Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 20: Nhập học
Niên Quân Mân đứng thẳng tắp, ánh mắt sáng ngời chăm chú về phía cửa ra. th Ngọc Khê, mắt sáng rực lên, sải bước nh tới. Trong lúc Ngọc Khê còn đang ngơ ngác, đã thuận tay xách l hành lý của cô.
Ngọc Khê tay kh, phản ứng chậm nửa nhịp: " lại ở đây?"
Niên Quân Mân khẽ tiến lên một bước nhỏ, rút ngắn khoảng cách với Ngọc Khê, lại bước sang ngang một bước, đứng sóng vai cùng cô, đối diện với Tiết Nhã và Lý Tiêu.
Niên Quân Mân hài lòng với vị trí này, lúc này mới nghiêng đầu trả lời Ngọc Khê: "Dì Trịnh nói cho biết. vừa khéo thời gian nên dì Trịnh nhờ đưa cô nhập học."
Ngọc Khê cũng kh nghi ngờ gì, chỉ cảm th quá phiền Niên Quân Mân: " tự là được , đã làm phiền nhiều việc quá."
Niên Quân Mân kh tiếp lời Ngọc Khê mà hỏi ngược lại: "Bạn của cô à? Kh giới thiệu chút ?"
Ngọc Khê cứ cảm th là lạ ở đâu đó, nhưng vẫn giới thiệu với Niên Quân Mân: "Tiết Nhã, gặp đ, bạn . Còn đây là họ của Tiết Nhã, đàn cùng trường , Lý Tiêu."
Niên Quân Mân đưa tay ra: "Niên Quân Mân."
Mắt Lý Tiêu lóe lên: "Chào , đã nghe d, vị hôn phu của đàn em Ngọc Khê."
Niên Quân Mân cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, còn Ngọc Khê thì mặt đã đỏ bừng như gấc chín. Cô cúi gằm mặt xuống theo kiểu "bịt tai trộm chu", giả vờ như kh nghe th, nhưng trong lòng thì muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Ngọc Khê kh dám Niên Quân Mân. Cô thể tưởng tượng ra nhất định đang cười nhạo . Lúc ở nhà cô c.h.é.m gió kh ít, giờ cảm giác như tự vả vào mặt vậy, đau rát.
Niên Quân Mân nói gì sau đó Ngọc Khê một chữ cũng kh lọt tai, đầu óc quay cuồng. Mãi đến khi Tiết Nhã và Lý Tiêu , Ngọc Khê mới phản ứng lại. Cô kh muốn ở riêng với Niên Quân Mân a!
Đáng tiếc đã muộn, cô trơ mắt Tiết Nhã lên xe buýt mất.
Niên Quân Mân nhếch miệng cười, thích thú bộ dạng đà ểu của Ngọc Khê, tâm trạng vui sướng bay bổng. còn đang nghĩ cách để tiến triển, kh ngờ lại "thần trợ c" thế này, mở ra cho một hướng mới.
Niên Quân Mân cảm th nếu kh chủ động nói chuyện thì Ngọc Khê thể nín thinh cả buổi. Th mặt trời đã lên cao, nắng thủ đô cũng khá gắt: "Thời gian kh còn sớm, đợi lát nữa nhập học đ, xếp hàng lâu đ, thôi!"
Tai Ngọc Khê giật giật, cẩn thận phân biệt giọng ệu của Niên Quân Mân. Th vẫn bình thường như mọi khi, cô thở phào nhẹ nhõm, "ừ" một tiếng trước dẫn đường ra trạm xe buýt.
Nụ cười trên môi Niên Quân Mân càng tươi hơn. Cô nhóc này cũng lúc biết ngượng ngùng cơ đ, đây là một tín hiệu tốt. rảo bước đuổi theo Ngọc Khê, nhưng sau đó lại nhíu mày: "Cô biết đường thế nào à?"
Da đầu Ngọc Khê tê rần, may mà phản ứng nh: "Trên tàu họ của Tiết Nhã chỉ cho ."
L mày Niên Quân Mân xoắn lại với nhau. Cái tên Lý Tiêu từ mức độ phòng bị cấp 2 lập tức thăng cấp lên mức độ phòng bị cấp 1. kh thể lơ là cảnh giác bất cứ lúc nào.
Xe buýt đ, toàn là học sinh và phụ . Ngọc Khê kh đợi chuyến sau vì biết chuyến sau sẽ càng đ hơn, đành c.ắ.n răng chen lên xe.
chen , xe buýt mở cửa sổ cũng vô dụng, nhiệt độ trong xe cao. Ngọc Khê vốn ít mồ hôi mà má cũng đỏ ửng. phía sau cứ chen lấn xô đẩy cô. Ngọc Khê mím môi, tay vịn cũng kh bám được, vô cùng khó chịu, hai tay ôm trước ngực, cố gắng giữ khoảng cách với phía trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-20-nhap-hoc.html.]
