Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 298: Thuốc tắm

Chương trước Chương sau

Ôn Vinh tủi thân: "Em mang theo lời chúc phúc đến mà, lời chúc phúc còn đắt hơn trái cây chứ."

Ngọc Khê: "....... cứ nói là nghèo cho xong."

Ôn Vinh bị đả kích: "Em cũng vì muốn quay phim cho tốt, tự bỏ tiền túi ra mua thiết bị, nghèo đến mức trong túi chỉ còn mười tệ."

Nói lôi ra tờ mười tệ thật.

Ngọc Khê chằm chằm tờ mười tệ nhàu nhĩ: "......."

Cô chỉ nói đùa thôi, thế mà nghèo thật à.

Ôn Vinh: "Đàn chị, kể cho chị nghe một cái bát quái lớn, bao em một bữa cơm được kh?"

Ngọc Khê: "........ nghèo đến mức kh cơm ăn ?"

Ôn Vinh đáng thương hề hề: "Ba mẹ em nước ngoài kh nhà, em lại cãi nhau với bác cả, kh chỗ ăn chực."

Ngọc Khê: "...... nói !"

Ôn Vinh cười hì hì: "Về Vương Thù, em biết đàn chị nhất định sẽ hứng thú. Duyệt Huy tăng vốn đăng ký, cổ đ lớn nhất một gánh vác tiền, cổ phần đã thay đổi. Em nghe bạn nói, cổ đ lớn tạm thời thay đổi vốn đăng ký, tăng lên gấp đôi. Cổ phần trong tay Vương Thù từ 10% biến thành 2%. Đây là tin tức nội bộ đ, đáng giá một bữa cơm chứ!"

Ngọc Khê: "Đáng giá. Cho nên Vương Thù bị chơi một vố?"

Ôn Vinh gật đầu: "Đúng vậy, trước đây còn chút tiếng nói, thể phụ trách một số nghiệp vụ, giờ cổ phần thay đổi, quyền lực cũng thay đổi. Em đã bảo Duyệt Huy kh nơi t.ử tế, kh cho bác cả quay phim của Duyệt Huy mà kh nghe."

"Bước tiếp theo, chắc Duyệt Huy muốn đuổi Vương Thù , cũng kh biết là chuyện gì."

Ôn Vinh gật đầu: "Nhất định là chuyện. Em muốn bác cả tránh xa vòng thị phi, thì hay , cãi nhau với em, hại em đến cơm cũng kh mà ăn."

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ngọc Khê: "........ muốn ăn gì, mời."

Ôn Vinh l.i.ế.m môi: "Tôm cay, cá nấu ớt, móng heo kho tàu, thêm con vịt quay nữa."

Niên Quân Mân thèm nhỏ dãi, muốn ăn.

Ngọc Khê trừng mắt: "Tôm luộc, cá chẽm hấp, cải thìa luộc, thịt nạc xào nấm, cháo rau."

Ôn Vinh ngây : "Th đạm thế á!"

Ngọc Khê mỉm cười: " thể chọn kh ăn."

Ôn Vinh: "Ăn, ăn chứ."

Niên Quân Mân trừng mắt Ôn Vinh, quá thiếu kiên định. Kiên trì một chút nữa thì cũng được ngửi mùi thơm chứ.

Ngọc Khê làm lơ ánh mắt khát khao của Niên Quân Mân, ra ngoài gọi món.

Ăn xong, Ngọc Khê tiễn Ôn Vinh về, quay lại nói: "Em cảm giác sau này sẽ thường xuyên bị ăn chực."

Niên Quân Mân cười khẽ: "Thằng nhóc này cũng thú vị đ."

"Đừng ta mồm mép tép nhảy, trong lòng chuyện gì cũng rõ như ban ngày."

Việc Ngọc Khê đã quyết định thì làm nh, hẹn Lý Tiêu và Hoàng Lượng bàn chuyện đầu tư.

Hoàng Lượng sớm đã chuẩn bị tâm lý, bày tỏ sự ủng hộ. Lý Tiêu sững sờ hồi lâu, nhưng cổ phần trong tay ít nên cũng chỉ thể đồng ý.

Cuộc họp kết thúc, Ngọc Khê kh còn vẻ hùng hồn khi nãy, trong lòng bất an vô cùng: "Nếu do thu phòng vé kh thu lại được vốn, 100 vạn đ, mất trắng."

Chu Linh Linh: "Em cũng đừng tự gây áp lực quá, làm tốt là được ."

Ngọc Khê gục xuống bàn: "100 vạn, em lăn lộn bao năm, sổ tiết kiệm cũng chưa nhiều tiền thế này."

Chu Linh Linh vui vẻ: "Lần đầu tiên th em thiếu tự tin như vậy đ."

Ngọc Khê quay đầu: "Vấn đề đề tài mà, thiên hạ của phim thương mại, loại phim này quá khó để bứt phá, quả nhiên chỉ thể nhắm đến giải thưởng thôi."

Chu Linh Linh nói: "Lời này chị kh thích nghe, phim nào cũng thị trường của nó. Nếu thực sự kh được thì hậu kỳ tăng cường tuyên truyền. Thực ra chị th đề tài này dễ gây sự đồng cảm."

Ngọc Khê vỗ bàn: "Em linh cảm, thể thêm chút gì đó vào, càng gây được sự đồng cảm hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-298-thuoc-tam.html.]

Chu Linh Linh: "Em cứ viết , chị tin tưởng em."

