Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 197: Bức ảnh
Ngọc Khê: "Chu Tình?"
"Đúng vậy, chính là cô ta. Cô ta cũng lợi hại thật, nh như vậy đã tìm đến đây ."
Ngọc Khê nheo mắt: "Kh gì đáng gặp cả, bảo đuổi cô ta về !"
Lôi Âm: "Kh gặp à?"
Ngọc Khê gật đầu: "Ừ, kh gặp. Chúng ta với cô ta kh giao tình, huống chi chúng ta định vạch trần cô ta, càng kh thể gặp."
Lôi Âm: "Được, tớ bảo Trương Hằng đuổi cô ta về."
Ngọc Khê "ừ" một tiếng. Lôi Âm nh đã quay lại: "Vốn dĩ kh chịu , bị Vương Điềm Điềm lôi . Tớ thật thắc mắc, m cái thứ kh tốt đẹp gì đều tụ tập về bên đối diện thế nhỉ."
"Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà."
Lôi Âm đếm trên đầu ngón tay: " xem nhé, đối diện biên kịch giả, bạch liên hoa Vương Điềm Điềm, bà già độc ác Hà Giai Lệ, đáng sợ thật."
Ngọc Khê: "Thôi, đừng nghĩ đến họ nữa, lại đây giúp tớ tính sổ."
Lôi Âm cầm máy tính: "Tớ dùng máy tính."
"Được."
Ngọc Khê so với máy tính thì thích bàn tính hơn, thích nghe tiếng lách cách của bàn tính, nghe th là tâm trạng tốt lên hẳn.
Chu Tình liên tục chặn đường Ngọc Khê và Lôi Âm hai ngày liền, nhưng cả hai đều kh chịu gặp. Cuối cùng Chu Tình cũng kh chặn nữa, lẽ cho rằng Ngọc Khê sẽ kh vạch trần nên kh đến nữa.
Hợp đồng của Chu Tuấn và Vệ Dao đã ký xong. Hai đất diễn kh nhiều nhưng nhân vật khá tốt, thù lao cũng cao. Trừ phần chia cho Ngọc Khê, mỗi nhận được một ngàn rưỡi.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngọc Khê hỏi Chu Tuấn: "Học phí của còn thiếu bao nhiêu?"
"Tính cả khoản này thì đủ học phí , còn dư ra một ít gửi về nhà."
Trong lòng Chu Tuấn kh còn lo lắng về học phí, đôi mày cũng giãn ra. kh gánh nặng thì tâm trạng tốt lên, khí thế cả cũng khác hẳn.
Ngọc Khê sang Vệ Dao. Vệ Dao chớp mắt: "Tớ kh thiếu học phí."
Ngọc Khê thực sự kh biết gì về gia cảnh của Vệ Dao. Thời buổi này mà kh thiếu học phí thì gia cảnh cũng khá giả. Nhưng Vệ Dao kh muốn nói, Ngọc Khê cũng kh hỏi, nói với hai : "Phim này quay xong cũng đến lúc khai giảng, vậy hẹn gặp lại ở trường nhé."
Chu Tuấn và Vệ Dao: "Vâng."
Sau đó, đơn hàng của Ngọc Khê với đạo diễn Vương cũng kết thúc. Trang phục kh vấn đề gì, Ngọc Khê còn tặng thêm m bộ. Phó đạo diễn Vương hài lòng, lại quan hệ nên th toán nốt phần còn lại ngay trong ngày.
Khoản này, ngoài vào tưởng Ngọc Khê kh kiếm được bao nhiêu, nhưng thực tế lãi bao nhiêu thì chỉ nhà mới biết.
Ngọc Khê đã sớm hạch toán xong xuôi, trong lòng nắm rõ. Lần này kiếm được mười bảy vạn, tròn trĩnh mười bảy vạn. Cô báo tin vui cho Chu Linh Linh. Chu Linh Linh nói: "Đà phát triển của c ty tốt, năm nay tr thủ đột phá mốc một trăm vạn."
Ngọc Khê: "Chị họ, nguyện vọng của chị còn lớn hơn em đ, em còn chưa dám nghĩ đến một trăm vạn đâu."
Chu Linh Linh: " dám nghĩ thì mới thực hiện được chứ, cố lên cô gái."
Ngọc Khê nghĩ đến con số một trăm vạn cũng kích động kh thôi. Trừ phần giữ lại làm vốn lưu động, phần còn lại thể chia hoa hồng. Cuối năm là cô thể mua nhà .
Đơn hàng kết thúc, kiếm được kh ít, nên phát tiền thưởng thì phát tiền thưởng. C nhân đều hy vọng nhận nhiều đơn hàng hơn, càng nhiều đơn thì tiền thưởng càng nhiều.
Hiệu quả kinh do của c ty tốt thì c nhân mới động lực làm việc.
Hà Duệ cũng đã đăng ký tham gia cuộc thi. Lần này sư của Hà Duệ phụ trách trang phục cho đạo diễn Tiết, Hà Duệ chỉ cần toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho cuộc thi là được.
Vòng sơ loại đầu tiên, Ngọc Khê và Lôi Âm đều đến địa ểm thi đấu.
Ngọc Khê mới biết, các nhà thiết kế trong nước đã hình thành quy mô khá lớn.
