Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 288: Tái hôn

Chương trước Chương sau

Ngọc Khê đứng dậy: "Về xem là biết ngay."

M về đến nhà, th một cô bé khoảng một tuổi rưỡi đang ngồi trên ghế sô pha thì sửng sốt.

Bác cả Lữ day trán: "Các con về à."

Ngọc Khê th bóng dáng Lưu Mẫn trên mặt cô bé, cạn lời: "Lưu Mẫn kh bị bệnh gì đ chứ, lại đem con đến đây?"

Bác cả Lữ tức giận kh thôi: "Bác tống Chu Quang Minh vào tù, vậy là trách nhiệm nuôi đứa bé này ? Nói xong câu đó, ả ta vứt con bé lại bỏ , chuyện này là thế nào chứ."

Chu Linh Linh con bé đang khóc lóc nước mắt ngắn nước mắt dài: "Mẹ, chúng ta kh nghĩa vụ nuôi nó."

Bác cả Lữ nói: "C an đã tới, bảo để đứa bé ở lại đây, đợi khi nào tìm được thì đến đón."

Chu Linh Linh chán ghét con bé, bực bội vô cùng: "Mẹ, ngày kia mẹ kết hôn , trong nhà lù lù ra nó thì còn ra thể thống gì nữa! Nhỡ đâu kh tìm th mẹ nó thì , đứa bé này cứ ở lì nhà chúng ta mãi à? Mẹ định nuôi nó !"

Ngực bác cả Lữ tức ách. Cô bé mới một tuổi rưỡi, nói cũng chưa sõi, chỉ biết gọi mẹ ơi, mẹ ơi. Bà trong lòng cũng khó chịu, nhưng trẻ con vô tội, th nó khóc t.h.ả.m thương như vậy, dù bà sắt đá đến đâu cũng kh thể nhẫn tâm làm gì một đứa bé.

Chu Linh Linh mím môi: "Nếu kh tìm th Lưu Mẫn, thì đưa đứa bé đến chỗ bà cụ Chu ."

Bác cả Lữ thở dài, bế cô bé đang gào khóc lên. Khóc lâu quá, giọng chắc cũng hỏng : "Đến lúc đó tính, trước mắt chờ tin từ c an đã. Con mua hộp sữa bột về đây, chắc nó cũng đói ."

Chu Linh Linh mím môi: "Con kh ."

Bác cả Lữ cười khổ: "Thôi được , là lỗi của lớn, kh cần thiết giận cá c.h.é.m thớt lên trẻ con. Con xem nó khóc đáng thương chưa kìa, mà!"

Chu Linh Linh miễn cưỡng vô cùng: "Lưu Mẫn đúng là đoán chắc mẹ mềm lòng mà."

Ngọc Khê: "Để em cho, em cũng đang định ra ngoài dạo."

Chu Linh Linh kh yên tâm: "Chị cùng em."

Ngọc Khê xua tay: "Kh cần đâu, em muốn yên tĩnh một ."

Bác cả Lữ đợi Ngọc Khê khuất mới hỏi: "Tiểu Khê làm vậy?"

Chu Linh Linh nói: "Con bé lo lắng cho Niên Quân Mân, đã lâu kh tin tức gì của ."

"Con ngày thường khuyên nhủ con bé nhiều vào, đừng để nó suy nghĩ lung tung."

"Con biết . Con bé kia khóc mãi, con nấu chút cháo đây."

Bác cả Lữ cười: "Đi ."

Ngọc Khê ra khỏi cửa cứ cảm giác theo , nhưng quay đầu lại thì chẳng th bóng dáng ai. Cảm giác này kéo dài cho đến tận khi về nhà.

Chu Linh Linh th Ngọc Khê cứ đứng nép vào cửa ra ngoài: " em kh vào, cái gì thế?"

"Kh gì, thể do em nghĩ nhiều thôi. con bé kh khóc nữa?"

Chu Linh Linh bực dọc: "Uống cháo xong, khóc mệt nên ngủ . Em nói xem chuyện này là thế nào chứ!"

Ngọc Khê: "Sự tình đã như vậy , chị cũng đừng phiền lòng, xe đến trước núi ắt đường thôi."

"Ừ."

Ngày mùng 5, Ngọc Khê đón , lần này chỉ bà nội Lữ và mẹ kế đến.

Trịnh Cầm tỏ vẻ áy náy với chị chồng: "C việc ở nhà bề bộn quá, thật sự kh dứt ra được."

Bác cả Lữ cười nói: "Chị hiểu mà, mợ đến được là chị vui lắm ."

Bà nội Lữ tiếp lời: "Em gái con cảm th mất mặt nên kh dám tới, nhờ mẹ gửi lời chúc con hạnh phúc."

Bác cả Lữ: "Nó kh chứ ạ?"

Trịnh Cầm đáp: "Kh ạ, hiện tại đang ở nhà, tinh thần cũng khá."

Bác cả Lữ: "Vậy là tốt ."

Bà nội Lữ chỉ vào cô bé đang ngủ trên giường: "Phía c an chưa tin tức gì ?"

Bác cả Lữ lắc đầu: "Chưa ạ."

Bà nội Lữ chọc nhẹ vào cái bụng nhỏ của cô bé, con bé quơ tay, trở ngủ tiếp. Bà nội Lữ cũng th vui mắt: "Thôi cứ chờ tin từ c an vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-288-tai-hon.html.]

