Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 341: Hối hận quá
Niên Quân Mân nắm chặt đôi đũa, hỏi: "Tại U Hàm lại ngàn dặm xa xôi tìm Niên Phong?"
Ngọc Khê đáp: "Em cũng vẫn luôn kh nghĩ ra, niềm tin gì đã chống đỡ một con gái kh sợ gian khó mà tìm kiếm như vậy. Hiện tại tìm một đã khó, huống chi là hơn hai mươi năm trước, lại càng khó khăn gấp bội."
Niên Quân Mân vào mắt vợ, suy đoán: "Nếu trùng hợp như vậy, em nói xem, liệu bà ta vì muốn gả cho Niên Phong mà đã làm một số chuyện khác , thậm chí là bày mưu tính kế?"
Ngọc Khê nghĩ thôi đã th sợ hãi: "Nếu đúng là như vậy thì tâm cơ của U Hàm quá thâm sâu. Bà ta thật sự đã tính kế Tôn Thiên Thiên, phá vỡ một gia đình vốn nên yên ấm. Bà ta rốt cuộc mưu cầu ều gì? Năm đó, Niên Phong chỉ là một th niên trí thức xuống n thôn, tiền đồ mờ mịt."
Bàn tay đang nắm đũa của Niên Quân Mân hơi run lên. khao khát muốn biết câu trả lời, nghiêm túc nghi ngờ rằng những chuyện xảy ra hồi nhỏ, tất cả đều do U Hàm cố ý sắp đặt. nói: "Vậy hỏi chính bà ta mới biết được. Nhưng chuyện ngàn dặm xa xôi đuổi theo đã là một ểm đáng ngờ . Tôn Thiên Thiên chân trước vừa , U Hàm chân sau liền đến với Niên Phong, trong chuyện này nhất định vấn đề."
Ngọc Khê chưa từng gặp U Hàm, đối với bà ta hoàn toàn kh biết gì: " thể tìm ều tra bà ta xem . Trước kia, em cùng nội ều tra, chỉ suy đoán là do tình cảm nam nữ, hoàn toàn quên mất việc ều tra mối quan hệ giữa bà ta và Niên Phong."
Niên Quân Mân gõ nhẹ ngón tay: " sẽ nhờ nội Niên ều tra. Tiểu Khê, muốn gặp Tôn Thiên Thiên. muốn biết rõ chuyện năm đó, ều này đối với quan trọng."
Ngọc Khê nói: "Em kh biết bà ở đâu."
" biết."
Ngọc Khê chỉ vào thức ăn trên bàn: "Ăn xong hãy ."
Trong lòng Niên Quân Mân đang chuyện nên ăn nh, nhưng th ăn nh khiến vợ cũng vội vàng ăn theo, liền chậm rãi giảm tốc độ lại. Trong lòng thầm cười khổ, cũng sắp 30 , bao năm qua rèn luyện tâm thái mà giờ lại mất bình tĩnh thế này.
Ngọc Khê th Quân Mân ăn chậm lại, thở phào nhẹ nhõm. Cô thuộc kiểu ăn kỹ no lâu, ăn quá nh sẽ bị đau dạ dày.
Hai mươi phút sau, Ngọc Khê đặt bát xuống: "Chúng ta thôi!"
Niên Quân Mân đứng lên: "Kh vội, để rửa bát đã."
Ngọc Khê Niên Quân Mân, ừm, một Niên Quân Mân bình tĩnh đã trở lại .
Trong nhà xe nên lại cũng tiện. Ban ngày dài hơn, sáu giờ tối trời vẫn chưa tối hẳn.
Căn nhà của Tôn Thiên Thiên l được từ tay Vương Thù, là nhà riêng biệt lập, Vương Thù biết hưởng thụ, cuối cùng lại hời cho Tôn Thiên Thiên.
Sân nhỏ trồng một ít hoa, được dọn dẹp gọn gàng. Xem ra sau khi ly hôn, cuộc sống của Tôn Thiên Thiên quả thực kh tệ.