Lôi Âm: "Tiểu Khê, m phía trước kìa, bên cạnh m trợ lý theo đ! Đã lợi hại như vậy còn đến tham gia cuộc thi làm gì."
"Lần này giám khảo là nhà thiết kế nổi tiếng nước ngoài. Chỉ cần đoạt giải là thể treo cái d được nhà thiết kế nước ngoài c nhận, giá trị bản thân cũng sẽ tăng cao hơn nhiều. Vì nâng cao giá trị bản thân nên họ mới đến."
Lôi Âm lo lắng: "Cạnh tr khốc liệt quá, Hà Duệ làm được kh?"
Ngọc Khê: " tin tưởng vào thực lực của Hà Duệ. Chỉ cần cuộc thi c bằng c chính, Hà Duệ kh thành vấn đề."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-197-buc-.html.]
"Ừ, Hà Duệ vào trong cũng khá lâu , mãi chưa th ra nhỉ?"
Ngọc Khê đồng hồ: "Sắp ."
"Cháu gái lớn, cháu cũng đến thi đấu à?" Giọng ệu tràn đầy sự kh chắc c.
Ngọc Khê kh cần ngẩng đầu cũng biết là ai, ngoài Trịnh Quang Diệu ra chẳng ai gọi cô như thế: "Kh ."
Trịnh Quang Diệu mượn cớ hỏi: "Mẹ cháu đâu?"
"Đi ."
Trịnh Quang Diệu thở phào nhẹ nhõm. Đi là tốt, cụ đến cũng kh gặp được , cười tủm tỉm: "Vậy được, vào trong trước đây."
Ngọc Khê kh bỏ qua vẻ căng thẳng của Trịnh Quang Diệu. Bắt chuyện với cô là giả, mục đích là mẹ kế. Trịnh Mậu Nhiên sắp đến ư?
Cô cảm th đoán đúng .
nh Hà Duệ ra, tay cầm thẻ thăng cấp, tự tin hơn hẳn: "Thăng cấp ."
Khóe miệng Ngọc Khê cong lên: "Chúc mừng."
Lôi Âm: "Mau cho em xem với."
Hà Duệ đưa qua. Lôi Âm chút thất vọng: "Cái thẻ này đơn sơ quá."
Ngọc Khê cầm l: "Quan trọng là ở hai chữ 'thăng cấp' này."
Lôi Âm hỏi: "Vòng sau bao giờ thi?"
Hà Duệ: "Một tuần nữa. Sơ loại kết thúc sẽ bắt đầu vòng tiếp theo. Lần này thăng cấp chỉ một trăm , vòng sau sẽ loại một nửa."
Ngọc Khê: "Vậy nỗ lực hơn nữa."
Hôm nay Hà Duệ gặp kh ít nhà thiết kế, là thăng cấp nh nhất, ều này khiến tự tin hơn nhiều: "Ừ."
Về đến nhà, Chu Linh Linh nói với Ngọc Khê: "Ông Vương gọi ện cho em, bảo là việc tìm em. Khi nào thời gian em qua đó một chuyến."
"Mai em qua xem , hôm nay muộn quá ."
"Được."
Ngọc Khê lật xem lịch, mắt th sắp khai giảng, cô sắp bận tối mắt tối mũi . Thời gian rảnh rỗi mỗi ngày chỉ lúc viết thư cho Niên Quân Mân.
Ngọc Khê nhớ Niên Quân Mân, cũng kh biết đang làm gì.
Tại c trường, Niên Quân Mân đang cầm một chiếc hộp nhỏ, cất những bức thư của Ngọc Khê vào đó!
Lý Nham sán lại: "Hai viết nhiều thư thế cơ à?"
Niên Quân Mân: " tự tính xem, một tháng bốn bức, hơn một năm , ít à? Tớ đều sắp xếp theo ngày tháng, sau này đây đều là những hồi ức quý giá đ."
Lý Nham ghen tị: "Vị nhà tớ à, tâm lớn lắm. Tớ mà kh viết thư thì tuyệt đối đừng hòng đợi cô viết cho tớ."
Niên Quân Mân đậy nắp hộp lại: " biết đủ , giờ cũng là đối tượng bị ta ghen tị đ."
Lý Nham cười ha ha: "Đúng thế, ít nhất tớ còn yêu, những khác đến bạn gái còn chẳng !"
Niên Quân Mân hừ thầm trong lòng. Tên này mà nói câu đó ra ngoài, chắc c bị trùm bao tải đ.á.n.h hội đồng.
Sáng sớm tinh mơ, Ngọc Khê đến gặp Vương. Vào phòng khách th cụ đang vuốt ve một tấm ảnh. Đó là một tấm ảnh chụp chung khổ lớn, thời gian đã lâu nên là ảnh đen trắng, trong ảnh nhiều .
Ngọc Khê ghé lại gần, chỉ th chi chít đầu . Ph nền chọn kh tốt, chụp kỹ thuật cũng chẳng ra , mặt mũi ai cũng mờ nhạt.
Ông Vương đặt tấm ảnh xuống: "Cháu đến ."
Ngọc Khê đoán: "Ông Vương, trong tấm ảnh này con trai kh ạ!"
Ông Vương mỉm cười: "Đúng vậy, nó. Tiếc là phóng to lên cũng kh rõ. Đây là tấm ảnh duy nhất, được gửi từ địa phương lên đ."
Ngọc Khê tỉnh táo hẳn: "Tìm được ạ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.