Chu Linh Linh ra ngoài tìm Ngọc Khê, lại th cô đang đứng nép vào cửa ra ngoài: "Rốt cuộc em bị làm thế?"

Ngọc Khê: "Tuyệt đối kh ảo giác đâu, thật sự theo em. Vừa nãy mua đồ về, em th vạt áo của ."

"Thật á? Em kh nhầm chứ?"

Ngọc Khê hồi tưởng lại, khẳng định: "Em tuyệt đối kh nhầm, chắc c theo dõi em."

Chu Linh Linh lo lắng vô cùng: "Gần đây em chọc vào ai kh?"

Ngọc Khê oan uổng: "Kh mà, em chỉ từ nhà đến trường thôi."

"Gần đây em đừng ra ngoài nữa."

Ngọc Khê suy diễn: "Chị họ, chị nói xem Quân Mân xảy ra chuyện gì kh?"

Chu Linh Linh: "Em đừng suy nghĩ linh tinh, sẽ kh việc gì đâu. Nếu thật sự kh yên tâm, ngày mùng 7 em tự qua đó tìm xem."

"Đúng , đúng , đợi bác cả kết hôn xong em sẽ qua đó."

Từ khi xác định bị theo dõi, Ngọc Khê cảm th mỗi phút mỗi giây đều là sự dày vò. Buổi tối cô càng kh ngủ được, mơ màng ngủ cũng gặp ác mộng.

Ngày mùng 6, sắc mặt cô kh tốt, trong mắt đầy tơ máu.

Trịnh Cầm đau lòng kh thôi: "Con đừng tự dọa , Quân Mân chưa mà con đã tự hành hạ đến ngã bệnh ."

Ngọc Khê: "Mẹ, con kh , sức khỏe con tốt lắm! Mẹ, lần này về đừng quên mang theo tr nhé."

"Biết , con nằm nghỉ thêm chút nữa , đợi xe đến chúng ta hẵng qua."

Ngọc Khê lắc đầu: "Con nằm cũng chỉ suy nghĩ lung tung, thà tìm việc gì làm còn hơn!"

Trịnh Cầm kh khuyên được con gái, chỉ thể thời khắc chú ý.

Đám cưới lần hai của bác cả Lữ kh phô trương, đơn giản nhưng ấm cúng. đến dự cũng kh ít, bạn bè của Hách Phong đều đến, Ngọc Khê bị kéo gặp kh ít .

Trong giọng nói của bà nội Lữ tràn đầy sự hài lòng, bà nói với Ngọc Khê: "Sư phụ con để ý đến bác con như vậy, bà cũng yên tâm ."

Ngọc Khê: "Bác cả hậu phúc, sau này sư phụ bầu bạn, hai sẽ hạnh phúc."

Bà nội Lữ vui vẻ gật đầu.

Đến chiều đám cưới mới kết thúc, c tác dọn dẹp do Chu Linh Linh phụ trách.

Vì bác cả Lữ kh thích ở nhà lầu nên hai vợ chồng quyết định sau này sẽ ở nhà trệt. Hôm nay là ngày đầu tiên kết hôn, phòng tân hôn được trang trí ở nhà lầu, Hách Phong và bác cả Lữ trước.

Bà nội Lữ cũng ngồi kh yên: "Mẹ về xem con bé kia thế nào ."

Ngọc Khê: "Con về cùng bà."

Bà nội Lữ xua tay: "Con ở lại giúp chị họ con , bà về với mẹ con là được ."

Ngọc Khê tiễn bà nội ra cửa, dụi dụi mắt. Kh nhầm, đứng bên kia đường thật sự là Lý Nham.

Lý Nham dòng xe cộ băng qua đường tới: "Đám cưới xong à?"

Ngọc Khê mím môi: "M ngày nay theo dõi đúng kh?"

Lý Nham hào phóng thừa nhận: "Kỳ thi của cô kết thúc , lẽ ra nên xuất hiện, nhưng phát hiện bác cả cô sắp kết hôn. hỏi ý kiến Quân Mân, quyết định muộn m ngày. Bây giờ xong việc , cô thời gian theo kh?"

Bà nội Lữ sửng sốt: "Này kia, là ai?"

Ngọc Khê vội giới thiệu: "Đồng nghiệp của Quân Mân ạ."

Bà nội Lữ quan sát biểu cảm nghiêm túc của Lý Nham, trong lòng "lộp bộp" một cái: " trai, đến tìm Tiểu Khê, Quân Mân xảy ra chuyện gì kh?"

Lý Nham: "Bà ơi bà yên tâm, Quân Mân vẫn tốt, thật sự tốt."

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ngọc Khê lại kh lạc quan như vậy. Nếu thật sự tốt, biểu cảm của Lý Nham đã kh đau khổ thế kia.

Lôi Âm tìm Ngọc Khê, th Lý Nham liền nói: "Giỏi lắm, tớ tìm kh th, giờ lại tự xuất hiện. đến làm gì?"

Lý Nham: "Tớ tìm Ngọc Khê, Quân Mân ủy thác tớ. Đợi tớ về sẽ nói chuyện với sau."

Lôi Âm cũng ý thức được đã xảy ra chuyện: "Ừ, được."

Ngọc Khê hít sâu một hơi: "Chờ chút, l túi. Mẹ, trong túi mẹ bao nhiêu tiền?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...