Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 300: Giấu giếm
Ngọc Khê múc thêm một bát cho nội Niên: "Hôm nay chúng cháu kh về, chúng cháu ở lại đây vài ngày ạ."
Ông nội Niên vui mừng khôn xiết: "Tốt, tốt quá, may mà dự kiến trước, phòng ốc đều đã chuẩn bị xong ."
Ông nội Vương ngẩn ngơ nụ cười vui vẻ của bạn già. Bạn già kh ngắt lời thì cũng chẳng nói tiếp được nữa. Chỉ bằng sức lực của một thì quá khó khăn, thể tưởng tượng ra đủ loại dư luận trái chiều. Cũng kh biết tương lai sinh viên đại học được phép kết hôn hay kh, còn sống để th ngày đó hay kh.
Phòng của Ngọc Khê và Niên Quân Mân đối diện nhau. Ngọc Khê gõ cửa phòng : "Ngủ chưa?"
Niên Quân Mân đáp: " nằm ở bệnh viện nhiều , kh buồn ngủ lắm. Nhớ hả?"
Ngọc Khê trừng mắt: "Em sang nói chuyện chính sự với đây. Haizz, sức khỏe nội Niên thế nào cũng biết . Em trộm hỏi qua cụ Tôn, nội Niên duy trì khá tốt nhưng cũng chỉ còn lại khoảng hai năm rưỡi. nói xem nếu em nhờ sư phụ giúp đỡ, chúng ta kết hôn thì thế nào?"
Niên Quân Mân lắc đầu: "Kh ổn đâu, quy định là quy định. Cho dù chúng ta trộm kết hôn, nhưng nếu bị phát hiện, sư phụ cũng sẽ khó xử. Em còn một năm rưỡi nữa mới tốt nghiệp. tin nội kh th cháu trai thành gia lập thất sẽ kh cam lòng, nhất định sẽ cố gắng kiên trì. Nói thật, chỉ sợ nếu hoàn thành tâm nguyện , trong lòng cụ kh còn gì luyến tiếc nữa."
Trong lòng Ngọc Khê nặng nề. Trước kia trong lòng nội Niên luôn lo lắng cho Niên Quân Mân, vì mà cố gắng chống đỡ. Giờ biết Niên Quân Mân sẽ kh còn làm những việc nguy hiểm nữa, giống như sợi dây đàn đang căng chặt bỗng đứt phựt, một tháng nay bệnh vặt của cứ liên miên kh dứt.
Ngọc Khê ngồi xuống mép giường: " nói cũng đúng."
Bàn tay hư hỏng của Niên Quân Mân sờ vào eo Ngọc Khê: "Vợ à, cùng lắm thì cưới xong sẽ nỗ lực bù đắp nhiều hơn."
Ngọc Khê nghiến răng véo mu bàn tay Niên Quân Mân, da thịt rúm cả lên mới hả giận: "Cái miệng này của , một tháng nay cứ như được mở khóa , em thật sự nên mua cái khóa khóa miệng lại."
Niên Quân Mân xoa xoa mu bàn tay, lần này cô ra tay ác thật, đau ếng: "Em bắt cả ngày đối mặt với em, trong lòng cứ ngứa ngáy mãi thôi? Cũng kh sợ bị bệnh tim à."
Ngọc Khê hừ một tiếng: "Em mới phát hiện tài ăn nói của tiến bộ thần tốc đ, nhất định là học cái thói xấu của Ôn Vinh , sau này bớt gặp ta ."
Niên Quân Mân cười tủm tỉm: "Thực ra nói nhiều lắm đ, trước kia Lý Nham th đều th phiền, giờ đổi ngược lại, chê ta."
Ngọc Khê nén cười. Cô thích một Niên Quân Mân biết nói nhiều. Cô tính tình trầm lặng, ngày ngày nói bên tai cô cũng th vui vẻ: "Thôi, kh thèm để ý đến nữa, ngủ !"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngọc Khê nói xong liền đóng cửa lại. Cô kh ngủ được. Lúc trưa ăn cơm th tủ lạnh chẳng gì ăn, cô định mua thức ăn, tối nay làm một bữa thật ngon, một bữa cơm đoàn viên.
Niên Quân Mân nghe tiếng Ngọc Khê xuống lầu mới l cuốn sổ và cây bút từ sau gối ra, ngậm bút trong miệng, chần chừ mãi chưa hạ bút.
Ngọc Khê siêu thị. Năm 1995 Carrefour vào Trung Quốc trước, năm 1996 là siêu thị Walmart (trong truyện gọi là Ốc Mã), Ngọc Khê chọn siêu thị Ốc Mã, đồ đạc ở đó đầy đủ hơn Carrefour.
Siêu thị vừa xuất hiện ở thủ đô đã lập tức mọc lên như nấm. Siêu thị đ nghẹt , treo đầy chữ Phúc đỏ rực để đón chào năm mới.
Một tháng nay Ngọc Khê học được kh ít món ăn, tuy làm kh quá ngon nhưng biết nấu khá nhiều món.
Rau củ mùa đ ở miền Bắc kh đầy đủ như miền Nam, dù là thập niên 90, rau tươi trong siêu thị vẫn ít đến đáng thương. Rau miền Nam vừa xuất hiện là lập tức bị tr cướp sạch.
