Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 223: Đừng có mà mơ
Ngọc Khê ăn từng miếng nhỏ, trong lòng cân nhắc xem nên nói thế nào. Nhưng mỗi lần đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Niên Quân Man, những lời vất vả lắm mới soạn được trong đầu lại bay biến sạch, chẳng dùng được chút nào.
Niên Quân Man động thủ dọn đĩa: " mà kh dọn, em thể ăn cả đêm mất."
Ngọc Khê: "......."
Niên Quân Man bưng đĩa lên: " rửa bát, em thể tr thủ nghĩ xem nên nói với thế nào."
Ngọc Khê quyết tâm, Niên Quân Man tinh r lắm, cô nghĩ nhiều cũng vô dụng, chi bằng nói thẳng ra, dù sớm muộn gì cũng biết: "Rửa nh lên."
Niên Quân Man: "....... Được."
Ngọc Khê trở về giường nằm, thở dài. Thật chẳng chút cảm giác thành tựu nào, cứ tưởng giấu được lâu lắm, kết quả Niên Quân Man vừa về đã phát hiện ra.
Niên Quân Man ngồi xuống ghế: "Nói !"
Ngọc Khê g giọng: " tìm được ........"
Ngọc Khê nói ngắn gọn súc tích, kh nói m lời vô nghĩa: "Quá trình là như vậy. Ông Vương là nội ruột của , Niên Phong năm 80 đã ra nước ngoài. Hai nội kh nói cho là sợ phân tâm. Hiện tại nội Niên kh nói cho Vương biết sự thật về Niên Phong, là vì kh muốn Vương mất hy vọng."
Niên Quân Man chìm vào trầm mặc. Ngọc Khê nói xong vài phút mà vẫn chưa lên tiếng. Càng chờ, Ngọc Khê càng lo lắng: "Quân Man, Quân Man, kh chứ!"
Niên Quân Man ngẩng đầu: "Kh , thể chuyện gì chứ. Bọn họ đã sớm bước ra khỏi cuộc đời , kh để ý."
Ngọc Khê nắm tay Niên Quân Man: "Nói dối, kh để ý Tôn Thiên Thiên, nhưng để ý Niên Phong, ánh mắt kh lừa được đâu."
Niên Quân Man cúi đầu: "Quân t.ử như ngọc, cho nên tên là Quân Man."
Ngọc Khê sửng sốt, phản ứng lại: "Niên Phong đặt à?"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Niên Quân Man: "Đúng vậy, ký ức mơ hồ, nhưng đôi khi cũng sẽ nằm mơ, mơ th xoa đầu , nói cho ý nghĩa của cái tên, bảo làm quân tử."
Ngọc Khê c.ắ.n môi: "Thật ra, em cảm th Niên Phong kh xấu."
Niên Quân Man nắm l tay Ngọc Khê dùng sức một chút, nh lại thả lỏng: "Ai biết được chứ!"
Câu hỏi trong lòng Ngọc Khê đã đến bên miệng, cô muốn hỏi Quân Man làm mà lạc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Quân Man nhất định nhớ rõ ều gì đó, chỉ là đang mâu thuẫn.
Trong phòng yên tĩnh, đột nhiên Niên Quân Man hỏi: "Năm 80, kết hôn, một đứa con kh?"
Ngọc Khê gật đầu: "Vâng."
Niên Quân Man lại im lặng, đột nhiên cười nói: "Được , chỉ hỏi chút thôi, đừng lo lắng. 20 năm đã trôi qua, kh vẫn sống tốt . Hiện tại thêm nội ruột cũng là lãi , ngày mai về sẽ nhận nhau với , cũng để cụ vui vẻ một chút. Con trai đời này chắc kh gặp được , cháu trai thì cũng nhận chứ."
Ngọc Khê hỏi: "Vậy đổi họ kh?"
Niên Quân Man lắc đầu: "Tên trên các loại gi tờ sửa lại phiền phức lắm. Sau này con cái chúng ta thể họ Vương, cũng coi như kế thừa huyết mạch nhà họ Vương."
Ngọc Khê cau mày: "Thế còn nội Niên?"
Niên Quân Man cười: "Ông nội Niên kh để ý đâu. Đương nhiên nếu thể sinh hai đứa thì tốt, một đứa họ Vương, một đứa họ Niên. Nếu sinh đôi một lần được hai đứa thì tốt quá."
Ngọc Khê đầy đầu vạch đen: "Đừng mà mơ, nhà chúng ta chưa từng gen sinh đôi."
Niên Quân Man lại ghi nhớ trong lòng: "Mai hỏi nội chút xem ."
Ngọc Khê: "........ kh cảm th nghĩ hơi sớm quá ? Muốn kết hôn, ít nhất hai năm nữa."
Niên Quân Man nhếch khóe miệng: "Kh còn sớm đâu, em xem, chớp mắt một cái là một năm rưỡi sắp trôi qua ."
Vành tai Ngọc Khê đỏ lên. Thật vậy, thời gian trôi qua nh quá, một năm rưỡi chớp mắt đã qua.
Ngọc Khê mới ngủ dậy, chẳng buồn ngủ chút nào, chỉ muốn nói chuyện với Niên Quân Man. Hai trò chuyện mãi đến quên cả thời gian. Niên Quân Man th Ngọc Khê ngáp, nói: "10 giờ , mau ngủ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-223-dung-co-ma-mo.html.]
Ngọc Khê lắc đầu: "Em kh buồn ngủ, em muốn ở bên thêm một lúc nữa. thăm các thì thôi, giờ chỉ còn với em, em muốn ."
