Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 10: Ngất xỉu
Ngoài cửa lớn, nội Lữ Lương N lo lắng gọi to: "Mãn ơi, mau mở cửa, mẹ con ngất xỉu , mau mở cửa!"
Lữ Mãn loạng choạng đứng dậy, ổn định thân hình lao ra ngoài. Chờ Ngọc Khê phản ứng lại thì ba đã cùng nội mất.
Trịnh Cầm đuổi theo sau. Ngọc Khê cũng hoàn hồn, ngây ngốc. Đời trước bà nội bị hôn mê, ngất xỉu ngay trên đồng khi đang làm việc.
Trong lòng Ngọc Khê rối bời, kh biết do cô sống lại nên cũng làm thay đổi chuyện của bà nội hay kh. May mắn duy nhất là hiện tại đã chút tiền, cùng hai cô góp lại, vay mượn thêm chút nữa thì chắc thể đủ chi phí phẫu thuật giai đoạn đầu cho bà. Còn chuyện trị liệu về sau thì từ từ tính tiếp.
Nghĩ vậy, Ngọc Khê bớt lo lắng nhiều, cúi đầu nhặt cuộn tiền bọc báo lên.
Niên Quân Mân đến bên cạnh Ngọc Khê: " cùng cô."
Ngọc Khê vừa nhét tiền vào trong áo vừa nói: "Kh cần đâu."
Niên Quân Mân chỉ vào áo Ngọc Khê: "Cô mang theo tiền, trời tối lửa tắt đèn, cô kh sợ bị cướp à?"
Chân Ngọc Khê đang định bước ra cửa liền khựng lại, mặt đen sì. này nói chuyện thật khó nghe, nhưng lại là sự thật. Hiện tại trời tối, cũng kh biết ba đưa bà nội bệnh viện kh, nếu đưa thì cô thật kh dám bộ một ra thành phố.
Ngọc Khê về phía Ngọc Th, muốn bảo Ngọc Th cùng, nhưng th Ngọc Chi thì im lặng.
Ngọc Chi sợ bóng tối, tuy kh liên quan trực tiếp đến cô nhưng cũng chút gián tiếp, hồi nhỏ cô kh thiếu lần dọa Ngọc Chi. Ngọc Chi ở nhà một chắc c kh dám.
Nếu để Niên Quân Mân ở lại tr Ngọc Chi, với cái dáng vẻ lạnh lùng của ta, Ngọc Khê thật sự kh yên tâm. Cô khô khốc nói: "Cảm ơn, thôi!"
Trong mắt Niên Quân Mân hiện lên ý cười, trước dẫn đường. Ngọc Khê lườm một cái, quay đầu lại nói với Ngọc Th đang lo lắng: "Em ở nhà dọn bàn tr em trai, đúng , nhớ khóa cổng lại đ."
Ngọc Th cũng muốn theo nhưng biết cần tr nhà, chị sắp xếp là tốt nhất, đáp: "Vâng."
Ngọc Khê nh chóng chạy tới nhà bà nội, cổng lớn đã khóa, chắc c là đã đưa bệnh viện .
Vì gần thành phố, khu vực lân cận cũng kh thầy lang, thôn kh lớn nên càng kh trạm xá, bị bệnh đều sẽ bệnh viện thành phố.
Buổi tối gió biển hơi lớn, Ngọc Khê quấn chặt áo khoác, hai tay ôm khư khư bọc tiền trong ngực, đây là tiền cứu mạng bà nội.
Đời trước bà nội qua đời chính là do kh được ều trị sớm nhất, cuối cùng muốn khống chế cũng kh được nữa. Đời này nhất định để bà nội sống lâu trăm tuổi.
Nghĩ vậy, bước chân Ngọc Khê nh hơn nhiều, suýt chút nữa là chạy.
Niên Quân Mân kh nh kh chậm theo, trong bóng đêm, đôi mắt vẫn luôn dõi theo Ngọc Khê. Phản ứng đầu tiên của Ngọc Khê là mang tiền theo, tuy là đúng nhưng lập tức mang theo nhiều như vậy khiến kh nghĩ ra.
Ngọc Khê tìm được bệnh viện thành phố, hỏi y tá trực ban thẳng tới phòng bệnh.
Giờ này chỉ bác sĩ trực ban, nhiều máy móc kiểm tra kh dùng được, chỉ thể đợi đến ngày mai, hiện tại sắp xếp nằm viện trước.
Lúc Ngọc Khê lên lầu, ba cô đang ngồi xổm ở hành lang, kh biết đang suy nghĩ gì, Ngọc Khê đến bên cạnh cũng kh nghe th. Ngọc Khê móc bọc tiền trong n.g.ự.c ra, ngồi xổm xuống: "Ba, nhà tiền, bà bị bệnh gì nhà cũng thể chữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-10-ngat-xiu.html.]
