Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 5: Mộ Trắng Nhỏ
Hơn mười năm , bà sinh tổng cộng sáu con, cha út. Lá bùa năm xưa bọc trong một chiếc túi gấm, treo lên cha ngay từ lúc ông mới chào đời. qua thêm mấy chục năm, lá bùa truyền từ tay sang khác, cuối cùng đến lượt giữ.
Hồi nhỏ nghịch ngợm, lúc mới năm sáu tuổi, chẳng hề coi trọng lá bùa .
May mà nó bọc trong túi vải, dùng mấy sợi dây đỏ buộc chặt quanh cổ, nên vẫn làm mất.
cho cùng, vẫn khá quý chiếc túi gấm đó. Chỉ thèm ăn, dùng nó đổi lấy một bịch kẹo nhảy thằng mập họ Khúc nhà bên.
Khi về nhà, cha phát hiện. Cha chẳng chẳng rằng, lôi đánh một trận tơi bời. Đánh xong, còn đích mang năm đồng sang chuộc túi về từ tay thằng mập nhà họ Khúc.
Lấy túi, cha lập tức treo lên cổ , nghiêm giọng cảnh cáo: nếu mà còn làm mất, thì sẽ đánh đến chết.
Ban đầu định cha phí tiền quá, vì bịch kẹo đó năm hào thôi. thấy nét mặt giận dữ , đành câm nín, nuốt lời bụng.
Cứ như , mười mấy năm trôi qua. Ông nội mất năm học lớp chín. thì lơ mơ dốt nát mà thi lên cấp ba. còn nhớ rõ năm đó mười bảy tuổi, đang học lớp mười một.
Do học hành chẳng , suốt ngày chỉ vẽ bậy sách vở, cha cũng chán nản. nghiệp xong, ông chẳng buồn kỳ vọng nữa mà cho học một lớp vẽ ở trường trung cấp nghề trong huyện.
thật, những đứa đến trường học đều loại giống , đến chữ “học” kêu trời. Tụi nó đến đây chẳng qua cũng chỉ để cái bằng nghiệp, may mắn thì kiếm suất thi mấy trường đại học hạng hai, thì cũng coi như “ học cho ”.
Còn ? chọn cấp ba chỉ vì mơ mộng về mấy cô gái mặc váy ngắn mùa hè ở trường phổ thông.
He he he... tin chắc nhiều thằng con trai tuổi đó cũng nghĩ như thôi. Tuổi dậy thì mà, hormone bốc cao, ai cũng tưởng tượng ba năm cấp ba sẽ những ngày tháng thơ mộng mà trụy lạc, ngập trong sắc hương mê hoặc.
khi thật sự cấp ba mới phát hiện đời như mơ.
Gái thì thật đấy, thậm chí cũng hiếm. cũng chấp nhận một chân lý: Gái ngoan đều . Đến lúc hiểu thì học đến lớp 11. tỉnh ngộ: với dạng như tiền, trai thì chỉ cần kiếm một cô quá để nếm thử mùi vị mối tình đầu cũng ơn lắm .
ngay cả khi tự hạ tiêu chuẩn đến mức đó... thì vẫn cứ ế.
thật, chuyện thảm họa theo nghĩa đen.
rằng lớp mỹ thuật chỉ 11 học sinh, trong đó 2 đứa con trai và một thằng nữa. vấn đề , cái thằng … chuyện thì uốn éo tay chân, đặt cho biệt danh “ âm dương”. mà, ngay cả trong cái tình cảnh “9 nữ 2 nam” như thế, vẫn kiếm nổi một mối tình nào. Bạn xem, xui xẻo ?
Dù gì thì cũng chỉ loại mặt mũi phổ thông đại chúng, kiểu trong đám đông chẳng ai nhận nổi. với tỷ lệ 9 gái – 2 trai như thế, mà vẫn ai để ý tới , thì ... tận.
Cũng may hai thầy dạy mỹ thuật cực kỳ “chịu chơi” – thầy dạy ký họa lão Giả, và thầy dạy phối màu lão Trương.
Hai ông cộng tuổi gần chạm mốc chín mươi, mà vẫn ngày nào cũng say xỉn. Mỗi say lôi thuốc phát cho cả lớp hút. bao giờ thấy ai cho học sinh hút thuốc trong giờ học, trừ hai .
Nhớ , một buổi chiều học ký họa, thầy Giả uống nhiều, đang xem trộm quyển “Kim Bình Mai” mượn lén từ thư viện. Lúc , bọn vẽ nhâm nhi hạt dưa. ngờ lúc đó, hiệu trưởng ngang qua phòng học.
Hiệu trưởng thấy cảnh đó thì tức điên, gọi lão Giả ngoài hành lang chuyện. lão Giả lúc đó đang say mèm, mấy câu tặng cho hiệu trưởng hai cái bạt tai. Đánh xong, hiệu trưởng ngẩn luôn, tin nổi chửi mắng, nay còn đánh.
