Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 89: Mẹ Kiếp Số Phận

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Phòng bệnh lúc chỉ còn hai chúng .

Trong mắt cô tràn ngập biểu cảm phức tạp, khiến đoán .

Đổng San San với : “Bao nhiêu năm , dường như vẫn chẳng đổi chút nào, lúc nào cũng làm những chuyện mà thể hiểu nổi.”

nên trả lời . Thực cũng chẳng thể trả lời, bởi tất cả những gì làm vốn dĩ , từ đầu đến cuối từng gì với cô .

tạo hóa trêu ngươi.

Bỗng dưng cảm thấy, dường như hai chúng vốn thuộc về hai thế giới khác . Dù từng lúc giao , mãi mãi sẽ thể ở bên . bất chợt buông xuôi, chẳng rõ vì .

Chỉ cần Đổng San San . lẽ đang tự tìm lý do an ủi bản , lúc thực sự chẳng còn thấy bi thương như nữa. lẽ quen . đêm hôm , bỗng hiểu một điều, chỉ cần cô còn sống, thế đủ, còn tất cả đều chẳng quan trọng.

Nghĩ , khẽ chua chát, : “Xin , hôm đó uống nhiều quá, chẳng nhớ gì cả.”

, Đổng San San thở dài, bảo: “ , chẳng đổi chút nào.”

đó cô dậy, bước về phía cửa. vài bước đầu , như tự với chính : “Bây giờ vốn dĩ kết hôn, cũng chẳng thể kết hôn.”

Câu với ? Ý gì đây?

Đối phương cho thêm cơ hội mở miệng, rời khỏi phòng bệnh. Chỉ để ngẩn ngơ, cứ mãi nghĩ về câu . Tại cho ? Theo lẽ thường thì chỉ ba đáp án.

A: Đổng San San vẫn quên , nên cố tình để lộ , giành từ tay cái gã “cột điện” .

B: Cô mắc một căn bệnh kỳ quái, hễ kết hôn sẽ chết.

C: ảo thính.

nghĩ kỹ thì hai đáp án chẳng hợp lý tí nào. Thế cứ cảm giác thể thật? Chẳng lẽ ông trời thật sự mở mắt ?

giường bệnh, bắt đầu để đầu óc chạy loạn. Nghĩ tới nghĩ lui vẫn chẳng manh mối gì. lúc thật sự trách cái đầu , khi thì sáng láng, lúc ngốc nghếch chẳng khác nào Ngô Lão Nhị.

Thôi, mặc kệ . Chỉ cần lòng yên. Còn đều mây bay. Ai bảo truyền nhân Lôi Phong cơ chứ. Hơn nữa, Cửu Thúc từng chỉ cần phá “Thất Tử Liệm Hồn”, thì pháp ắt sẽ phản ngược chủ. Kẻ lưng giở trò, cho dù bây giờ còn thể tự lo sinh hoạt, thì ít nhất cũng khạc m.á.u lẫn đờm .

c.h.ế.t cũng lột một lớp da. Nghĩ tới kẻ chủ mưu trong bóng tối , giận sôi gan. kiếp, tất cả đều do ! Nếu thì đến nỗi . Ngày ngày làm việc gì đàng hoàng, cứ tìm cách hại . Chẳng lẽ xem phim ảnh nhiều quá sinh sùng bái lũ phản diện ?

thời buổi nào mà vẫn còn loại như thế. khỏi cảm thán, thế gian rộng lớn, chuyện lạ gì cũng , rừng lớn thì chim nào cũng dám bay loạn.

May mà mạng em tuyệt, còn chắc cũng chịu báo ứng , xem còn dám hại nữa .

Chỉ đáng thương cho cái thể đầy thương tích . Lão Dịch chắc hẳn với chú Văn chứ. Aizz, tuy lão Dịch bảo xâu thanh kiếm tiền đồng , còn tác dụng gì . Thật buồn bực.

May mà bình thường chú Văn dường như chẳng động đến mấy thứ gầm giường, hơn nữa cái hộp cũng đặt yên , ông sẽ dễ dàng mở . Con chẳng vẫn , thường những gì thấy mắt mê hoặc.

Nào ngờ, những gì bạn thấy lẽ đều chỉ giả tượng, kể cả Đổng San San. lẽ cô vĩnh viễn cũng sẽ , thật những việc làm đều hề . Tất nhiên, đó đánh Đổng Tư Triết nóng nảy, chẳng hề hối hận, cũng thôi.

mâu thuẫn ? Thực cũng nghĩ .

Thôi kệ, ít bây giờ vẫn còn giữ một mạng, chẳng cần nghĩ nữa. Nghĩ nhiều chỉ thêm mệt, những gánh nặng đó đè đến thở nổi. Cô cuộc sống riêng , nên làm phiền nữa. Dù thế nào nữa, cũng đừng liên lạc thì hơn, nếu chỉ tự chuốc phiền não.