Tôn Thiên Thiên mở cửa, ngạc nhiên và chút căng thẳng: "Các con... các con lại tới đây?"
Niên Quân Mân nói thẳng: "Hỏi một số chuyện năm đó."
Tôn Thiên Thiên "a" một tiếng, đây là lần đầu tiên con trai chủ động nói chuyện với bà. Bà vội vàng tránh sang một bên: "Mau vào nhà ."
Ngọc Khê bước vào, quan sát phòng khách. Phòng khách rộng rãi, tivi đang mở, phát bản tin thời sự.
Tôn Thiên Thiên xoay vào bếp, lúc ra trên tay bưng đĩa trái cây: "Mẹ kh biết các con thích ăn gì, mỗi loại đều rửa một ít. Mẹ nếm , ngọt lắm."
Ngọc Khê nói: "Cảm ơn."
Tôn Thiên Thiên vui mừng, nhưng ngồi xuống lại th câu nệ. Mắt bà cứ chằm chằm con trai. Chuyện năm đó bà thể kể với Ngọc Khê, nhưng thật sự mở miệng nói với con trai thì bà lại kh còn m liêm sỉ, cảm giác thật xấu hổ, căng thẳng nắm chặt hai tay.
Niên Quân Mân dứt khoát, đã sớm kh để ý đến quá khứ của Tôn Thiên Thiên: "Chuyện của bà, đã nghe Tiểu Khê kể lại. muốn biết quá trình cụ thể, nhấn mạnh là cụ thể."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-341-hoi-han-qua.html.]
Tôn Thiên Thiên chút kh phản ứng kịp: "Cụ thể?"
Ngọc Khê giải thích: "Ý của Quân Mân là, bà gặp phụ nữ kia khi nào, cứ bắt đầu kể từ lúc gặp phụ nữ đó là được."
Tôn Thiên Thiên hiểu ra, cẩn thận nhớ lại: "Mùa hè năm , thời tiết nóng bức, lại còn làm việc đồng áng. Mẹ được Niên Phong chiều chuộng nên sinh ra thói kiêu kỳ, ngày nào cũng khó chịu lại làm việc nặng, hai chúng mẹ thường xuyên cãi nhau. Vốn tưởng rằng qua m ngày thời tiết sẽ mát mẻ hơn, nhưng nắng nóng cứ kéo dài liên tục. Lúc này, mẹ nghe được đồn đại về cơ hội trở về thành phố."
Tôn Thiên Thiên dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Lúc đầu, mẹ kh để trong lòng. Mẹ và Niên Phong đều kh bối cảnh, chẳng hy vọng gì. Nhưng sau đó, luôn nói bên tai mẹ rằng mẹ xinh đẹp như vậy, đáng lẽ được về thành phố làm việc, cứ nói mãi trong thành phố tốt thế nào. Thời gian lâu dần, mẹ cũng bắt đầu để tâm. Sau đó, mẹ và Niên Phong cãi vã nhiều hơn. Mẹ nhắc đến chuyện về thành phố, Niên Phong liền kích động. Cũng kh biết con ấn tượng gì kh, chúng mẹ cãi nhau to."
Niên Quân Mân gật đầu xác nhận: " nhớ."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tôn Thiên Thiên trợn tròn mắt: "Con lúc đó mới bao lớn chứ, chuyện bao nhiêu năm mà con vẫn nhớ. Vậy con cũng nhớ... Niên Phong đã đ.á.n.h mẹ kh?"
Niên Quân Mân gật đầu: " ấn tượng."
Tôn Thiên Thiên c.ắ.n môi, cảm giác xấu hổ lan tràn: "Thật sự nhớ rõ à."
Ngọc Khê Quân Mân một cái, nói: "Sau đó thì ?"