Xem thêm: Sự Phản Bội Trong Thế Giới Thu Nhỏ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hiệu trưởng hỏi lão Giả tại đánh , đối phương chỉ lườm một cái, phun một câu:
“ mắt cái kiểu giả vờ đạo mạo ông thôi!”
xong còn xách ghế định lao đánh tiếp. May mà hiệu trưởng chạy nhanh, mà tụi cũng nhào giữ , khuyên can hết lời, sợ ông mà đập thật thì mất luôn chén cơm.
Cuối cùng lão Giả cũng chịu lớp tiếp tục xem sách. lúc tỉnh rượu thì sợ , đành gồng lên, chủ động xin hiệu trưởng. vẻ hiệu trưởng cũng dọa một vố, thấy đối phương chịu xin thì nhanh chóng cho qua, còn khách sáo " ".
thế, lão Giả vui như mở cờ trong bụng, đòi mời hiệu trưởng nhậu để “hòa khí sinh tài”.
hiệu trưởng thì nhất quyết . Chắc cũng sợ ông uống xong phát rồ mà vả thêm nữa.
Từ đó trở , hiệu trưởng cũng bao giờ bén mảng tới phòng vẽ nữa. Mà chúng cũng yên , sống đời thanh thản. Bởi , càng thêm khâm phục cái phong cách "phóng khoáng" hai ông thầy . Dù bạn gái, cuộc sống thế , cũng chẳng thiếu niềm vui.
Hôm đó một ngày hè, buổi sáng, lão Giả và lão Trương thông báo cho cả lớp : Hôm nay nghỉ học, dã ngoại vẽ ngoài trời!
đến đây khoái liền. Ai học mỹ thuật đều , mùa hè và mùa thu thời điểm lý tưởng để ký họa ngoài trời. thực “vẽ ngoài trời” chỉ cái cớ, chứ chủ yếu chơi, ăn nhậu, phá phách.
Hè ở ngoại ô trồng dưa hấu, tụi “tiện tay” vặt vài quả. Thu đến ngô nếp, “tiện tay” hái vài bắp đem nướng. Còn chuyện vẽ vời thì… thật chẳng mấy ai quan tâm. “vẽ” mà vẽ bức nào cũng chẳng , chỉ kiếm cớ để trốn học thôi.
tin xong, mấy cô gái trong lớp vui như tết, ríu rít ngừng. Thầy Trương liền gọi với thằng Dương Húc (chính tên “ âm dương” ) , dúi cho hai đứa ít tiền, bảo:
" mua ít rượu trắng, lạc rang, xúc xích, gia vị các kiểu. Trưa nay tụ tập làm bữa!"
Túi đựng đồ vẽ vốn để đựng bảng, nhét chục chai bia cũng nhẹ hều. Hai đứa lượn cửa hàng tạp hóa gần trường, sắm đủ đồ đạp xe về phía cổng. Ở đó, các cô bạn trong lớp cùng hai ông thầy chờ sẵn.
Nguyên nhóm bọn liền rồng rắn kéo , hướng về bờ sông gần đập nước ở ngoại ô một nơi phong cảnh hữu tình, lý tưởng để “ vẽ chơi”.
đến con sông thì cũng kỳ lạ lắm, nó tên sông Bát Xoa, một nhánh nhỏ sông Nhã Lỗ, mà như cái tên gợi ý, bản con sông cũng chia thành nhiều nhánh nhỏ khác. Xuôi về phía hạ lưu xa sông Nộn Giang.
Do nước ở đây trong vắt, nên đến tận bây giờ vẫn mang rùa tới đây phóng sinh tích đức.
trắng , phần lớn chỉ tự tìm cớ mà thôi, vì họ phóng sinh ở thượng nguồn, thì mấy đánh cá ở hạ giăng lưới bắt hết. Bắt xong bán cho khác đến… tiếp tục phóng sinh. Một vòng luẩn quẩn kỳ cục.
Con sông còn một tên dân gian gọi “Tiểu Bạch Phần” (Mộ Trắng Nhỏ).
các cụ già kể , thời Dân Quốc, một năm trời đại hạn, suốt đến tháng Bảy mà nổi một giọt mưa. Nước sông Bát Xoa dần dần cạn trơ đáy, ruộng đồng thì khỏi mất trắng cả mùa, dân làng bắt đầu chuẩn rời quê tha hương cầu thực.
Đến tháng Tám, một ngày nọ, bỗng một tiếng sấm vang rền giữa trời nắng như đổ lửa. một con rồng trắng từ trời rơi thẳng xuống đất. Sự việc lúc đó gây chấn động cả vùng, dân từ mười dặm tám làng đổ xô đến xem.
kể rằng, khi rồng rơi xuống đất thì thoi thóp sắp chết. rõ từ xuất hiện một đội mũ vàng, tự xưng cao nhân, rằng con rồng vốn Thủy Thần cai quản vùng , vì phạm Thiên Điều nên đày xuống trần. Giờ sống nổi nữa.