Ngọc Khê trong lòng nảy ra ý tưởng, suy nghĩ tuôn trào như suối. Nghĩ xong dàn ý, ngẩng đầu th chị họ ủ rũ: "Chị họ, chị thế?"

Chu Linh Linh phiền não: "Ai mà ngờ được bà cụ Chu qua đời, còn định đưa đứa bé về, giờ thì hay , kh đưa được nữa."

Ngọc Khê hỏi: "Nhà Lưu Mẫn thì ?"

Chu Linh Linh cười lạnh: "Ba mẹ Lưu Mẫn ly hôn từ lâu , bỏ mặc Lưu Mẫn bao năm nay, đến cửa thì đều bảo kh quen biết Lưu Mẫn, đưa đứa bé kiểu gì?"

Ngọc Khê cũng bó tay: "Vậy làm thế nào?"

Chu Linh Linh: "Chị chỉ sợ càng nuôi càng tình cảm. Con bé còn nhỏ, gào khóc m ngày nay, trong miệng toàn vết nhiệt, làm bà ngoại xót xa muốn c.h.ế.t. Em kh th đâu, chị phục cái sự mềm lòng của bà ngoại sát đất."

Ngọc Khê: "Cái này kh trách bà nội được. Bà hồi nhỏ bị bỏ rơi nên mới đồng cảm."

Chu Linh Linh thở dài: "Thôi, kh nghĩ nữa, đến đâu hay đến đó vậy!"

Ngọc Khê tò mò: "Kh tìm th Lưu Mẫn ?"

"Đi thành phố G , chắc là ra nước ngoài. M này giỏi thật, chuyện là chạy ra nước ngoài ngay."

Ngọc Khê: "......."

Hình như đúng là vậy, đều chạy ra nước ngoài hết.

Thời gian trôi nh như bóng câu qua cửa sổ. Niên Quân Mân nằm viện một tháng, hai tuần đầu bắt đầu nén đau tập luyện, thành quả khả quan, đầu gối đã thể gập lại. Chỉ cần kiên trì hồi phục thì kh cần lo lắng khả năng bị tàn tật nữa.

Ca phẫu thuật của Niên Quân Mân là một trường hợp thành c. Để được số liệu hồi phục chính xác hơn, bệnh viện cũng giữ Niên Quân Mân nằm viện để quan sát, làm kinh nghiệm cho những ca phẫu thuật sau này.

Niên Quân Mân cứ thế nằm viện một tháng. Trong lúc tập hồi phục, Ngọc Khê cũng kh nhàn rỗi, bận rộn chuyện c ty, còn tr thủ xem nhà.

Kết cấu căn nhà kh thay đổi, nội thất trang trí theo phong cách thịnh hành nhất. Ngọc Khê thích màu x lá nên trong nhà đặt nhiều đồ trang trí màu x.

Cô chuẩn bị bồn tắm trong phòng ngủ chính, phòng này dành cho Niên Quân Mân, bồn tắm để thể ngâm thuốc.

Ngọc Khê đón Niên Quân Mân xuất viện, đưa thẳng đến nhà mới. Mở cửa xong, cô nói: " thể mở mắt ra ."

Lòng Niên Quân Mân tràn đầy cảm xúc. Trang trí ấm áp, đây chính là ngôi nhà trong mơ của : " đẹp."

Ngọc Khê kh hài lòng: "Chỉ là đẹp thôi ?"

Niên Quân Mân: "Vô cùng đẹp."

Ngọc Khê nén cười: "Em đưa tham quan."

Niên Quân Mân chống nạng vào phòng ngủ chính. Ngọc Khê chỉ vào phòng: "Em trang trí theo kiểu phòng tân hôn đ. Vốn định đợi tốt nghiệp sẽ đổi chỗ khác, nhưng ở đây quen , giao th cũng thuận tiện, chỉ cần xe thì lại dễ dàng. Phòng ngủ chính thế nào, kh tồi chứ!"

Niên Quân Mân bàn trang ểm: "Em thích thì thích."

Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Xem phòng vệ sinh này, thiết kế riêng cho đ."

Niên Quân Mân chằm chằm bồn tắm, đây là để ngâm t.h.u.ố.c tắm, trong lòng ấm áp vô cùng.

Ngọc Khê quay đầu lại: "Vào một lúc th nóng kh? Sưởi ấm ở đây tốt thật đ."

Niên Quân Mân quay đầu: "Ừ."

Ngọc Khê lại giới thiệu phòng bếp và hai phòng ngủ còn lại: "Em và Lôi Tiếu ở phòng phụ, phòng còn lại cho Ngọc Th. Em hỏi bác sĩ , ở ban c em sẽ lắp thiết bị phục hồi chức năng, nhưng cũng kh thể tập quá sức, phục hồi chức năng giới hạn thời gian."

Ngọc Khê cứ lải nhải mãi. Chân Niên Quân Mân thể gập lại được, trái tim cô kh cần treo ngược lên nữa.

Niên Quân Mân: "Được, trong nhà đều nghe em."

Ngọc Khê thời gian: "Kh còn sớm nữa, các nội chắc đang sốt ruột chờ , chúng ta qua đó !"

"Được."

Ngọc Khê đỡ Niên Quân Mân xuống lầu. Lực tay của Niên Quân Mân khỏe, chân trái kh bị thương, chống gậy bộ tốc độ chẳng chậm chút nào.

Hai nh chóng ra đến cổng khu chung cư chờ taxi. Một chiếc xe màu đen lao nh tới. Phản ứng của Niên Quân Mân cực nh, một tay chống gậy, một tay kéo Ngọc Khê nh chóng lùi lại phía sau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...