Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 358: Bắt được
Từ Hối Hướng nắm chặt chiếc lắc tay. đã hỏi thăm rõ ràng, bánh bao là do Lữ Ngọc Khê làm. Hồi bị Cát Lãng đón , từng quay lại thành phố tìm kiếm hương vị bánh bao , thử qua nhiều loại nhưng đều kh đúng vị.
Ngọc Khê liếc Từ Hối Hướng, kh biết tên này lại phát bệnh gì nữa đây.
Th hai bỏ , Từ Hối Hướng mím môi. Đợi họ xa, bu tay ra, chiếc lắc tay. Vốn định nói chuyện lắc tay cho Cát Lãng biết, nhưng giờ tính toán lại.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Trời hửng nắng sau mưa, Ôn Vinh muốn đẩy nh tiến độ nên cố ý cho chiếm chỗ quay trước. Nhưng lạ thay, bên kia thế mà lại kh tr giành.
Liên tiếp hai ngày, Ôn Vinh quay ban ngày, bên kia quay cảnh đêm.
Ôn Vinh thở phào nhẹ nhõm: "Thế này tốt quá, đỡ tr nhau."
Ngọc Khê hỏi: "Còn bao nhiêu ngày nữa thì quay xong?"
"Nhiều nhất là nửa tháng nữa."
Ngọc Khê tính toán ngày tháng, chắc vài ngày nữa là ểm thi.
Ôn Vinh rời , Ngọc Khê ngồi xem kịch bản. Từ Hối Hướng che khuất ánh mặt trời trước mặt cô. Ngọc Khê ngẩng lên, ánh mắt cảnh giác: "Tổng giám đốc Từ."
Từ Hối Hướng tùy tiện ngồi xuống bên cạnh, xòe tay ra: "Cái này là của cô."
Ngọc Khê chằm chằm chiếc lắc tay, đúng là cái cô làm mất. Trong lòng cô càng thêm cảnh giác Từ Hối Hướng. Nhưng nghĩ đến việc Trịnh Mậu Nhiên từng bán đấu giá cái bình cổ, cô thả lỏng hơn chút. hành động đó của Trịnh Mậu Nhiên làm lá c, chiếc lắc tay ở chỗ cô cũng sẽ kh gây nghi ngờ gì: "Đúng vậy, là của , Trịnh Mậu Nhiên cho. Kh ngờ lại bị Tổng giám đốc Từ nhặt được."
Từ Hối Hướng ngước mắt Lữ Ngọc Khê, cười ẩn ý.
Ngọc Khê: "........"
M ngày nay tên này cứ quái quái thế nào , chẳng biết đang ủ mưu gì.
Từ Hối Hướng kh trả lại lắc tay mà cất vào túi áo.
Ngọc Khê: "....... Mỹ đức của Trung Hoa là nhặt được của rơi trả đ.á.n.h mất đ."
Từ Hối Hướng ậm ừ một tiếng: "Cô muốn l lại cũng được, trả lời m câu hỏi đã."
Ngọc Khê giật khóe miệng: "Nếu kh trả lời thì ?"
"Thì nó là của ."
"Vô sỉ."
"Cảm ơn đã khen."
Ngọc Khê: " thể báo cảnh sát đ."
"Cô l gì chứng minh nó là của cô?"
Ngọc Khê: " nhà đều th ."
Từ Hối Hướng lại ậm ừ, l từ túi bên kia ra bảy viên ngọc trai: "Chúng vẻ cùng bộ với cái lắc tay này đ. hoàn toàn thể chứng minh thứ này là của ."
Ngọc Khê: "........"
Niên Quân Mân: "Chúng kh cần nữa."
Ngọc Khê thực ra kh nhiều tình cảm với chiếc lắc tay này lắm. "nước thần thánh" của Trịnh Mậu Nhiên, cô cũng chẳng sợ bị nghi ngờ. Điều duy nhất khiến cô tiếc là giá trị của nó: "Chúng kh cần nữa."
Nói xong, Ngọc Khê cầm kịch bản kéo tay Quân Mân bỏ .
Từ Hối Hướng rũ mắt, thu lại những viên ngọc trai. Kh cần thì tốt, vậy nó là của .
Rada cảnh giác trên Niên Quân Mân reo inh ỏi. Trực giác đàn mách bảo thái độ của Từ Hối Hướng đối với vợ đã thay đổi. Sự thay đổi này khiến cảnh giác hơn bao giờ hết.
Hai ra bờ biển. Nước triều đã rút, trời hơi tối, loáng thoáng th ánh đèn pin của dân làng nhặt hải sản.
Ngọc Khê hóng gió biển: "Từ Hối Hướng thật kỳ quái. M hôm trước còn hận kh thể dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t chúng ta, m hôm nay lại kh gây sự, quá bất thường."
Niên Quân Mân mím môi. Đàn hiểu đàn nhất: "Ai biết nghĩ cái gì."
"Em nhất định cẩn thận với , tên này đảo mắt một cái là âm mưu ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-358-bat-duoc.html.]