Xe khởi động, Ngọc Khê đứng vững vàng, ngạc nhiên th phía sau kh còn ai xô đẩy nữa. Cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Niên Quân Mân.
Thân hình cao lớn của Niên Quân Mân như bức tường thành, một tay bám vào tay vịn trên đầu, một tay xách hành lý, c hết đám phía sau.
Tim Ngọc Khê lại đập nh một nhịp. Khuôn mặt kh biết là do nóng hay do gì khác mà càng đỏ hơn, đôi mày th tú nhíu chặt. Cô phát hiện chút kh thể tự nhiên khi đối mặt với Niên Quân Mân.
Ánh mắt Niên Quân Mân lóe lên: " thể xích lại đây một chút, vẫn còn chỗ."
Ngọc Khê theo phản xạ lắc đầu. Cô còn nhớ rõ chuyện vị hôn phu, thể mặt dày đứng gần được. Đáng tiếc trời kh giúp Ngọc Khê. Đèn đỏ, xe ph gấp, quán tính khiến Ngọc Khê ngã nhào về phía sau. Chờ cô muốn lùi lại thì chút khoảng trống phía sau đã bị chiếm mất .
Niên Quân Mân lại là nhiều mồ hôi. Đàn trưởng thành, sự trao đổi chất nh, lại ở trong kh gian chật hẹp, mồ hôi thấm ướt áo. Mũi Ngọc Khê thể cảm nhận được hơi thở nam tính , mặt đỏ bừng, vành tai đỏ như sắp nhỏ ra máu.
Lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi với Niên Quân Mân như vậy, Ngọc Khê cảm th hô hấp cũng trở nên khó khăn, hai tay chỉ biết ôm chặt trước ngực, kh dám cử động dù chỉ một chút.
Mặt Niên Quân Mân cũng đỏ lựng, bàn tay xách hành lý nổi đầy gân x, trái tim đập thình thịch liên hồi, bên tai chỉ còn nghe th tiếng tim đập của chính .
Xe đến trạm, Ngọc Khê chạy trốn xuống xe như bị ma đuổi, tay liên tục quạt gió, cố gắng trấn tĩnh lại. Nhiệt độ trên mặt đã giảm xuống, nhưng trái tim lại mắc bệnh, cứ th Niên Quân Mân là lại đập loạn nhịp kh quy tắc.
Niên Quân Mân xuống xe, ánh mắt vẫn luôn dõi theo Ngọc Khê. Gió nhẹ thoảng qua như khẽ chạm vào đầu tim, mang theo giai ệu vui tươi.
Ngọc Khê bình tĩnh lại kh ít. Th trường học đã ở ngay trước mắt, cô cảm th nên nói rõ chuyện vị hôn phu. Chờ Niên Quân Mân tới, cô mở lời: "Cái đó... chuyện vị hôn phu, muốn giải thích một chút."
Niên Quân Mân rũ mắt xuống: "Được, cô nói ."
Tay Ngọc Khê xoắn xoắn hai b.í.m tóc: "Chuyện này kể từ số tiền để lại..."
Khả năng ngôn ngữ của Ngọc Khê tốt, dăm ba câu đã kể rõ đầu đuôi sự việc, cuối cùng chốt lại: "Cái đó, mẹ bảo con gái quá xinh đẹp kh chuyện tốt, cho nên kh phản bác lời Lý Miêu Miêu, cũng kh giải thích, sự tình là như vậy đó."
Mắt Niên Quân Mân sáng rực lên, ho khan một tiếng: "Cho nên là vị hôn phu giả của cô?"
Ngọc Khê cúi đầu. Cô cảm th nợ Niên Quân Mân càng lúc càng nhiều, nhưng cô quá yếu đuối. Cô mím môi: "Nếu để ý, sẽ giải thích."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Niên Quân Mân thầm trợn trắng mắt trong lòng. Cá đã tự chui vào lưới, nếu còn để nó chạy thoát thì đúng là đầu óc vấn đề. cố gắng cười: " kh để ý đâu. Giúp được cô vui, như vậy cũng thể khiến dì Trịnh yên tâm, chuyện nhỏ này là gì đâu."
Trong lòng Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm, hạ quyết tâm nỗ lực trưởng thành. Cô cũng kh thể cứ mãi tiêu hao tình cảm của Niên Quân Mân dành cho mẹ kế được. Con vẫn nên độc lập thì hơn, bản thân mạnh mẽ mới là chân lý.
Ngọc Khê cảm kích nói: "Cảm... cảm ơn . Chuyện này coi như giúp , sau này gì cần giúp đỡ, cứ việc nói."
Niên Quân Mân chờ chính là câu này: "Được."
Giờ đã nói rõ ràng, lưng Ngọc Khê thẳng hơn hẳn. Cô dẫn Niên Quân Mân vào trường. Còn chưa bước qua cổng trường thì...
Ngọc Khê đã bị ta chặn lại!
Chưa có bình luận nào cho chương này.