Tôn Thiên Thiên bưng ly trà hoa cúc lên, khoảng thời gian này được bảo dưỡng, sức khỏe bà tốt hơn nhiều, da dẻ cũng đẹp ra. Bà nhấp một ngụm, hai tay ôm l cái ly tìm chút cảm giác dựa dẫm: "Mãi cho đến một ngày, mẹ đang đào thảo d.ư.ợ.c trên núi thì bên cạnh xuất hiện một phụ nữ. phụ nữ đó hỏi mẹ, cô ta cách giúp về thành phố. Mẹ muốn về thành phố nên đã động lòng, mơ hồ đồng ý. Mẹ về đến thành phố thì hối hận, thật sự, mẹ hối hận . Mẹ muốn quay lại nhưng kh thể quay lại được nữa. Mẹ thật sự đã hối hận."
Nói đến đây, Tôn Thiên Thiên nhớ lại bản thân hồi trẻ. Lúc thật tốt đẹp biết bao, tư tưởng đơn thuần. Sau này vì che giấu quá khứ, bà phong bế bản thân, tâm thái cũng thay đổi, ngày càng theo đuổi tiền tài và trở nên ích kỷ hơn.
Ngọc Khê khá chuẩn, Tôn Thiên Thiên kh nói dối: "Sau đó, bà gặp lại phụ nữ kia kh?"
Tôn Thiên Thiên mím môi: "Mẹ cũng coi như bị nửa ép buộc. Cô ta cho mẹ suất về thành phố, lúc đó mẹ chỉ muốn trốn chạy, đặc biệt là sau khi Niên Phong đ.á.n.h mẹ. Mẹ cầm đồ đạc bỏ ngay, sau khi rời thì kh gặp lại nữa."
Th qua lời kể của Tôn Thiên Thiên, Ngọc Khê đã thể khẳng định tất cả đều là một cái bẫy nhắm vào Tôn Thiên Thiên. Vì để đuổi Tôn Thiên Thiên , còn dùng cách thức khiến bà kh còn mặt mũi thân mà rời bỏ.
Cả đời bị đời chỉ trích kh nói, cho dù gặp lại Niên Phong, Tôn Thiên Thiên cũng kh còn mặt mũi nào để gặp. Niên Phong đối với Tôn Thiên Thiên cũng sẽ chẳng còn chút tình cảm vương vấn nào.
Tất cả đều đã được tính toán kỹ lưỡng, cái bẫy này quá ác độc.
Nếu thật sự là U Hàm, thì U Hàm quả thực quá đáng sợ. Bà ta đủ niềm tin rằng việc Niên Quân Mân lạc nhất định liên quan đến U Hàm.
Hiện tại tất cả chỉ là suy đoán, chỉ cần chứng cứ là thể xác thực.
Tay Niên Quân Mân nắm chặt lại: "Bà nhớ hay kh, lúc trước ngoại trừ U Hàm, ai là đầu tiên nói với bà về việc trở lại thành phố?"
Tôn Thiên Thiên gật đầu: "Nhớ chứ, là một th niên trí thức cùng đợt, chúng mẹ kh hợp nhau lắm."
Niên Quân Mân: "Nói tên cho ."
Tôn Thiên Thiên phản ứng kh chậm, chỉ là trước giờ kh chịu dùng não mà thôi. Con trai tại lại để ý đến quá khứ của bà như vậy, chưa bao giờ đến nhà, tại hôm nay lại đến, tay bà cũng run rẩy: "Tất cả đều là tính kế đúng kh?"
Niên Quân Mân cũng kh lừa Tôn Thiên Thiên: "Trước mắt suy đoán là vậy, cụ thể thế nào, cần chứng cứ."
Tim Tôn Thiên Thiên như bị d.a.o cắt, nước mắt kh kìm được mà tuôn rơi: "Mẹ sai , đều là lỗi của mẹ. Nếu ý chí mẹ kiên định hơn chút nữa thì cũng sẽ kh đến n nỗi này, đều là lỗi của mẹ."
Ngọc Khê kh biết nên phán xét thế nào. Nếu những lời Tôn Thiên Thiên nói đều là sự thật, thì đến cuối cùng bà cũng hối hận, cũng là một đáng thương, kh biết chuyện nên bị tính kế.
Tôn Thiên Thiên khóc hồi lâu mới nói: "Mẹ... mẹ đã th cô ta, mẹ đã th cô ta."
Chưa có bình luận nào cho chương này.