Niên Quân Man nghe mà lòng mềm nhũn, cũng cùng tâm tư, thức trắng một đêm cũng được, cứ c giữ như vậy trong lòng mới th yên tâm: "Vậy thì kh ngủ nữa."
Ngọc Khê cười ngọt ngào: "Vậy nói chuyện gì cho tỉnh táo . Em muốn mua nhà, muốn mua căn nhà thật lớn. Em muốn dùng số tiền và nội Niên gửi ở chỗ em, coi như em vay, cuối năm sẽ trả lại cho hai ."
Niên Quân Man bật cười: "Được thôi, em lại chơi chiêu với à, lúc trước đã nói rõ là cho em hết mà."
Ngọc Khê lúc này hoàn toàn tỉnh táo, hoảng hốt nhận ra lỡ lời, cười gượng: " nghe nhầm ."
Niên Quân Man mới kh tin lời Ngọc Khê: "Thế này , tiền của và nội, em cứ l trực tiếp mua nhà. Coi như mua, kh đủ thì em bù thêm một ít. Sau này phát lương sẽ từ từ trả lại cho em."
Ngọc Khê trừng mắt: " làm gì vậy?"
"Thì coi như mua nhà tân hôn trước! Dù xếp hàng đợi được phân nhà chẳng biết đến bao giờ đâu! coi như biết , mà kh làm thế, em thể sẽ cứ giữ tiền cho mãi thôi."
Ngọc Khê thầm mắng trong lòng, lại kh dứt khoát chứ, giờ chỉ thể thành thật nghe theo Niên Quân Man: "Được, tiền mua, em bù phần chênh lệch, sổ đỏ đứng tên hai ."
Niên Quân Man tưởng tượng đến trên sổ đỏ tên hai , trong lòng sướng rơn: "Được."
Ngọc Khê trong lòng cân nhắc, mua căn to, mua cả dưới d nghĩa c ty nữa. Đúng , còn cả nhà mợ Hai, đừng mua ở chỗ này, mua ở đường Tài Nguyên chứ, nếu kh thì thật lỗi với năng lượng mà Ngọc Trúc Thiêm đã tiêu hao.
Niên Quân Man véo má Ngọc Khê: "Nghĩ gì thế, vui vậy?"
Ngọc Khê cười ngây ngô: "Nghĩ chuyện phát tài ạ."
Niên Quân Man buồn cười: "Em còn mơ mộng phát tài nữa à?"
"Đúng vậy, ai mà chẳng mơ giấc mơ phát tài?"
" thì kh mơ."
Ngọc Khê: "........"
Được , Niên Quân Man thật sự kh mơ!
Cuối cùng Ngọc Khê thật sự kh chịu nổi nữa, nói chuyện một hồi ngủ lúc nào kh hay. Sáng hôm sau thức dậy, Chu Linh Linh nói nhỏ vào tai Ngọc Khê: "Sáng nay chị vào, Quân Man vẫn luôn c chừng em đ, mắt kh hề rời khỏi em. Lần này em đúng là dọa ta c.h.ế.t khiếp ."
Ngọc Khê: "Em cũng kh ngờ mà, cả hai lần đều gặp đúng lúc Quân Man ở đây, em cố ý dọa đâu."
Chu Linh Linh ngẫm nghĩ: "Chị th hai đứa à, vận mệnh liên kết với nhau đ!"
Ngọc Khê đồng tình, mạng của Niên Quân Man là do cô cứu, chuyên thuộc về một cô, càng nghĩ trong lòng càng ngọt ngào.
Niên Quân Man cùng Ngọc Khê ăn sáng xong, liền trở về nhận nhau với Vương.
Ngọc Khê th chị họ sắp , vội gọi: "Chị họ, chị họ, em thương lượng với chị chút chuyện. Tiền thuê nhà của chúng ta đến lúc tốt nghiệp đại học là hết hạn, cần chuẩn bị địa ểm làm việc trước. Em nghĩ, nhân lúc dòng tiền trong tay đang đủ, mua nhà , dù cũng nơi làm việc thuộc về ."
Chu Linh Linh cau mày: "Đến hạn mua cũng chưa muộn mà."
"Bây giờ giá nhà mỗi năm một khác, mua sớm chính là kiếm lời."
Chu Linh Linh: "Vậy được, để chị về tính toán lại, sẽ nói chuyện với em sau."
Ngọc Khê gật đầu: "Vâng."
Bác cả Lữ đưa Chu Nghiêu học, trong nhà chỉ còn lại một Ngọc Khê, thật đúng là chán ngắt. Cô l cuốn sổ ra, muốn ghi lại tất cả những gì đã th, kẻo sau này quên mất.
Nhưng vừa cầm bút lên lại đặt xuống. Viết ra thì giấu ở đâu? Bị ta th thì giải thích thế nào? Quá nguy hiểm.
An toàn nhất là tự hồi tưởng lại nhiều lần, ghi nhớ những ều quan trọng. Nhưng th quá nhiều thứ, ấn tượng sâu sắc thật sự kh m cái. Mở mắt ra, thể trở về th một lần đã là cơ duyên, kh thể cầu xa quá nhiều.
Ngọc Khê tối qua ngủ kh ngon, mơ mơ màng màng chờ bác cả về lại ngủ, mãi cho đến khi Niên Quân Man trở lại, Vương cũng tới cùng.
Niên Quân Man đỡ Ngọc Khê dậy: "Tỉnh à? Vừa khéo, nội mang đồ đến cho em đây."
Chưa có bình luận nào cho chương này.