Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 292: Lo lắng

Chương trước Chương sau

Mỗi c ty đều kế toán riêng, sổ sách vừa là hiểu ngay.

Ngọc Khê lật xem sổ sách của c ty trang phục đạo cụ: "Thu nhập từ trang phục đoàn phim ít, phần lớn thu nhập của c ty đều là từ tiền chia hoa hồng của Hà Duệ. Sang năm, giữ lại một ít trang phục của nhân vật chính, còn lại thì xử lý hết !"

Chu Linh Linh ngẩng đầu: "Em kh muốn làm mảng trang phục đạo cụ nữa à?"

Ngọc Khê gật đầu: "Sau này kiếm được sẽ càng ít , thời trang thay đổi quá nh theo từng năm, vốn đầu tư của chúng ta cũng đang tăng lên. Năm nay thể kiếm được một chút, sang năm e là kiếm tiền sẽ khó. Nếu kh kiếm được tiền thì bỏ thôi. Còn về dự án mới, em sẽ suy nghĩ thêm, chúng ta họp sau nhé."

Chu Linh Linh ngẫm nghĩ: "Vậy chị cũng suy nghĩ thêm, đợi Niên Quân Mân xuất viện chúng ta bàn tiếp."

"Vâng."

Lôi Âm vào khoản thu nhập: "Tiền chia hoa hồng sau thuế của Hà Duệ đã 80 vạn ."

Ngọc Khê: "C ty ện ảnh cũng kh ít đâu. Chu Tuấn nhận khá nhiều quảng cáo, phí đại diện cao, đặc biệt là gần đây nhận quảng cáo mỹ phẩm, phí đại diện lên tới 18 vạn. Lại thêm nữa, trừ chi phí nhân c và đầu tư, lợi nhuận sau thuế là 110 vạn, đã là khá ."

Lôi Âm hỏi: "C ty ện ảnh chia hoa hồng kh? Chẳng muốn đầu tư làm phim ?"

Chu Linh Linh nói: "Tiền chia hoa hồng của c ty ện ảnh vẫn chia. Chị tính thế này, định giữ lại một phần để tăng vốn đăng ký, các em th thế nào?"

Ngọc Khê tính toán, tăng vốn đăng ký lên một mức nhất định, tiền đầu tư làm phim cũngòm hòm là đủ: "Được ạ."

Lôi Âm cũng kh ý kiến gì: "Được."

Ngọc Khê nói: " th báo cho Hoàng Lượng và Lý Tiêu một tiếng."

Chu Linh Linh nói: "Chị sẽ nói với bọn Hoàng Lượng."

Ngọc Khê: "Vâng, vậy giao cho chị họ nhé."

Chu Linh Linh th Ngọc Khê định , vội nói: "Chờ chút, còn việc tăng vốn đăng ký của c ty sản phẩm ăn theo (merchandise) nữa, cần em ký tên."

Ngọc Khê: "Tốc độ của chị họ nh thật đ!"

Chu Linh Linh l tài liệu ra: "Chị cũng đâu làm lần đầu, quy trình quen . Ai bảo c ty này phát triển nh quá chứ."

Ngọc Khê ký tên: "Chuyện c ty phiền chị họ lo liệu, đợi em sắp xếp ổn thỏa cho Quân Mân sẽ quay lại giúp chị."

Chu Linh Linh xác nhận chữ ký kh vấn đề gì: "Em kh cần vội, c ty chị ."

Ngọc Khê: "Vậy em trước đây."

Lôi Âm đợi Ngọc Khê mới hoàn hồn: "Hai nói gì thế, tớ nghe cứ như vịt nghe sấm ."

Chu Linh Linh gõ trán Lôi Âm: "Ngày thường bảo học thì kh chịu học, cứ nói đến chuyện gì là lảng tránh. Giờ nghe kh hiểu, tâm cũng to thật, kh sợ bọn tớ lừa à."

Lôi Âm cười hì hì: "Tớ mới kh sợ, các sẽ kh lừa tớ đâu."

Ngọc Khê bắt xe đến đại viện, hai nội đều đang ở nhà!

Ông nội Niên cười: "Cháu m hôm nay kh đến, lại mang món ngon gì đến thế?"

Ông nội Vương trừng mắt: "Ông chỉ biết ăn thôi. Tiểu Khê, chuyện gì kh?"

Lúc này nội Niên mới chú ý Ngọc Khê tay kh, cười gượng một cái: "Cháu gái, mau ngồi ."

Ngọc Khê sắp xếp ngôn từ, cố gắng kh làm hai cụ lo lắng, nói ngắn gọn súc tích sự việc, nói xong quan sát biểu hiện của hai cụ. Hai nội lại tỏ ra khá bình tĩnh.

Ông nội Niên lẩm bẩm: "Như vậy cũng tốt, cũng tốt, lần trước thằng cháu bị thương đã làm nó sợ ."

Ông nội Vương lại cười: "Kh được nữa cũng tốt, chỉ là cái chân này... Thằng bé này số khổ."

Ông nội Niên thót tim: "Cháu gái, bác sĩ bảo thật sự thể lại như bình thường chứ?"

Ngọc Khê gật đầu: "Cháu đã nhờ cụ Tôn xem qua , chỉ cần hồi phục tốt thì thể ạ."

Ông nội Niên: "Vậy là tốt , vậy là tốt ."

