Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 2: Đắc tội đến cùng
Trước khi mẹ kế gả cho ba, vào thời đại đó, cuộc sống của bà khổ sở. Thành phần địa chủ, lại họ hàng bạn bè ở nước ngoài, cả nhà đều đã hết, chỉ để lại bà vì bà là con gái, dùng để che mắt thiên hạ, bị coi như vật hy sinh giữ lại.
Cuộc sống của con gái địa chủ đâu dễ dàng. Nhà kh , của cải kh , chỉ thân con gái mười m tuổi, dung mạo lại xinh đẹp, đó chính là tai họa.
Hồi nhỏ Ngọc Khê nghe mẹ kế kể, năm đó tên du thủ du thực muốn cưới bà, may nhờ ba cô lúc tràn đầy tinh thần trượng nghĩa cứu giúp, sau đó vẫn luôn che chở bà suốt nhiều năm.
Mẹ kế sau này tự học cách trở nên đ đá, cô tiểu thư văn nhược năm nào kh còn nữa, chỉ còn lại sự bưu hãn để tự bảo vệ .
Sau này cuộc sống của mẹ kế khá hơn chút, bà lại nhận nuôi một đứa trẻ lang thang trong thôn. Đứa bé 5 tuổi, bà nuôi suốt hai năm, đó chính là Niên Quân Mân.
Vì mẹ kế gả cho ba, Niên Quân Mân lúc đó đã 7 tuổi, kh muốn làm gánh nặng cho bà nên chủ động rời .
Lúc ba cô cũng định đón về, nhưng Niên Quân Mân kh chịu. ta nói ở chuồng bò cũng tốt, dạy chữ. Sau này ba và mẹ kế đành thôi, nhưng vẫn thường xuyên tiếp tế cho .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngọc Khê nhớ mẹ kế từng nói cái tên này kh bà đặt. Bà đoán Niên Quân Mân nhớ tên , chắc c cũng nhớ cha mẹ là ai, nhưng ta kh bao giờ nhắc tới, cũng kh muốn tìm, vẫn luôn là một bí ẩn.
Sau này, những ở chuồng bò đều cả, Niên Quân Mân nhận vài vị lão gia t.ử làm nội. Trong đó một họ Niên kh con cái, khi đã nhận nuôi Niên Quân Mân.
Kh ai ngờ bốn lão lại thể lần lượt qua đời, đặc biệt là Niên. Việc Niên Quân Mân thi đậu đại học cũng là ý của Niên để lại.
Lần này Niên Quân Mân thể trở về là kết quả của lần đầu tiên mẹ kế chủ động gọi ện thoại.
Ngọc Khê cứ nghĩ đến việc yêu đương với Niên Quân Mân là gáy lại đau. Chuyện yêu đương cứ tính sau, dù cô cũng đã làm ầm ĩ , đành đ.â.m lao theo lao thôi.
Nghĩ th suốt, cô nh chóng ăn cơm. Ăn no, dạ dày thoải mái, cô định xuống giường rửa bát thì Trịnh Cầm vội giành l: "Con cứ nằm , để dì làm."
Vừa nói bà vừa bưng bát mất. Chờ Ngọc Khê nằm xuống lại, Trịnh Cầm bước vào. Đầu lưỡi Ngọc Khê hơi líu lại, cô muốn gọi "Mẹ" nhưng kh dám, sợ dọa bà: "Dì kh ngủ ?"
Trịnh Cầm ngồi ở mép giường cười: "Vừa mới nhờ gọi hồn cho con xong, tối nay dì tr con."
Ngọc Khê kh lên tiếng nữa. Phản ứng hôm nay của cô đúng là dọa , nhưng đó là phản ứng tự nhiên, chuyện trùng sinh quá ly kỳ, giờ nghĩ lại còn th sợ, may mà mọi chỉ đoán là cô bị ma trêu.
Căn phòng yên tĩnh, hai mẹ con ngồi đối diện nhau chút xấu hổ. Ngọc Khê vẫn chưa nghĩ ra cách đối mặt với mẹ kế. Cô nhớ đời trước sau trận cãi vã đó, cô kh nói với bà thêm câu nào.
Trịnh Cầm vẫn luôn lén con gái riêng. Đã hơn hai tháng nay, hôm nay là lần đầu tiên nó nói chuyện với bà. Làm mẹ kế đã khó, huống chi là mẹ kế đã sinh hai đứa con trai.
Trịnh Cầm thật lòng coi Ngọc Khê như con ruột, bà vẫn luôn nhớ tiếng gọi "Mẹ" đầu tiên của đứa trẻ bé bỏng ngày nào.
Ngọc Khê nhận ra mẹ kế đang lén , cảm th bản thân thật làm kiêu. Cô đã trải qua sinh tử, giờ thể bù đắp mà còn do dự. Nghĩ th suốt, cô thả lỏng : "Mẹ, con xin lỗi."