Chuyện qua thì hãy để nó qua . So với việc đụng nhà Hồ, coi như may mắn lắm . Việc quan trọng nhất bây giờ mau chóng hồi phục, tiếp tục tìm âm hồn nữ quỷ bỏ trốn .

chợt nhận , thật chuyện xong thì chuyện khác ập đến. Vốn nghĩ trong tòa nhà Viên thị thể tìm manh mối gì đó về nữ quỷ , ai ngờ chẳng tìm thấy gì, ngược còn suýt nữa mất mạng.

Càng nghĩ càng tức, ông trời , lúc sắp sụp đổ thì cho một tia hy vọng, còn lúc nhen nhóm hy vọng thì đẩy tuyệt vọng?

Đm ông trời! Đm mệnh!

nghiến răng nghĩ thầm, bỗng phát hiện từ khi nào trở nên nhu nhược như , làm gì cũng chần chừ do dự, đây còn tính cách ?

Đang lúc suy nghĩ lung tung, lão Dịch về, điều khiến thấy kỳ lạ phía , bạn trai hiện tại Đổng San San cũng theo .

làm gì đây?

Lão Dịch với : “ bảo để quên chìa khóa ở đây.”

thấy gã đó mỉm với , thèm để ý, cứ nghịch điện thoại. Đối phương thấy đáp lời, cũng chẳng tức giận, trái còn xuống mép giường, với : “Xin chào, tên Do Tịch, bạn trai Đổng San San.”

ngẩng đầu gã, hỏi: “ Nhật ?”

Đối phương ngượng ngập lắc đầu, : “ An Sơn.”

kiếp, cái tên gã thôi hạng tử tế gì .

Do Tịch như ông tướng Nhật ! Chẳng lẽ đây chính cái kiểu “lai Trung – Nhật” trong truyền thuyết? Thôi kệ, quan tâm làm gì. Thế tiếp tục lướt điện thoại, thèm đếm xỉa đến gã.

Thấy vẫn mặc kệ, đối phương vẻ mất kiên nhẫn, như để lộ bản mặt thật, khẽ lạnh một tiếng :

“Đổng San San với hai đồng hương, còn học chung cấp ba ? bảo hai lắm nhỉ?”

hai câu thôi cũng tên thuộc kiểu gì . Điển hình dân công sở nhỏ nhen, bụng hẹp hòi, chính loại khinh nhất. chuyện với gã phí nước bọt. Thế nên vẫn mặc kệ, đáp. Lão Dịch thấy bầu khí căng thẳng, liền bật dậy.

Tên Do Tịch thấy vẫn làm lơ, tức giận, trái còn với :

“Nếu đoán nhầm, chính bạn trai cũ ?”

ngờ thằng cha cũng tinh mắt đấy. kiếp! liếc gã, :

nghĩ . Chúng chỉ bạn bè thôi.”

Rõ ràng đây điều gã đoán , gã chỉ khẩy đầy khinh miệt:

cũng thế. bạn gái kết bạn với một thằng điên, hiểu chứ?”

Lão Dịch bên cạnh chịu nổi nữa, định mở miệng, liếc mắt hiệu, liền im lặng. bấm điện thoại, với gã:

“Xin , tai thương nên gì. đang với ? nữa ?”

Đối phương bắt đầu mất bình tĩnh:

bạn gái kết bạn với một thằng say rượu, thằng điên. thấy ? khuyên nên ít liên lạc với cô thôi, nếu thì vết thương sẽ còn nặng hơn gấp mấy bây giờ, hiểu ?”

bật , hóa gã tưởng giờ thành kẻ nửa tàn phế, dễ bắt nạt nên mò tới đây giở giọng dọa dẫm. cái bản mặt gã, càng càng giống con boss trùm cuối màn ba trong máy điện tử Contra ngày xưa. còn nhớ hồi đó xách khẩu shotgun b.ắ.n nát sọ nó cơ mà, hôm nay chui nữa thế ?

Thằng cha Do Tịch thấy vẫn còn , bèn gằn giọng:

cái gì?”

“Tao mày đấy.”

Đến lượt gã sững . Gã ngờ trong tình trạng mà còn dám bật bằng cái câu chửi huyền thoại chạm đến cả nhà gã.

Đối phương tức giận, giơ tay định vả thẳng mặt . lưng gã, Dịch Hân Tinh kịp chụp lấy. Chứng kiến cảnh , cũng rõ ngọn nguồn, làm thể để chịu thiệt thòi ?

Thấy bản cản, Do Tịch vung ngược tay tát lão Dịch một cái. Đừng tưởng lão Dịch thường ngày hiền lành, đầu óc đơn giản mà lầm, ăn một bạt tai thì cơn giận bùng ngay. hình vốn chắc nịch, chỉ thấy chẳng chẳng rằng, giơ nắm đ.ấ.m lên, phang thẳng một cú “đoàng” mặt Do Tịch. Máu mũi hòa với nước mắt, gã văng tức thì.

Còn , nghiến răng chịu đau, bất ngờ bật khỏi giường xuống đất. như d.a.o cứa, vết thương ở chân trái như rách , m.á.u tuôn nhói buốt, lúc mấy thứ chẳng đáng gì. kiếp, cho gã một bài học thì tên thật sự tưởng thể lên đầu mà ị chắc?

