Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 356: Không đi được

Chương trước Chương sau

Niên Quân Mân dáng cao lớn nên rõ hơn, cau mày: "Hình như kh đâu, Hà Giai Lệ đâu già như vậy. Em tóc bà xem, bạc quá nửa ."

Ngọc Khê kiễng chân , đúng thật, lưng cũng còng xuống. Đi xa một chút mới phát hiện chân phụ nữ đó cũng vấn đề, lại khập khiễng, quần áo rách rưới như ăn xin vậy.

Chắc c kh Hà Giai Lệ, Hà Giai Lệ thê t.h.ả.m đến đâu cũng kh đến mức này. ều, Hà Giai Lệ đã biến mất một năm rưỡi , kh biết đâu về đâu.

Hai lên xe buýt. phụ nữ xa mới ngẩng đầu lên, trong lúc hoảng hốt th trên xe thì vô cùng kích động, muốn gọi nhưng lại kh dám, ánh sáng trong mắt vụt tắt.

Ngọc Khê và Niên Quân Mân đến Cục C An. Niên Quân Mân phản ánh tình hình, đưa ra bằng chứng: " nghi ngờ đây là ổ buôn bán ."

Cục trưởng Cục C An giao th vỗ bàn: "Nhất định là bọn chúng. Băng nhóm này chúng đã ều tra lâu nhưng lần nào cũng để chúng chạy thoát, hóa ra là trốn trên đảo."

Niên Quân Mân nói: "Chúng đang quay phim ở đó, bọn chúng nhất thời sẽ kh quay lại, nhưng chắc c sẽ cử ở lại đảo c chừng xem khi nào chúng ."

Cục trưởng vẻ mặt nghiêm túc: "Hai đợi một lát, họp khẩn cấp."

Đợi một tiếng đồng hồ, cuộc họp kết thúc. Cục cử bốn cảnh sát mặc thường phục lên đảo, mang theo thiết bị liên lạc để báo cáo tình hình bất cứ lúc nào.

Trở lại đảo, cảnh sát thường phục ngụy trang thành thu mua hải sản. Ngọc Khê chào hỏi Ôn Vinh, cũng kh ai chú ý.

Đợi khi chỉ còn lại Ngọc Khê, Ôn Vinh nói: "Đàn chị, bên kia kh biết lên cơn gì mà đòi vào quay ở hai căn nhà cũ kia đ!"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ngọc Khê: "........"

Nhất định là Từ Hối Hướng tưởng bọn họ nhắm trúng chỗ đó nên muốn cướp tay trên.

Ngọc Khê hỏi: "Dân làng đồng ý kh?"

Ôn Vinh lắc đầu: "Kh đồng ý. Kh trong thôn thì bên kia trả bao nhiêu tiền cũng vô dụng."

Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm: " ra ngoài một lát."

"Được."

Ngọc Khê ra ngoài, bốn cảnh sát thường phục kh th đâu, chắc là khảo sát địa hình .

Ngược lại cô th Từ Hối Hướng đang về phía . Ngọc Khê rũ mắt, quay bỏ .

Từ Hối Hướng: "Đợi đã."

Bước chân Ngọc Khê càng nh hơn. Cô mới kh thèm nghe Từ Hối Hướng nói nhảm.

Từ Hối Hướng: "......."

nhất định giành l căn nhà cũ đó, xem bọn họ làm thế nào!

Hai tiếng sau, trời bắt đầu tối. Niên Quân Mân mới hỏi thăm tình hình từ phía cảnh sát thường phục. Ngọc Khê hỏi: " phát hiện gì kh ?"

Niên Quân Mân: "Họ dọc theo bờ biển, phát hiện ra cọc buộc thuyền và một con đường mòn."

Ngọc Khê: " nói xem, nội gián trong thôn là ai?"

Niên Quân Mân cười: "Cái này khó nói lắm."

"Ông lão chúng ta gặp thì ?"

Niên Quân Mân: "Đã quan sát , chắc kh đâu, là khác."

Ngọc Khê kể lại hành động của Từ Hối Hướng: "Liệu làm bứt dây động rừng kh?"

Tay Niên Quân Mân đang lau mặt khựng lại, ánh mắt lóe lên: " ngược lại lại giúp được việc đ, biết đâu thể dẫn dụ nội gián ra mặt."

Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Vậy à, để em nói chuyện với , bảo là chúng ta cũng nhắm trúng ngôi nhà đó."

Niên Quân Mân: "Được."

Ngọc Khê tìm th Từ Hối Hướng đang nằm trên võng đợi cơm.

Nghe th tiếng bước chân, Từ Hối Hướng nheo mắt: " việc gì?"

Ngọc Khê: "Đương nhiên là . Căn nhà cũ đó là chúng phát hiện ra trước. Tổng giám đốc Từ, cứ luôn nhắm vào chúng thế, rảnh rỗi quá nhỉ, c ty kh lo lại chạy đến đây chịu khổ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-356-khong-di-duoc.html.]

Trong lòng Từ Hối Hướng hừ một tiếng. Tưởng muốn đến đây chắc? Lão già kia mãi kh c.h.ế.t, hối hận vì đã giao Duyệt Huy cho , cứ nhúng tay vào chuyện của c ty. Vì để giữ Duyệt Huy, lừa lão già rằng đang theo đuổi Lữ Ngọc Khê, nhất định sẽ cưa đổ cô để thâm nhập vào nội bộ nhà họ Trịnh.

chỉ đang câu giờ thôi, đáng tiếc kế hoạch trước kia kh thành, đành nghĩ cách khác.