Lữ Mãn ngây ngốc bọc tiền trước mặt. Đúng , hai tiếng trước nhà thêm 5400 tệ.
Đây là tiền của con gái, đó là phản ứng đầu tiên của Lữ Mãn. Nhưng bọc tiền trong lòng n.g.ự.c thế nào cũng kh đẩy lại được. Ông c.ắ.n răng: "Coi như ba mượn con, sau này ba trả lại."
Ngọc Khê xụ mặt: "Con cũng là một thành viên trong gia đình. Ba và mẹ nuôi con, cho con ăn học, lại là tiền của con được? Đây là tiền của gia đình."
Lữ Mãn lại cố chấp. Nuôi con là trách nhiệm, chờ già con cho tiền đó là hiếu tâm, nhưng tuổi còn chưa lớn, thể l tiền của con.
Nhưng trong nhà cần tiền. Lời bác sĩ trực ban vừa còn văng vẳng trong đầu: hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt, kiểm tra toàn diện, tuy chưa thể xác định là bệnh gì nhưng tình hình kh khả quan.
Nếu kh như thế, sẽ kh l tiền của con gái, cảm th bỏng tay.
Ngọc Khê biết ba cố chấp, nhét tiền vào tay ba, quyết định chủ ý ba trả lại sau này cô cũng sẽ kh nhận. Nói kh th được ba, cô đứng dậy đẩy cửa vào phòng bệnh.
Bà nội nằm trên giường bệnh. Bà lão khuôn mặt tròn, gò má khá lớn, tạo cảm giác phúc hậu. kh biết sẽ tưởng bà lão hưởng nhiều phúc, nhưng sự thật là thời trẻ vì nội mà bà chịu kh ít khổ cực, về già còn bị bệnh tật hành hạ.
Môi Ngọc Khê run run. Đời trước cô kh được gặp bà nội lần cuối, bà nội hạ táng cô cũng kh biết.
Hiện tại th bà nội đang ngủ say, hốc mắt cô đỏ hoe, kh dám phát ra tiếng động quá lớn, cô nhích từng bước nhỏ lại gần, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, trong lòng thầm niệm: Bà ơi, cháu đã về .
Trịnh Cầm biết Ngọc Khê từ nhỏ đã thân thiết với bà nội, bà vỗ vai con gái, nhỏ giọng nói: "Bà ngủ , con yên tâm."
Ngọc Khê gật đầu nhưng mắt kh rời khỏi bà. Cô trở về lẽ ra nên thăm bà, nhưng chính cô cũng chưa ều chỉnh tốt tâm trạng. Định bụng hôm nay ều chỉnh xong thì mai thăm, lại đưa bà kiểm tra, nhưng kế hoạch kh theo kịp sự thay đổi.
Ông nội Lữ lên tiếng: "Đều về , ở đây ta là được ."
Ngọc Khê quay đầu, kh dám thẳng vào mắt nội. Đời trước, ba mất, nội bị cô út đón . Khi cô trở về hỏi thím Ngô, ánh mắt thím lảng tránh, cuối cùng kh còn cách nào mới nói nội ra mang theo nỗi oán hận, một câu cũng kh để lại cho cô.
Ngọc Khê biết nội oán cô. Đầu tim cô run rẩy.
Trịnh Cầm nắm tay con gái. Mẹ chồng bị bệnh, con gái là khó chịu nhất. Bà quay sang nói với bố chồng: "Ba, ba về , để con ở lại cho."
Ông nội Lữ xua tay: "Kh cần, ta tr được. Mọi về hết , sáng mai hẵng đến."
Ông lão cố chấp. Tính tình của Ngọc Khê nói là di truyền từ ba, chi bằng nói hai cha con đều di truyền từ nội.
Ông nội kiên quyết. Cuối cùng Trịnh Cầm tìm chồng thương lượng, cả nhà ra về, sáng mai lại qua.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Sáng sớm hôm sau, vì bà nội làm kiểm tra vào sáng sớm, kh được ăn gì nên Ngọc Khê cố ý mua gà mái, kh cùng ba mẹ, ở nhà hầm c gà.
Chờ c gà hầm xong đã hơn 10 giờ. Ngọc Khê xách theo bình giữ nhiệt mượn của thím Ngô ngang qua cửa nhà bà nội thì dừng bước.
Tuy nọ đã nấp , nhưng thôn vốn kh lớn, quá quen thuộc , dáng cô liền nhận ra ngay kẻ đang lén lút trước cửa nhà bà nội là ai.
Ngọc Khê nắm chặt tay, sắc mặt âm trầm. Cô đã nói mà, bà nội lại đột nhiên ngất xỉu được chứ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.