Cho gã với lão Dịch suốt ngày còn dám đánh với ma quỷ, lẽ nào sợ một thằng ranh như gã?

hung dữ đến mấy, liệu hung dữ bằng ma ?

cái loại mọt sách! cho tay thì gã tưởng một thiên hạ, dám vênh váo đầu .

Đàn bà thì chịu, với đàn ông, từ đến nay từng hai chữ “sợ hãi” thế nào!

Khi dậy, Dịch Hân Tinh quật một cú khiến thằng cha đen đủi phịch xuống đất. Dù cũng chỉ loại suốt ngày văn phòng, đánh tới mức thở . bảo lão Dịch tạm khiêng gã lên, đưa tay siết chặt cổ gã. kiếp, chiêu học từ việc đương đầu với ma quỷ mà . Kinh nghiệm chiến đấu mấy năm chỉ chiêu hữu hiệu; hơn nữa móng út tay sắc như dao, khẽ cào cổ thôi để vết nhỏ.

Do Tịch bóp nghẹt đến mức thở nổi, vùng vẫy dữ dội, lão Dịch kẹp chặt, buông. nhổ một bãi nước bọt lạnh lùng : “Tao vốn làm to chuyện với mày , mà mày còn dám cậy thế hả? Nghĩ tao sợ mày chắc? , đừng tưởng tao đang ăn h.i.ế.p mày. Nếu mày phục thì đợi tao khỏe , chúng hẹn chỗ giao đấu một trận riêng, xem mày học ai mà dám hù dọa ? Mày soi gương chút . Lúc tao rượt b.ắ.n như điên, mày còn đang ở bán viên cá viên chiên nữa!”

Do Tịch dường như sợ đến mức sắp tè quần, suông thật sự nổi giận, dồn hết mấy ngày ức chế lên tên . Hơn nữa cũng khoác; mấy đụng độ yêu ma, phản xạ nhạy hơn hẳn. Chỉ cần sức khỏe hồi phục, cho dù gã rủ thêm một hai đứa đến, cũng chẳng sợ.

Bây giờ mới hiểu vì mấy thứ bẩn thỉu thích bóp cổ đến . Hành động đó thật sự mang cảm giác thoả mãn. cái tên xui xẻo mặt, bỗng thấy trong lòng thoải mái hơn nhiều.

: “Tao cho mày , dù mày ăn vớ vẩn, tao cũng sẽ gặp cô nữa. mày thực sự tưởng tao dễ bắt nạt ? Đây cơ hội cuối cùng dành cho mày, mau xin , cút xéo !”

lẽ Do Tịch đứa lớn lên ở thành phố, từng chịu thiệt thòi ăn hiếp, cảnh tượng khiến gã tè ướt cả quần. Đối phương run rẩy thốt: "X..xin... …”

“Tao rõ! lớn lên!!”

“Xin… !! Xin !!”

buông tay khỏi cổ gã, trở lên giường; Lão Dịch cũng thả tay . : “Cút , nếu thấy thì cứ tìm tao, tao , tao sẽ gặp Đổng San San nữa, đừng kéo chuyện liên quan đến cô . làm, biến .”

Do Tịch cố vùng dậy, lau chùi m.á.u mũi, gã chúng một cái đầy oán hận cửa. Thấy tên còn dám liếc mắt , Dịch Hân Tinh tức giận chẳng gì, lao tới đá thêm một phát m.ô.n.g gã. “Mày dám liếc ai hả?”

Tên khốn đó đá văng ngoài, chẳng dám . Lão Dịch hậm hực bước tới gần giường, với : “Cái tên đó thật khiến phát điên, gã chẳng gì cả. Nếu thì Đổng San San c.h.ế.t lâu . Ôi lão Thôi , làm đáng ?”

Cơn đau ập đến khiến rên rỉ. Hóa nãy cố dậy vẫn chẳng hại. Lão Dịch vội giúp xuống. thật, cũng tức giận lắm; dù họ cũng chỉ những thứ mắt thấy tai dẫn dắt, ảo ảnh lừa. Nếu đổi vị trí, khi còn hành xử tệ hơn họ.

Thôi , chuyện chẳng còn quan trọng nữa, qua thì cho qua. Dù lúc nãy Đổng San San kết hôn, cũng chẳng hiểu cô ý gì, trong lòng hiểu cái nỗi kinh hoàng phận. khuyết khuyết thiếu thiếu. Thà tự làm cho lòng thoải mái còn hơn cứ mãi dây dưa, thôi thì để .

đêm , thấy trưởng thành hơn một chút. Cái gì gọi can đảm? lóc van xin yêu mỉm chúc phúc cho họ?

Cũng vô nghĩa thôi, vốn câu trả lời, chúng cùng một lối.

Đau đến rít lên, chỉ ấp úng với lão Dịch, chỉ n.g.ự.c : “Cũng , miễn lòng thanh thản . Ít hối tiếc, ?”

Dịch Hân Tinh rõ ràng cùng tầm với ở khoản đó; gắt gỏng: “ quá mềm lòng! thế lúc nãy để thằng khốn đó ăn thêm mấy cú nữa cho hả giận!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...