Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 7: Lão Quỷ Ở Chợ Đêm
Sợ thì sợ đấy, cũng thể cứ mãi ở đây . Thấy đều về phía tây, đành theo, nghĩ bụng bên đó manh mối gì. chừng nửa tiếng, mắt hiện một quảng trường. quảng trường hai tòa nhà, một cái trông như ga tàu, phần giống ga ở huyện . Tòa còn thì vẻ giống khách sạn, mấy mặc đồ đen lục tục trong tòa nhà giống khách sạn .
Cũng ít mặc đồ đen từ trong khách sạn bước ga tàu. Tất cả đều diễn trong im lặng. bầu trời xám xịt , thỉnh thoảng mới thấy tiếng còi tàu vang lên.
đến tòa nhà trông giống khách sạn, ngước tòa nhà ba tầng vẻ ngoài trông cũ kỹ, hình như xây bằng gạch đỏ. Cánh cổng gỗ lim lớn mở toang, mặc đồ đen ngớt. cửa treo một tấm biển lớn, nét chữ nguệch ngoạc ba chữ: “Bán Bộ Đa”, một cái tên thật kỳ lạ, cũng hiểu nghĩa gì. tấm biển như một ma lực, khiến cảm thấy bước bên trong. Dù cũng đầu mối gì rõ ràng, nghĩ bụng cứ thử xem .
lúc , chợt để ý bên cạnh cổng một quầy bói toán nhỏ, một đàn ông trung niên đang ngủ gật phía . chú ý thấy ông duy nhất ở đây mặc đồ đen.
Đối phương mặc một chiếc áo dài màu xanh, kiểu dáng giống quần áo thời Dân quốc thường thấy trong phim. Chỉ thôi mà cảm thấy chút thuộc, nên bước trong nữa, mà vội đến quầy bói toán . gõ nhẹ mấy cái lên bàn gỗ nhỏ:
“Chú ơi, chú ơi, tỉnh .”
Ông từ từ mở mắt, thấy mặt thì tỏ vô cùng kinh ngạc. cũng tranh thủ quan sát đàn ông : trạc bốn mươi lăm, bốn mươi sáu tuổi, tóc rẽ ngôi lệch, mặt vuông chữ điền, môi mỏng, mũi một nhúm râu nhỏ, đôi mắt nhỏ ánh lên vẻ tinh sắc sảo.
Đối phương từ đầu đến chân chỉ tay :
“ trai, đang chuyện với ?”
thầm nghĩ ông chú làm , ngay mặt , chẳng lẽ với chú? gật đầu.
Ông chú , trong ánh mắt bỗng lóe lên một tia hưng phấn kỳ lạ, như thể thấy món báu vật gì đó, khiến nổi hết da gà. Ông hai ba phút mới mở miệng:
“ trai, đây ?”
… Lẽ nào cũng giống ? Nếu thì còn cần hỏi chú làm gì? lắc đầu.
Ông chú :
“Thế… ?”
Xỉu luôn, ông già cứ thích úp mở chứ! thề với trời, nếu mà gặp kiểu lắm lời thế ở trường học, tặng cho hai cái bạt tai , để ông điều mà thẳng vấn đề.
mà, tuy ông chú phần mặt dày thật, cái cách ăn mặc chẳng bình thường, huống chi nơi đây đối với lạ lẫm khó hiểu, ở mái hiên, dám cúi đầu? Đành nhún nhường :
“Chú ơi, chú đây chỗ nào ? cháu đến đây?”
vẻ gọi “chú” một tiếng lúc, đối phương xong vẻ lòng. Ông , nửa nửa , :
“Nơi Âm Thị, mà … chắc c.h.ế.t .”
Gì cơ?! Trong đầu chỉ hét lên: “Ông già chắc bệnh ?! đang sống nhăn răng mặt, bảo c.h.ế.t ?!”
Chắc ông cũng hiểu ánh mắt “lão thần kinh” , liền tiếp:
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ trai , cũng nhận nơi gì đó kỳ lạ ? Đó bởi vì, đây nơi chỉ c.h.ế.t mới thể đến .”
Thật , cho cùng, khung cảnh nơi đây chút kỳ quái, cứ như trong phim dùng kỹ xảo . mà c.h.ế.t thì… chuyện quá hoang đường!
Thấy trầm ngâm đáp, đối phương tiếp:
“Nếu vẫn tin, thì thử đặt tay lên n.g.ự.c mà cảm nhận nhịp tim xem. Coi thử ba dài hai ngắn ?”
, vội đặt tay lên ngực. Trời đất! nhịp tim thật!