Ngọc Khê vốn tưởng khó mở miệng, nhưng tiếng "Mẹ" thốt ra cực kỳ tự nhiên, giống như đã diễn tập trong lòng hàng trăm hàng ngàn lần. Một lời xin lỗi, tuy muộn ba năm so với đời trước, nhưng đời này lại kh muộn, cô còn nhiều thời gian để bù đắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-2-dac-toi-den-cung.html.]
Ngọc Khê chờ mong phản ứng của mẹ kế, chỉ th đáy mắt bà hiện lên sự kích động. Trong ấn tượng của cô, mẹ kế kiên cường sẽ kh khóc, nhưng giờ bà lại rơi lệ.
Ngọc Khê hoảng hốt, vội đưa tay lau: "Mẹ đừng khóc, trước kia là con kh tốt, con tùy hứng, con kh hiểu chuyện, con trách lầm mẹ. Mẹ đều muốn tốt cho con, mẹ đừng khóc."
Ngọc Khê nói lời thật lòng. Những lời này cô vẫn luôn muốn nói, tiếc là đời trước khi cô quay về thì mẹ kế đã mang em trai , cô kh cơ hội nói.
Trịnh Cầm cũng kh muốn khóc, nhưng kh nhịn được mà rơi lệ. Suốt mười năm, lại lần nữa được nghe tiếng "Mẹ" thật tốt biết bao.
Hai tháng trước Trịnh Cầm còn tưởng con gái sẽ kh bao giờ mở miệng nói chuyện với nữa, bà còn nhớ rõ sự phẫn nộ trong mắt con bé lúc đó. Bà rốt cuộc cũng nhận ra suy nghĩ của chút lỗ mãng, nhưng đã muộn .
Bà thật sự kh ngờ con gái sẽ xin lỗi bà, còn gọi bà là mẹ!
Trịnh Cầm th Ngọc Khê cũng khóc, tay vội lau, ngón tay thô ráp nh chóng làm mặt Ngọc Khê đỏ lên, bà cuống quýt thu tay về: "Dì kh cố ý."
Ngọc Khê nắm l tay mẹ kế, lòng đau như cắt. Đôi tay này là bằng chứng rõ nhất cho sự hy sinh của bà vì cái gia đình này, vậy mà cô lại phủ nhận nó. Giọng cô khàn khàn: "Mẹ, nên nói xin lỗi là con."
Tay kia của Trịnh Cầm vội xua: "Kh , nên xin lỗi là dì."
Ngọc Khê biết mẹ kế xin lỗi vì chuyện giới thiệu Niên Quân Mân. Cô đã trải qua đời trước nên biết xuất phát ểm của bà là tốt. Mẹ kế từng trải qua cảnh con gái lớn lên quá xinh đẹp chính là tai họa.
Tuy xã hội đã phát triển, nhưng những thứ dơ bẩn vẫn còn kh ít. Đời trước cô đã th nhiều .
Cô giới hạn của , kiên quyết từ chối những quy tắc ngầm nên đắc tội ta. C ty lại kh bu tha, liên kết với Lý Miêu Miêu vu oan cô, cuối cùng cô bị thôi học chỉ vì họ muốn ép cô thỏa hiệp.
Trong lòng Ngọc Khê tối sầm lại. bạn thân nhất vì cơ hội làm minh tinh mà phản bội, hãm hại cô.
Nghĩ đến Lý Miêu Miêu, Ngọc Khê nghiến chặt răng. Cô thể trưởng thành nh chóng, c lao của Lý Miêu Miêu kh hề nhỏ.
Tay Trịnh Cầm bị nắm đau: "Tiểu Khê, Tiểu Khê."
Ngọc Khê cuống quýt bu tay, sợ mẹ kế hỏi nên giành nói trước: "Mẹ, mẹ cũng lên giường ngủ !"
Trịnh Cầm ánh mắt mong chờ của con gái, trong lòng ngọt ngào, sảng khoái đáp: "Ừ! Được!"
Ngày hôm sau khi Ngọc Khê tỉnh dậy, mẹ kế đã rời giường. Ngọc Khê vuốt ve chiếc màn quen thuộc, mỉm cười, thay quần áo. Áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần jean, tóc buộc đuôi ngựa, kiểu ăn mặc tây.
trong gương, cô mím môi thay lại bộ quần áo sơ mi quần dài để tiện làm việc, lúc này mới hài lòng.
Đẩy cửa ra, bữa sáng đã dọn lên bàn. Cô rửa mặt, nước cũng kh lãng phí, mở cửa sổ hắt thẳng ra vườn rau. Đang định đóng cửa sổ thì th dưới cửa sổ đứng dậy, toàn thân ướt sũng.
Ngọc Khê: "..."
Hình như cô thật sự muốn đắc tội c.h.ế.t Niên Quân Mân .
Chưa có bình luận nào cho chương này.