Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 248: Người nhà
Trợ lý Nhiễm ngồi xuống: "Cô Lữ muốn biết ều gì?"
Ngọc Khê cũng kh vòng vo: "Tập đoàn Hằng Viễn, biết kh?"
"Biết chứ, tập đoàn vận tải biển lớn ở thành phố G, cô Lữ cũng biết ?"
Ngọc Khê kh bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào của trợ lý Nhiễm: " kh biết gì khác nữa ?"
Trợ lý Nhiễm nghi hoặc: " nên biết thêm ều gì à?"
Ngọc Khê xìu xuống. Cô còn tưởng thể moi được chút tin tức từ trợ lý Nhiễm, xem ra là kh hy vọng . Chẳng lẽ Hằng Viễn và nhà họ Trịnh thật sự kh liên quan? Là cô nghĩ nhiều ?
Trợ lý Nhiễm g giọng: "Nếu cô Lữ kh còn câu hỏi nào khác thì xin phép nói tiếp. Đây là thư chủ gửi cho cô."
Ngọc Khê nhận l lá thư, mân mê lớp sáp niêm phong: "Bí ẩn gớm nhỉ."
Trợ lý Nhiễm trong lòng cũng tò mò. Thư là do chủ tự tay viết, tận mắt niêm phong lại. Tuy tò mò nhưng theo chủ bao nhiêu năm nay, hiểu rõ nhất đạo lý tò mò hại c.h.ế.t mèo: "Thư đã đưa đến nơi, vậy xin phép về trước."
Ngọc Khê: "Làm phiền ."
Trợ lý Nhiễm , trong nhà chỉ còn lại một Ngọc Khê. Cô tò mò c.h.ế.t được, rốt cuộc Trịnh Mậu Nhiên muốn nói gì mà kh thể nói qua ện thoại, cứ nhất thiết viết thư tay.
Mở thư ra, Ngọc Khê rũ rũ tờ gi viết thư, cạn lời. Viết dài dằng dặc cả một trang gi mà chẳng câu nào vào trọng tâm, toàn nói về Ngọc Th, về mẹ kế, cả Ngọc Chi nữa, cuối cùng còn quan tâm đến cô?
Ngọc Khê định bỏ xuống thì chợt th kh đúng. Nếu chỉ là hỏi thăm bình thường thì tuyệt đối sẽ kh niêm phong kỹ càng như thế. Hơn nữa, viết thư cho mẹ kế chẳng tốt hơn , tại lại viết cho cô?
Ngọc Khê mân mê tờ gi viết thư, trong đầu lóe lên một tia sáng. Kh là thơ tàng đầu đ chứ? Nhưng ghép lại kh khớp, cũng chẳng thành câu.
Đột nhiên cô nghĩ ra, viết thư cho cô thì bắt đầu đoán từ tên cô chứ. Cuối cùng cũng tìm ra : "Đừng phạm ngu, trên đời kh chuyện bánh từ trên trời rơi xuống đâu."
Ngọc Khê: "........"
Thà kh tìm ra còn hơn, nói chuyện thật sự khiến ta ghét.
Đồng thời lá thư cũng tiết lộ hai th tin. Thứ nhất, Trịnh Mậu Nhiên vẫn luôn để mắt đến cô, trong lòng cô cũng dễ chịu hơn một chút, ít nhất làm bia ngắm cũng an toàn.
Thứ hai, ều này mới thú vị, Trịnh Mậu Nhiên nói vậy nghĩa là biết đang tính kế cô?
Vậy là Trịnh Mậu Nhiên thật sự đã phát hiện ra ều gì kh? Sau đó cô lại tự th ngốc, loại trùm như Trịnh Mậu Nhiên mà đến thế cũng kh phát hiện ra được thì đúng là ngu ngốc thật sự.
Ngọc Khê đâu biết rằng, Trịnh Mậu Nhiên phát hiện ra hoàn toàn là vì vẫn luôn để mắt đến cô, từ những ều bất thường xung qu cô mà lần ra m mối.
Cô hoàn toàn kh biết rằng, cô đã thay đổi vận mệnh, thay đổi cuộc đời của nhiều .
Ngọc Khê cầm lá thư vào bếp đốt , lúc ra chính cô cũng kh nhịn được cười. cứ cảm giác như phim trinh thám hack não, lại còn bí mật chắp đầu nữa chứ.
Nhưng cô cũng cẩn thận hơn. Hiện tại đã được chứng thực, suy đoán của cô kh sai, cô vẫn luôn nằm trong bẫy rập. Trong lòng cô càng thêm lo lắng cho Ngọc Th.
Thằng nhóc Ngọc Th này đã lâu kh về nhà . Một sinh viên năm nhất, đâu nghiên cứu sinh hay tiến sĩ làm đề tài mà bận rộn đến mức lâu kh về.
Nghĩ vậy, Ngọc Khê kh ngồi yên ở cửa tiệm được nữa, bèn tìm chị họ: "Em xem Ngọc Th thế nào, thằng nhóc này lâu lắm kh về ."
"Được, em ."
Ngọc Khê xách túi, quàng khăn, ra trạm xe buýt. Bầu trời đen kịt, những b tuyết bắt đầu rơi. Trận tuyết đầu mùa năm nay đến hơi muộn.
Nhưng lại lớn hơn năm ngoái nhiều. Năm ngoái tuyết đầu mùa chỉ lất phất, năm nay Ngọc Khê lên xe mới vài phút mà tuyết đã rơi dày đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-248-nguoi-nha.html.]