Ông nội Vương cũng thở phào nhẹ nhõm: "Đi thôi, thăm nó nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-292-lo-lang.html.]

Ông nội Vương vui quá hóa lẩn thẩn, lại lo lắng: "Quân Mân kh chứ, ý là tâm trạng ."

"Mới đầu cũng kh chấp nhận được, tự bình tâm lâu mới nói cho cháu biết, giờ đã bình tĩnh ạ."

Ông nội Vương đau lòng: "Thằng nhóc này mệnh kh tốt, giống ."

Ông nội Niên kh vui: "Nói linh tinh cái gì thế, kiếp nạn của Quân Mân qua , sau này nhất định sẽ hạnh phúc mỹ mãn."

Ông nội Vương Ngọc Khê, vỗ miệng : "Đúng, đúng, nói sai ."

Ngọc Khê xác nhận hai nội kh mới yên tâm. Trong lòng cười khẽ, hóa ra thoáng nhất lại là hai nội.

Trở lại bệnh viện, hai nội run run sờ vào chân cháu, Ngọc Khê cùng mẹ kế ra ngoài.

Trịnh Cầm vỗ tay con gái: "Quân Mân kiên cường, mẹ cũng yên tâm ."

Ngọc Khê: "Mẹ, chúng ta kh cần lo lắng quá, Quân Mân con , mẹ cứ yên tâm . Mẹ và bà nội cũng về ạ!"

"Được, mẹ và bà về đây."

Ngọc Khê tiễn mẹ và bà nội, lại tiễn hai nội về, nói với Niên Quân Mân: " kh biết đâu, em cứ sợ các sẽ ngất xỉu, kết quả là em lo xa quá."

Niên Quân Mân vui vẻ: "Em coi thường các cụ quá , sóng to gió lớn gì các cụ cũng đã trải qua, nội tâm các cụ mạnh mẽ lắm đ!"

Lần này thì Ngọc Khê tin : "Buổi tối muốn ăn gì?"

Niên Quân Mân: "Kh mùi vị gì cả, chẳng muốn ăn gì, mồm miệng nhạt nhẽo quá."

"Đừng mơ, thành thật cho em, trước khi hồi phục thì nghiêm túc tuân thủ theo lời bác sĩ."

Niên Quân Mân muốn c.h.ế.t mất thôi, ngày nào cũng ăn đồ th đạm, miệng lẩm bẩm: " muốn ăn thịt kho tàu, muốn ăn thịt xào, muốn gặm xương."

Ngọc Khê cầm cái gối bịt miệng Niên Quân Mân lại.

Niên Quân Mân gỡ ra, chỉ vào miệng : "Vợ ơi, em hôn một cái , hôn một cái đổi một món ăn."

Ngọc Khê hừ một tiếng: "Em mới kh mắc lừa , năm nay ba món, bữa sau nhất định đòi nhiều hơn. Đợi mười bữa nửa tháng nữa chắc đọc thực đơn như đọc vè mất."

Niên Quân Mân cười tủm tỉm: " hiểu , chỉ vợ thôi. Nhưng mà đọc thực đơn hơi khó, mỗi bữa báo năm món là được ."

Ngọc Khê bĩu môi: " đang gặm móng heo đ à, còn năm món, mặt dày mày dạn."

Niên Quân Mân cười ha hả: "Móng heo?"

Ngọc Khê phì cười, tự mắng .

Niên Quân Mân đột nhiên tắt nụ cười: "Vợ ơi, em đỡ vệ sinh cái!"

Ngọc Khê: "Thành thật chút , đừng động đậy."

Niên Quân Mân cười ngặt nghẽo. Bao nhiêu lần mà cô nhóc này vẫn xấu hổ. Ngọc Khê nhéo eo Niên Quân Mân một cái, kh dám động đậy nữa.

Ngọc Khê đỡ Niên Quân Mân, kh dám nhúc nhích, mắt lơ đãng chỗ khác, hận kh thể bịt tai lại.

Trở lại giường bệnh, Ngọc Khê mím môi: "Mua nhà sửa sang xong, em nhất định sẽ lắp bồn cầu."

Nói xong, Ngọc Khê chạy biến. Niên Quân Mân sững sờ một lát cười ha hả.

Ngọc Khê chạy càng nh, trong lòng mắng Niên Quân Mân là đồ lưu m!

Ngọc Khê mua cơm về thì th Trịnh Cầm cũng đang ở đó: "Mẹ, mẹ lại tới đây?"

Trịnh Cầm xoa xoa hai tay vào nhau, vẻ mặt khá nôn nóng: "Tiểu Khê, Ngọc Th chưa đến đây à?"

Ngọc Khê đặt hộp cơm xuống: "Kh ạ. Đúng , hôm nay con về nhà cũng kh th Ngọc Th, em đâu nhỉ?"

Trịnh Cầm: "Mẹ cũng kh biết, sáng sớm đã , n tin vào máy n tin cũng kh th hồi âm. Tiểu Khê, liệu nó đến chỗ Trịnh Mậu Nhiên kh?"

Ngọc Khê lắc đầu: "Em sẽ kh tự đâu. Bây giờ mới bốn giờ, chắc lát nữa là về thôi?"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Trịnh Cầm lo lắng kh yên: "Thằng bé này nghe lời nhất, th tin n máy n tin sẽ kh đời nào kh trả lời."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...