Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 347: Suy nghĩ linh tinh
Ngọc Khê nói xong, bước vào cửa tòa nhà, cẩn thận đặt túi đồ xuống chân lao nh ra ngoài. đang nấp trong bụi hoa th vậy liền nh chóng bỏ chạy.
Gã đàn phản ứng cực nh, vừa đã biết là dân nghề. Ngọc Khê đuổi theo đến tận cổng lớn thì đã lên xe tẩu thoát.
Lôi Tiếu kh yên tâm, chạy theo hỏi dồn: "Chị, chị kh?"
Ngọc Khê thở hổn hển, giọng nói đầy vẻ kh cam lòng: "Chị kh . Kh ngờ trong khu nhà lại kẻ theo dõi."
Lôi Tiếu mím môi: "Chị biết là ai kh ạ?"
Ngọc Khê ôm l Lôi Tiếu vỗ về: "Thôi, về nhà nào."
Cô kh muốn để Lôi Tiếu lo lắng nên nói thêm: "M ngày này em cứ thả lỏng , đừng tự tạo áp lực, thế thi cử mới đạt kết quả tốt được."
Lôi Tiếu chỉ tay vào đầu: "Những gì cần học, cần làm, em đã ghi nhớ hết vào đầu . Hai ngày tới, em sẽ chỉ xem phim truyền hình thôi."
"Được."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Buổi tối, Ngọc Khê nấu một bữa thịnh soạn. Lôi Tiếu vừa gặm miếng gà vừa hỏi: "Chị ơi, thi xong em cùng chị được kh?"
Ngọc Khê đáp: "Đợi ểm thi xong, em cứ về thẳng quê, chị sẽ đợi em ở đó."
Lôi Tiếu vui vẻ reo lên: "Vâng ạ."
Đợi đến khi Lôi Tiếu ngủ say, Ngọc Khê mới kể cho Quân Mân nghe chuyện xảy ra ban ngày.
Niên Quân Mân tỏ ra kh hề ngạc nhiên: "Sáng nay cũng th ."
Ngọc Khê chợt hiểu ra: " em đã bứt dây động rừng kh? kh bắt là muốn dẫn dụ kẻ đứng sau à?"
Niên Quân Mân nắm tay vợ, kéo mạnh một cái để cô ngã vào lòng : "Kh đâu, U Hàm kh muốn gặp , bà ta nhất định sẽ còn quay lại, em cứ yên tâm."
Ngọc Khê nghĩ ngợi th cũng đúng, cô rúc vào lòng Quân Mân thủ thỉ: "Thủ đô nói lớn kh lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, liệu bà ta sẽ ở đâu nhỉ?"
Niên Quân Mân khẳng định: "Chỉ cần còn ở thủ đô, nhất định sẽ tìm ra."
Ngọc Khê cảm thán U Hàm lẩn trốn quá kỹ, nh chóng vỗ vào bàn tay đang ôm ngày càng chặt của Quân Mân: "Bu tay ra, em về ngủ đây."
Niên Quân Mân cọ cằm lên trán vợ: "Ở lại với thêm lúc nữa . M hôm nay trong lòng em chỉ mỗi Lôi Tiếu, chẳng thèm để ý gì đến cả."
Ngọc Khê chun mũi trêu: "Em ngửi th mùi giấm chua nồng nặc đâu đây. cũng thật là, đến giấm của ai cũng ăn được."
Niên Quân Mân giở thói ăn vạ: "Đúng thế, chính là cái hũ giấm to đ. Quen với thế giới hai , mặc kệ, em nằm đây với thêm lúc nữa."
Ngọc Khê đỏ mặt: "Bỏ tay ra khỏi eo em ngay."
"Kh bỏ. Vợ à, m ngày kh ôm, phát hiện eo em lại nhỏ này."
Ngọc Khê nhéo mạnh vào phần thịt mềm sau lưng Quân Mân: "Im miệng, bu tay ra ngay. Lát nữa kh th em về phòng, Cười Cười lại suy nghĩ linh tinh đ."
"Chúng ta trong sáng mà, Lôi Tiếu sẽ kh nghĩ bậy đâu."
Sức Ngọc Khê kh bằng Niên Quân Mân, đặc biệt là sau khi chân hồi phục khá nhiều, lại gần như bình thường nếu kh kỹ. Về khoản sức lực, cô hoàn toàn kh đấu lại .
Cuối cùng, Ngọc Khê thực sự mệt mỏi rã rời. Cô vừa bận ôn thi trước thời hạn, vừa lo việc c ty, bao nhiêu chuyện dồn lại khiến cô kiệt sức.
Cô ngủ lúc nào kh hay, dường như chẳng còn sức lực để giằng co với Quân Mân nữa, vừa nhắm mắt là chìm vào giấc ngủ.
Niên Quân Mân cảm giác bàn tay phía sau bu lỏng, cúi đầu th vợ đã ngủ say, trái tim đập thình thịch vì xúc động. nhắm mắt lại, định nằm thêm một lát sẽ đưa vợ về phòng.
Nhưng vừa nhắm mắt, cơn buồn ngủ cũng ập đến. vừa giấu vợ làm nhiều việc, vừa tập phục hồi chức năng, lại còn lo ều tra U Hàm. Vợ nằm trong lòng như liều t.h.u.ố.c ngủ hữu hiệu nhất, ngủ say như c.h.ế.t, lay cũng chẳng tỉnh.