So với tuyết, Ngọc Khê thích mưa hơn. Mưa âm th, lẳng lặng lắng nghe sẽ cảm giác th thản, như thể gột rửa tâm hồn, đặc biệt là trong những đêm tĩnh lặng, thể suy nghĩ th suốt nhiều chuyện.
Do tuyết rơi nên xe buýt vốn đã chậm nay càng chậm hơn. Chờ Ngọc Khê chuyển m chuyến xe đến được Đại học Thủ đô thì trời cũng sắp trưa.
Ngọc Khê chẳng còn tâm trạng ngắm tuyết, đôi mắt chằm chằm vào cổng trường.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cô gái bên cạnh Ngọc Th, cô nhớ rõ, trí nhớ của cô tốt. Lúc nhập học, cô gái này theo bên cạnh Tiền Trung Á.
Cô càng thêm cảnh giác. Nếu là cô gái khác thì cô sẽ kh nghĩ nhiều, nhưng cô gái này thì kh được.
Điều này càng làm cô khẳng định, chuyện này là nhắm vào tất cả mọi trong nhà cô.
Kiếp trước, Ngọc Th bỏ học. Kiếp này vào Đại học Thủ đô mà vẫn bị tính kế.
Đặc biệt là mặt Ngọc Th đỏ bừng, vành tai cũng đỏ ửng. Em trai thì hiểu nhất, thằng nhóc này ngoài mặt lạnh lùng nhưng thực chất là đang xấu hổ.
Ngọc Th cảm tình với cô gái trước mặt, đây là kết quả tồi tệ nhất.
Ngọc Khê đang suy nghĩ thì đã đến trước mặt Ngọc Th, dọa giật : "Chị, chị lại tới đây?"
Biểu cảm của Ngọc Khê được kiểm soát khá tốt, còn thể mỉm cười: "Đã lâu em kh về, chị lo lắng nên qua xem thế nào."
Ngọc Th lén thở phào nhẹ nhõm: "Sắp thi cuối kỳ nên hơi bận, cuối tuần sau em sẽ về."
"Ừ, cô bé này tr quen quen? Hình như chị đã gặp ở đâu thì ?"
Cô gái mặc áo khoác dạ màu trắng, quàng khăn len màu hồng, tóc xõa dài, đôi mắt to tròn, tr đáng yêu. Cô bé lén Ngọc Th một cái mới tự giới thiệu: "Em chào chị, em là Từ Vi. Lúc khai giảng chúng ta đã gặp nhau , giám đốc Tiền đưa em đến nhập học ạ. vui được gặp lại chị."
Ngọc Khê giả vờ ngạc nhiên: "Hai đứa học cùng khoa à?"
Ngọc Th giải thích: "Kh , Từ Vi ở trong Hội sinh viên, bọn em mới quen nhau thôi."
Ngọc Khê "ồ" một tiếng: "Hai đứa định ăn cơm à?"
Mặt Ngọc Th càng đỏ hơn. Từ Vi cúi đầu, nh ngẩng lên: "Bọn em chỉ bàn chút chuyện về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng năm mới thôi ạ. Vậy em xin phép về trước."
Ngọc Th há miệng định nói gì đó, nhưng chị gái ở đây, cuối cùng chỉ đành Từ Vi vẫy tay chào bỏ .
Trong lòng Ngọc Khê chùng xuống. Đây kh chỉ là cảm tình đơn thuần. Từ Vi xây dựng hình tượng thân thiện đáng yêu thế này, quá khó để ta đề phòng. Cô kéo áo Ngọc Th: "Đi thôi, chị mời em ăn cơm. Chị mới biết em còn vào cả Hội sinh viên đ, chị cứ tưởng tính cách em sẽ kh làm cán bộ đâu."
Ngọc Th thu hồi ánh mắt: "Em cũng mới vào gần đây thôi. Hội sinh viên tuyển , em mơ mơ màng màng thế nào lại vào được. Lần này được phân c phụ trách buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng năm mới. Chị, Học viện Điện ảnh của các chị tổ chức văn nghệ chào mừng năm mới kh?"
"Đương nhiên là , năm nào chẳng . thế, muốn học hỏi chút kinh nghiệm à?"
Ngọc Th gật đầu lia lịa: "Vâng ạ."
Ngọc Khê: "Kh chị đả kích em đâu, nhưng trường em kh học theo trường chị được đâu. Trường chị khoa Biểu diễn và khoa Múa, tùy tiện chọn một cũng thể dựng được một tiết mục, chưa kể ai cũng sở trường riêng. Trường em thật sự kh học theo được đâu. Hay là thế này, về nhà chị viết cho lớp em một vở kịch ngắn nhé?"
Ngọc Th cười toét miệng: "Cảm ơn chị."
"Chị em ruột cảm ơn cái gì, ăn cơm trước đã."
Vì trời đổ tuyết nên Ngọc Khê muốn ăn lẩu, cố ý tìm một quán lẩu. Chờ nước dùng sôi, Ngọc Khê khu bát nước chấm tương vừng, hỏi: "Ở đây chỉ hai chị em , nói thật lòng ?"
Ngọc Th căng thẳng, nói lắp bắp: "Nói... nói cái gì ạ?"
Ngọc Khê: "Em cũng thành niên , sắp thêm một tuổi nữa. Trước kia học cấp ba thì thôi, em cũng kh dám yêu sớm. Còn bây giờ thì ? Lên đại học , thích cô gái nào kh? Ví dụ như cô bé vừa ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.