Ngọc Khê đến hơi muộn, chỉ còn lại m loại rau x thường th, tr đến tội nghiệp, cô cầm hai bó rau ngó xuân.
Khu hải sản đ lạnh thì khá nhiều, nhưng giá đắt cắt cổ. Ở quê Ngọc Khê so với siêu thị rẻ hơn hai phần ba, hơn nữa nhiều loại hải sản ở đây kh , cá hố là loại thường th nhất.
Ngọc Khê thèm tôm đã lâu, kh mua được tôm tươi đành mua hai cân tôm đ lạnh, tốn mất 50 tệ, quá đắt. Cô lại mua thêm ít cá đao, sang khu cá sống mua cá tươi, cuối cùng mua ít trái cây mới về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-300-giau-giem.html.]
Về đến nhà cô cứ loay hoay trong bếp mãi, nguyên liệu nấu ăn đã chuẩn bị xong xuôi. Ngọc Khê vươn vai, làm sạch chỉ tôm đúng là c việc mệt mỏi. Vừa quay đầu lại, kh biết Niên Quân Mân đã đến từ lúc nào mà cô kh hay: " kh chống nạng à, đứng bao lâu ?"
Niên Quân Mân vỗ vỗ khung cửa: " dựa vào khung cửa mà, kh mệt. em chuẩn bị nhiều đồ ăn thế?"
Ngọc Khê tới đỡ Niên Quân Mân: "Hiếm khi về đoàn tụ, làm chút món ngon cho náo nhiệt."
Niên Quân Mân tủi thân vô cùng: " kh muốn ăn đồ th đạm đâu."
Ngọc Khê: "Xuất viện , em hỏi bác sĩ bảo thể ăn ít một chút, yên tâm , em chuẩn bị cho cả ."
Lúc này Niên Quân Mân mới toe toét cười: "Tốt quá ."
Ngọc Khê nói: " ngồi nghỉ một lát , em lên lầu cất ít trang sức, ra Tết sẽ mang bán."
Niên Quân Mân sững sờ: "Bán trang sức?"
Ngọc Khê gật đầu: "Mẹ gọi ện thoại tới, vì chuyện của Ngọc Th mà bị kích động, về nhà suy nghĩ lâu, muốn bán vài món trang sức . Mẹ muốn mở rộng sản xuất, còn muốn thành lập dự án nghiên cứu, tốn kh ít tiền."
Niên Quân Mân vịn ghế đứng dậy: "Mẹ thật sự đủ to gan, mới hai năm thôi mà."
Ngọc Khê cười: "Mẹ bảo thời đại này là dành cho những to gan, m năm nay kh gan lớn một chút, đợi qua vài năm nữa thì đến chuyến xe cuối cùng cũng chẳng đuổi kịp. Thôi kh nói chuyện với nữa, xem TV , lát nữa em xuống ngay."
Niên Quân Mân ngồi xuống: "Được."
Ông nội Vương đợi Ngọc Khê lên lầu mới nhỏ giọng nói với cháu trai: " mặt mũi cháu ủ rũ thế kia, áp lực lớn lắm hả?"
Niên Quân Mân gật đầu: "Bảo kh áp lực là nói dối . Cũng kh là chủ nghĩa đại nam t.ử gì, nhưng Tiểu Khê ngày nào cũng bận rộn, trong lòng cháu cũng sốt ruột, lại kh thể để cô biết, sợ cô nghĩ nhiều."
Ông nội Vương cười tủm tỉm: "Cháu trai của là thương vợ, thà tự chịu áp lực lớn cũng kh muốn chia sẻ gánh nặng cho đối phương. Kh tồi, phong thái năm xưa của nội."
Niên Quân Mân đảo mắt: "Ông nội, chúng ta vào thư phòng nói chuyện nhé?"
Ông nội Vương vuốt râu đứng dậy: "Đi nào."
Ngọc Khê hoàn toàn kh biết chuyện bên ngoài. Cô hộp trang sức mà ngẩn . Mẹ cần 100 vạn, cô mua nhà, sửa sang xong chỉ còn lại 24 vạn, đưa 20 vạn cho ba.
Còn lại 4 vạn là tiền sinh hoạt của cô và Niên Quân Mân trong một năm, còn tiền phục hồi chức năng cho Quân Mân, mỗi ngày tốn kh ít tiền. Tiền phẫu thuật các thứ đều được miễn, phần còn lại tự túc, tiền lương của Niên Quân Mân cũng chỉ vừa đủ.
Ngọc Khê lắc lắc đầu, nghĩ đến chuyện của mẹ trước. Hai năm nay giá trang sức tuy kh tăng gấp đôi nhưng theo đà lạm phát cũng tăng được một nửa. Cô chọn ra một đôi vòng tay, hai sợi dây chuyền, đều là những món kh quá bắt mắt.
Ngọc Khê chọn xong, bỏ vào hộp, xuống lầu thì chỉ th nội Vương đang ở đó: "Ông nội, Quân Mân đâu ạ?"
Ông nội Vương vừa mới xuống lầu, cười nói: "Nó lên lầu . Cháu chọn xong chưa?"
Ngọc Khê ngại ngùng: "Còn làm phiền nội giúp bán ạ."
Ông nội Vương: "Được, cứ giao cho ."
Ngọc Khê sờ cái túi, c.ắ.n môi: "Còn cái này nữa, cũng bán ạ!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.