Đột nhiên kh muốn nói chuyện với Lữ Ngọc Khê nữa, xoay đưa lưng về phía cô.

Ngọc Khê: "......."

Bệnh của tên này nặng thật .

Ngọc Khê nói xong cũng kh muốn ở lại, bên này cô chằm chằm như muốn đục lỗ trên cô vậy.

Nghe tiếng bước chân xa, Từ Hối Hướng mới xoay lại, đau lòng. Một quân cờ tốt như vậy mà lại kh dùng được, nghĩ thôi đã th tức. bực bội sờ lên chiếc lắc tay trên cổ tay, mặt đen lại tháo ra. Th mọi , mím môi đeo lại.

Lời nói của Ngọc Khê tác dụng. Từ Hối Hướng giả vờ đáng thương lâu quá , trong lòng tích tụ đầy hỏa khí, cơ hội gây sự là kh nương tay, như để xả giận vậy.

Niên Quân Mân một vòng về, Ngọc Khê hỏi: " ai rời kh?"

Niên Quân Mân: "Trước mắt thì chưa. Từ Hối Hướng làm ầm ĩ m ngày nay, đứng trước lợi ích, trong thôn chắc c động lòng."

Ngọc Khê: " cũng chút tác dụng đ chứ. Nói thật, em cảm giác Từ Hối Hướng thay đổi , ít nhất là kh giả vờ trước mặt chúng ta nữa."

"Đó là chuyện tốt, chứng tỏ kh còn tơ tưởng đến em nữa."

Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Đúng là chuyện tốt thật."

Từ Hối Hướng tìm trong thôn thương lượng suốt ba ngày, giá cả từ hai vạn tăng lên bốn vạn. Bốn vạn tệ, chia đều mỗi cũng được hơn một ngàn, cả thôn rốt cuộc cũng động lòng.

Tất cả dân làng tập hợp lại thương lượng. Dù chủ nhà cũ cũng kh ở đây, lén cho thuê thì ai biết được.

Giơ tay biểu quyết, đại đa số mọi đều đồng ý.

Do nhân lực kh đủ, Niên Quân Mân lại võ nghệ nên được th báo trước. Buổi tối, nói với vợ một tiếng chia nhau ra mai phục.

Ngọc Khê kh ngủ được, nằm chờ động tĩnh. Nửa đêm, Niên Quân Mân giúp cảnh sát bắt được một đôi vợ chồng, trói gô lại ném xuống đất.

Ngọc Khê nghe th tiếng động: "Bắt được thật ."

Niên Quân Mân: "Ừ, sáng mai dùng thuyền đưa về thẩm vấn."

Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm. thể ở lại trên đảo thì tuyệt đối kh nhân viên vòng ngoài, nhất định là trong cuộc, hy vọng sớm bắt được bọn tội phạm.

Sáng sớm, kh kinh động đến ai, cảnh sát thường phục dẫn , chỉ để lại một trên đảo quan sát xem còn sót ai kh.

Vì hai kia đã bị bắt nên kh ai ngăn cản dân làng nữa. Nhận tiền xong, cửa lớn hai ngôi nhà cũ bị phá ra. Trước mặt tiền tài, ma quỷ cũng chẳng sợ.

Ngọc Khê Từ Hối Hướng vào, hỏi: " nói xem, liệu Từ Hối Hướng phát hiện ra vấn đề kh?"

Niên Quân Mân hả hê: "Trong phòng bọn họ đều lục soát qua , sẽ bất ngờ lớn đ, lát nữa là biết ngay."

M ngày nay Ngọc Khê ngủ kh ngon, ban ngày lại làm việc nên ngáp ngắn ngáp dài, dựa vào Quân Mân ngủ .

Cô bị lạnh làm cho tỉnh giấc. Gió thổi mạnh hơn, sờ xuống đất th ẩm ướt. Cô đứng dậy về phía xa, hy vọng đừng bão.

Vừa lúc cô tìm Ôn Vinh thì Từ Hối Hướng đùng đùng nổi giận tới: "Các đã sớm phát hiện ra vấn đề kh?"

"Các phát hiện ra cái gì?"

Từ Hối Hướng phản ứng lại, bị lợi dụng . theo sau Từ Hối Hướng chân run rẩy: " máu, dưới lớp rơm rạ vết máu."

Niên Quân Mân mở to mắt: " khuyên tốt nhất đừng động vào, đó đều là bằng chứng đ."

Từ Hối Hướng chỉ tay vào hai Ngọc Khê: "Tốt, tốt lắm."

Trợ lý của Từ Hối Hướng vội nói: "Ông chủ, chúng ta thôi."

Nơi này vấn đề, ta kh muốn ở lại đây chút nào.

Từ Hối Hướng hừ một tiếng: "Về tính."

Ngọc Khê mây đen phía xa. Cô lớn lên ở vùng biển nên kinh nghiệm với mưa bão. Cô tránh Từ Hối Hướng tìm Ôn Vinh, mưa bão sắp tới , nhiều việc chuẩn bị.

Niên Quân Mân thời tiết, nở nụ cười đầy ác ý với Từ Hối Hướng: " muốn chạy cũng kh được đâu."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...