Ông dặn dân làng hãy lấy chiếu cót thấm nước đắp lên rồng. Lạ ở chỗ, càng đắp thì con rồng càng dài , đắp mãi xuể. Cao nhân liền vội :
" Đừng đắp một đầu, đắp từ đầu và đuôi cùng lúc!"
Làm theo thì quả nhiên đắp . đắp xong, con rồng liền trút thở cuối cùng.
đội mũ vàng :
'Dù gì đây cũng thần vật, dù c.h.ế.t thì cũng thủy táng."
Thế dân làng đánh trống, rước con rồng đưa xuống lòng sông Bát Xoa đang khô cạn. Lạ , rồng nhập thủy thì mây đen kéo đến đầy trời, mưa như trút nước. Nước dâng lên nhanh, che lấp cả t.h.i t.h.ể rồng. dân vỡ òa trong vui sướng, cứu.
Khi tìm đội mũ vàng thì ông biến mất. Từ đó dân gian truyền rằng, đó thần tiên hạ phàm chỉ đường cứu khổ.
Cũng từ , dân trong vùng gọi con sông Tiểu Bạch Phần “Ngôi mộ trắng nhỏ” chôn con rồng trắng .
một con sông kỳ lạ. Về còn nhiều chuyện khác ly kỳ hơn nữa, để kể dần dần .
Ngoại ô hôm thật trong lành, đạp xe dọc theo đường cái, hai bên rợp bóng xanh rì, hoa dại đang độ nở rộ, tỏa hương thơm mát quyện trong mùi đất ẩm, thật dễ chịu bao.
“ âm dương” bên cạnh đang buôn chuyện rôm rả với mấy cô nàng, còn hai ông già Giả với Trương thì thì thầm bàn tối nay nhà tắm nào “mát mẻ” một chút.
chỉ thở dài, nghĩ thầm:
"Cái lũ g.i.ế.c c.h.ế.t khí thơ mộng ! Giá như bây giờ bạn gái xe, hai tay ôm lấy , cùng đạp xe xuyên qua khung cảnh hữu tình như tranh , thì … mộng giữa đời thật!"
thực tế thì… đằng xe chỉ một cái túi đựng bảng vẽ nặng trịch.
Gần trưa, chúng đến bờ sông Bát Xoa. Thầy Giả và thầy Trương vỗ tay bảo cả đám:
“Các bạn nữ thu dọn đồ , ai vẽ thì vẽ, ai thích thì tự do hoạt động. Nhớ xuống nước, xa. Còn mấy con trai chuẩn nấu cơm!”
Xem thêm: Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
câu đó xong, và Dương Húc liền bất mãn: Quái lạ, trong cái lớp bọn hai thằng đàn ông duy nhất, ngoài việc làm “nô lệ”, thì chẳng lấy một cái quyền lợi gì phái mạnh cả!
liền vẻ nghiêm túc, sang thầy Trương :
“Thầy ơi, chẳng dã ngoại ký họa ? Giữa khung cảnh thiên nhiên tươi như thế , em cũng vẽ tranh. Thầy hiểu niềm đam mê nghệ thuật đang trào dâng trong em lúc ?!”
Lão Giả thèm nhiều, đá một phát m.ô.n.g :
“Đam mê cái rắm! Em nào vẽ cái gì ?! em đang nghĩ gì chắc?! Mau bắt ếch !”
ôm m.ô.n.g câu nào, đành kéo Dương Húc mép sông tìm lạch nước.
Trong đầu thầm nghĩ: lão Giả cũng ngu. Thế mà cũng vạch trần mưu kế nhanh thế.
Lão Giả bảo với Dương Húc bắt ếch, loại ếch nhái xí , mà một loại ếch đồng nhỏ sống ở ven mấy con suối gần sông, thịt mềm và thơm, đặc biệt đem nướng ăn thì ngon , hợp để nhắm rượu. Mùa hè tầm tháng Sáu, Bảy mùa sinh sản tụi nó, nên lượng cực kỳ nhiều.
bắt thì cũng mẹo. tiên cởi giày, lội xuống nước, bước chậm rãi làm nước đục lên. Mấy con ếch đang nấp cát tảng đá sẽ vì hoảng sợ mà tự động nhảy . Lúc đó đừng vội tay, cứ chờ chúng bình tĩnh , tay chớp nhoáng, hầu như trượt phát nào. Bắt thì ném thật mạnh lên bờ, tụi nó sẽ c.h.ế.t luôn, đỡ g.i.ế.c .
Chưa có bình luận nào cho chương này.