Đang lúc hoảng loạn đến ngây , đột nhiên cảm nhận vài tiếng tim đập: “thìnhthìnhthìnhthình thình.” Quả nhiên ba nhịp dài, hai nhịp ngắn! sợ đến suýt té ngửa. Ba dài hai ngắn… cứ như điềm ! lẽ ông già thật? chuyện … bắt đầu thấy tin . khoan , ông đây nơi chỉ c.h.ế.t mới đến , thì mặt gì? Nghĩ tới đây, mồ hôi lạnh lưng bắt đầu tuôn như suối.
Thấy sắc mặt tái xanh, ông chú bảo:
“Đừng sợ, trai. Ở đây c.h.ế.t, ma quỷ.”
Gì ? Ý ông ? hiểu nổi. thứ rối rắm quá. tại , những lời đối phương khiến thấy yên tâm hơn, như thể một loại ma lực . vội hỏi:
“Chú ơi, chú thể cho cháu rốt cuộc đây chuyện gì ? cháu đến đây?”
Ông chỉ chiếc ghế mặt, ý bảo xuống:
“ , trai. tiên, để giải thích cho nơi . Hơn nữa, tiếng ‘chú’ cũng ngại lắm, cứ gọi Cửu Thúc .”
Cửu Thúc bắt đầu kể cho về nơi . Thì đời ba cõi: thần, và quỷ, mỗi cõi đều ranh giới riêng, giữa ba cõi vẫn tồn tại nhiều điểm kết nối. Nơi nối liền địa phủ và thần giới gọi “Tam Đồ Thôn”, nơi kết nối thần giới với nhân gian gọi “Doanh Châu”, còn nơi kết nối giữa nhân gian và địa phủ thì gọi “Âm Thị”.
Thông thường, khi con c.h.ế.t , linh hồn sẽ quỷ dẫn đến Âm Thị. Lúc đó, linh hồn vẫn coi quỷ, đến khách điếm “Bán Bộ Đa” để lĩnh nhận “quỷ tâm”, đó mới thực sự trở thành quỷ. Tiếp đến sẽ lên chuyến tàu mang tên “Nhất Bộ Thiểu” để đến địa phủ, chờ phán xét. Nếu lạc đường, kịp nhận “quỷ tâm”, hoặc lỡ chuyến tàu thì sẽ trở thành cô hồn dã quỷ, vĩnh viễn lang thang, nơi nương tựa.
chiếc ghế gỗ, mê mẩn như nuốt từng lời. Thật huyền bí, y như trong truyện tiên hiệp . vội hỏi:
“Cửu Thúc, … cháu cũng c.h.ế.t ?”
nghĩ đến cái c.h.ế.t, lòng khỏi buồn bã. Trong đầu hiện lên hình ảnh cha , ông bà ở nhà. Bây giờ mới nhận họ quan trọng với đến nhường nào. Nuôi lớn thế , mà từng báo đáp gì cho họ. mới mười bảy tuổi thôi mà, c.h.ế.t ? Nghĩ đến đây, lòng tràn đầy luyến tiếc và bất cam.
Cửu Thúc , nhẹ giọng :
“ tuy c.h.ế.t, c.h.ế.t hẳn, vì tim vẫn còn đập.”
c.h.ế.t hẳn? ? mà chẳng hiểu bao nhiêu, như thì nghĩa … vẫn còn cơ hội sống ? vội hỏi:
“ c.h.ế.t hẳn ý gì? nghĩa cháu còn cứu ?!”
Cửu Thúc gật đầu, bảo kể ký ức cuối cùng khi còn sống. đó hỏi tên họ và ngày tháng năm sinh . Tiếp đến, ông đưa ngón tay cái chà xát liên tục giữa ngón trỏ và ngón giữa. tưởng đối phương đòi tiền, vội :
Đừng bỏ lỡ: Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi, truyện cực cập nhật chương mới.
“Cháu tiền .”
Cửu Thúc trừng mắt một cái, rằng, tiếp tục nhắm mắt chà chà xát xát. càng sốt ruột, liền thêm:
“Thật mà, cháu tiền.”
Ông thở dài, buông một câu:
“Gỗ mục thể tạc tượng…”
Cuối cùng, Cửu Thúc mở mắt, với :
“Chuyện đến đây hiểu đại khái . lẽ tà vật hãm hại. May mắn thời gian rơi xuống nước lâu, thể hiện tại chắc vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện. nên ba hồn bảy vía mới tách , còn một hồn năm vía chạy đến đây.”
Tà vật? yêu quái ? bỗng nhớ đến những câu chuyện bà nội từng kể, vội vàng thò tay áo móc cái túi nhỏ bà từng đưa. Mở , bên trong một đạo bùa màu vàng, nét mực nước làm nhòe, gần như còn nhận chữ . lẽ những lời bà kể đều thật? Bà lão bờ hôm đó, chẳng lẽ chính Hoàng Tam Thái Thái trong truyền thuyết?
Chưa có bình luận nào cho chương này.