Sáng hôm sau, Ngọc Khê tỉnh dậy trước. Đưa tay sờ soạng th sai sai, trên giường ! Cô choàng mở mắt, bắt gặp ngay nụ cười của Niên Quân Mân. Ký ức ùa về, cô day trán: " đúng là ý đồ xấu, kh đưa em về phòng?"
Niên Quân Mân tỏ vẻ vô tội: " định đưa em về đ chứ, chỉ muốn ôm thêm một lát thôi, kết quả cũng ngủ quên mất. nằm cạnh ngủ ngon thật đ, chào buổi sáng."
Ngọc Khê nghiến răng: " ngủ ngon thì cũng đâu cần ôm em chặt thế, ngộp thở c.h.ế.t được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-347-suy-nghi-linh-tinh.html.]
Niên Quân Mân cuối cùng cũng hiểu được câu "quân vương bất tảo triều" khi mỹ nhân trong lòng. Cảm giác ngủ một và hai đúng là khác hẳn nhau.
Đợi Niên Quân Mân bu tay ra, Ngọc Khê day trán thở dài: "Lần này thì nhảy xuống s Hoàng Hà cũng kh rửa sạch tội ."
Niên Quân Mân nằm bò ra giường: " gì đâu mà giải thích. Hai chúng ta ở chung cũng ngót nửa năm , Lôi Tiếu nghĩ linh tinh thì cũng nghĩ từ lâu . Nói kh chừng các bậc phụ cũng nghĩ vậy chứ, chẳng qua là họ tin tưởng nhân phẩm của chúng ta thôi."
Ngọc Khê véo má Niên Quân Mân: "Da mặt dày thật đ, da mặt em mỏng lắm, hừ."
Nói cô đẩy cửa bước ra. Vừa lúc cửa chính mở ra, Lôi Tiếu mặc đồ thể thao bước vào, ánh mắt trong veo kh chút gợn sóng, cười nói: "Chị, em chạy bộ mua quẩy và sữa đậu nành , sáng nay kh cần nấu cơm đâu ạ."
Ngọc Khê th vậy thì hiểu ngay, đúng như Quân Mân nói, trong lòng mọi đều mặc định hai họ ở bên nhau là chuyện bình thường.
Ăn sáng xong, Ngọc Khê và Niên Quân Mân cùng nhau rời .
Vừa đến trường, Ôn Vinh đã tìm tới: "Đàn chị, vé tàu đã đặt xong , em mang qua cho chị đây. Hai vé, ngày mồng mười."
Ngọc Khê nhận l vé tàu: " lại đích thân mang tới thế?"
Ôn Vinh xòe tay: "Em gần một năm nay kh về trường , làm thủ tục bảo lưu chứ !"
Ngọc Khê: "......."
Đúng thật, nhóc này từ lúc khai giảng đến giờ m khi ở trường đâu!
Ôn Vinh tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Đợi em kh làm phim nữa sẽ ngoan ngoãn về học. đại học kh cho nhảy lớp nhỉ, tiếc quá mất."
Ngọc Khê giật khóe miệng: "Thế bao giờ mới kh làm phim nữa?"
Ôn Vinh gãi đầu: "Ha ha, chưa nghĩ ra. Thôi em làm thủ tục bảo lưu đây, kh làm nh là bị đuổi học mất. Em trước nhé."
Ngọc Khê vẫy tay chào tạm biệt. nhóc này tâm trí bay xa quá .
Cô tự nhủ cố gắng thêm chút nữa, sắp sang năm tư , lúc đó thể thở phào nhẹ nhõm.
Tính ngày tháng, thời gian của cô thật sự gấp rút.
Buổi trưa tan học, cô vội vàng tìm sư phụ. Tại văn phòng Hách Phong, mọi trêu chọc: "Hách Phong, bận rộn của đến kìa."
Ngọc Khê chút ngượng ngùng, chào hỏi từng một.
Hách Phong đặt tập tài liệu xuống: "Đến hỏi chuyện thi cử hả?"
Ngọc Khê gật đầu: "Vâng ạ, mùng mười là con ."
Hách Phong nói: "Con quay phim ý nghĩa nên nhà trường mới đặc cách cho, nhưng cũng chỉ lần này thôi đ."
Ngọc Khê hỏi: "Vậy khi nào thì bắt đầu thi ạ?"
Hách Phong nhướng mày: "Xem ra con đã học xong hết hả?"
Ngọc Khê gật đầu: "Vâng."
"Được, ngày mai thi luôn . Thi xong thì cũng đến lúc Lôi Tiếu thi đại học ."
Ngọc Khê cười tươi: "Cảm ơn sư phụ."
Hách Phong bật cười: "Lôi Tiếu về thì tối nay qua nhà ăn cơm nhé. Cô cả của con nhắc mãi, bảo con và Linh Linh, hai đứa bận đến mức chẳng th bóng dáng đâu. Linh Linh thì càng tệ, ở thủ đô chưa được m ngày đã lại bay mất."
Ngọc Khê lè lưỡi: "Dạo này bọn con hơi bận. Tối nay bọn con nhất định sẽ đến ạ."
Tối hôm đó ăn cơm xong, ngồi chơi thêm một lúc Ngọc Khê mới về nhà.
Vì sắp thi nên Niên Quân Mân đành vợ về phòng bên cạnh. Cô đơn gối chiếc, đã quen hơi giờ nằm một thật khó ngủ.
Lôi Tiếu cứ qua lại bên cạnh Ngọc Khê khiến cô kh tài nào tập trung đọc sách được: "Đừng nữa, chuyện gì thì nói ."
Lôi Tiếu ấp a ấp úng: "Chị, cái đó..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.