Niên Quân Mân nhếch mép: "Đúng vậy, tâm tư quá thâm sâu, kh tốt lành gì."
Ngọc Khê cực kỳ tán đồng.
Hai đang định quay về thì Ngọc Khê chỉ tay ra biển: " xem thuyền đang tới kh?"
Niên Quân Mân nheo mắt : "Đúng thật. Giờ này ở đây làm gì ai thuyền ra ngoài. c chừng ở đây, em báo cho Tiểu Lý."
Ngọc Khê: "Được, cẩn thận đ."
Ngọc Khê chạy nh về tìm Tiểu Lý, hai cùng quay lại.
Chiếc thuyền trên biển đợi dân làng trên bãi cát hết mới cập bờ. Đó là một chiếc thuyền đ.á.n.h cá kh quá lớn. qua ống nhòm Tiểu Lý mang theo, Niên Quân Mân nhận ra bước xuống: "Em gái Từ Hối Hướng."
Ngọc Khê sững sờ: "Cho em xem với."
Đúng thật là Từ Nguyệt trước, sau lưng cô bé còn một đứa trẻ. Đi cùng họ là ba đàn và một phụ nữ. Từ Nguyệt và đứa trẻ tr vẻ mơ màng, để mặc ta dẫn .
Tim Ngọc Khê thót lên: "Bọn này là bọn buôn , chắc c luôn."
Tiểu Lý đứng dậy: " báo tin."
Niên Quân Mân: "Cửa lớn bị phá , sợ bọn chúng sẽ bỏ mất. xử lý cái thuyền."
Hai chia nhau hành động. Ngọc Khê nghĩ: "Em báo cho Từ Hối Hướng một tiếng."
Tiểu Lý ngăn lại: "Khoan đã, đừng hành động vội, tránh bứt dây động rừng."
Ngọc Khê nghĩ cũng : "Em đợi ở đây vậy."
Niên Quân Mân cắt đứt dây neo thuyền quay lại. trên bờ cũng phát hiện cửa lớn bị phá, đồ đạc bên trong bị lục tung nên hoảng loạn chạy xuống.
Đáng tiếc thuyền đã trôi mất. M tên đó đứng dưới đất c.h.ử.i bới om sòm nhưng lại sợ kinh động đến dân làng.
Ngọc Khê đếm : "Tổng cộng bốn tên, ba chúng ta võ nghệ cũng kh tồi, thể khống chế được bọn chúng kh?"
Niên Quân Mân: "Đợi Tiểu Lý quay lại đã tính."
Tiểu Lý quay lại nh. M tên trên bãi biển đang tìm cách, vẻ định nhắm vào những chiếc thuyền đ.á.n.h cá khác, kh thể đợi thêm được nữa.
Hai Ngọc Khê trước, giả vờ dạo trên bãi biển. M tên kia đang về phía những chiếc thuyền.
th hai Ngọc Khê, bọn chúng cảnh giác hẳn lên.
Ngọc Khê nói với Niên Quân Mân: "Khung cảnh ở đây đẹp thật đ."
Hai giả vờ tản bộ, kh để ý đến bọn chúng, chậm rãi lướt qua.
M tên kia thở phào nhẹ nhõm, bọn chúng cũng kh muốn gây chuyện.
Ngọc Khê và Niên Quân Mân nhau, nh chóng xoay , từ phía sau ra tay khống chế hai gã đàn trước.
Diễn biến quá nh, hai tên bị đ.á.n.h ngất xỉu ngay lập tức. Khoảng cách quá gần, ba gã đàn thì hai tên đã bị hạ gục.
Tiểu Lý lao ra: "Kh được nhúc nhích."
Gã đàn còn lại và phụ nữ kia sững sờ. Nhân lúc bọn chúng ngây , Ngọc Khê và Niên Quân Mân mỗi bồi thêm một cú chặt gáy, hai tên còn lại cũng ngất xỉu.
Lúc này Ngọc Khê mới thở phào nhẹ nhõm. Tiểu Lý mang theo còng tay, Niên Quân Mân cởi áo khoác xé ra làm dây trói m tên còn lại.
Ngọc Khê đỡ Từ Nguyệt dậy. Hai đứa trẻ vẫn còn mơ màng, chắc là bị trúng t.h.u.ố.c mê. Cô l chút nước vỗ vào mặt đ.á.n.h thức Từ Nguyệt.
Từ Nguyệt tỉnh lại, ban đầu sợ hãi, th Ngọc Khê thì sững sờ, nh chóng qu, th bọn xấu bị trói mới thở phào.
Ngọc Khê vỗ về: "Kh , kh . em lại bị bắt thế này?"
Bé trai kia cũng tỉnh, chưa hiểu chuyện gì xảy ra nên òa khóc nức nở.
Từ Nguyệt lau nước mắt: "Bọn em du lịch tốt nghiệp."
Ngọc Khê nghe chưa hết câu, đầu óc ong lên một tiếng: "Cười Cười đâu?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.