ở hồ. Thật tối qua em thấy . Em nhớ khi gọi điện xong thì thấy bóng đen ở hành lang, chẳng còn nhớ gì nữa. chứ? Chuyện gì xảy ? Tại cho em?”

sắp sụp đổ cô nàng vẻ ngây ngô mà hóa lanh lợi đến thế.

Hóa giấu xong ; nếu như em , Nhã Hân gần như trọn cả cuộc chuyện với Cửu Thúc lúc nãy. giải thích đây?

Bằng cái đầu ngu ngơ và mồm mép vụng về , mất bao lâu mới lý giải xong? Mà nếu thật, sáng mai đối phương kể cho khác , thì ? Ít nhất cuộc sống đại học bình yên mà mong sẽ tan thành mây khói!

tình hình hiện tại: nếu thật thì còn chẳng thể triển khai gì nữa khi Ngũ Thông thần xuất hiện, Nhã Hân khả năng nhập . Lúc đó thì nguy to; ngay cả khi nó đến, vụ cũng sẽ bùng to. làm gì đây?

Đợi , chợt nhớ một điều: tối qua em nhập, hiện giờ chẳng chính “thời vận thấp” ? Dù cũng thật, chi bằng cứ tạm mượn thể để tìm Quan Minh , như sẽ giành thêm thời gian, ?

Hành động tuy rủi ro quá lớn, bất công với em , giờ còn lựa chọn nào nữa chứ?

Nghĩ , từ lấy can đảm, nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhã Hân kéo về hướng nhà trọ. Đối phương run một cái phản đối.

với: “Chuyện phức tạp, chỉ mong em hãy tin , dù điều gì phi lý đến nữa. Em nhất định kể với thứ ba về chuyện , chứ?”

Nhã Hân kiên định gật đầu.

thở phào trong lòng, câu chuyện dài quá, thể kể ngay trong chốc lát; mắt Quan Minh còn đang kẹt trong tòa nhà bỏ hoang. liền : “ chỉ thể thế : thường, những gì em sắp thấy cũng thể giải thích theo lẽ thường. Em chỉ cần tin . Nếu tối nay bình an vô sự, ngày mai em hỏi gì sẽ trả lời hết. chứ?”

nắm tay Nhã Hân; tay em lạnh, lòng bàn tay toát mồ hôi, chạm vết thương ở lòng bàn tay khiến thấy đau xót.

Nhã Hân gật đầu thật mạnh: “, em tin .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...