Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 369: Vết rạn nứt
Niên Quân Mân ăn sáng, hờ hững đáp: "Kệ cô ta, thích đến thì đến, kh đến thì thôi."
Ngọc Khê cũng chẳng muốn nói gì thêm về Vương Điềm Điềm, đúng là bạc bẽo.
Ngày tang lễ, nhà Tôn Thiên Thiên cũng chẳng còn ai. Cha mẹ đã mất từ lâu, bà lại là con một, họ hàng cũng ít qua lại. đưa tang chỉ con trai Quân Mân và Vương Điềm Điềm.
Ngày hạ táng, thời tiết khá đẹp. Ngọc Khê cạn lời Vương Điềm Điềm khóc lóc t.h.ả.m thiết. Cả đám tang chẳng m , đa phần là nhân viên nhà tang lễ, khóc lóc t.h.ả.m thiết thế cho ai xem chứ. ều, kỹ năng diễn xuất này đúng là đạt chuẩn.
Niên Quân Mân nắm tay vợ, lười Vương Điềm Điềm diễn trò.
Tôn Thiên Thiên kh di ảnh, Ngọc Khê tốn bao c sức mới tìm được một tấm ảnh đen trắng.
Ngọc Khê mua hoa tươi đặt trước bia mộ. Nếu kiếp sau, mong Tôn Thiên Thiên thể sống một cuộc đời như ý.
Nhân viên nhà tang lễ , Vương Điềm Điềm cũng nín khóc ngay lập tức, cứ chốc chốc lại giơ tay xem đồng hồ: "Lát nữa vai diễn quay, đưa chìa khóa nhà cho . Còn nữa, mẹ kh ít tiền tiết kiệm, sổ tiết kiệm đâu? Đừng hòng nuốt trọn nhé, mới là con gái bà , mau đưa ra đây."
Mặt Ngọc Khê lạnh t. vừa mới hạ táng, còn chưa ra khỏi nghĩa trang mà đã đòi chia chác.
Ánh mắt Niên Quân Mân lạnh như băng: "Cút."
Vương Điềm Điềm còn định nói gì nữa, nhưng bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu vằn tia m.á.u của Niên Quân Mân thì nuốt nước bọt cái ực: "Hòa thượng chạy được chứ miếu kh chạy được, đợi đ sẽ tìm các tính sổ."
Ngọc Khê thu hồi ánh mắt, chẳng buồn bộ dạng xấu xí của Vương Điềm Điềm thêm nữa.
Vương Điềm Điềm , đốt xong gi tiền, Niên Quân Mân mới đứng dậy: "Về thôi!"
Ngọc Khê quay đầu bia mộ lần cuối mới theo: "Vâng."
Hai ra khỏi nghĩa trang, Ngọc Khê liếc mắt nhận ra ngay chiếc xe hôm nọ Niên Phong dùng để chặn đường cô. Cô kéo tay Quân Mân: "Ông đến ."
Niên Quân Mân cúi đầu mở cửa xe: " mệt , về ngủ thôi, mai thăm nội."
Ngọc Khê Niên Phong mở cửa xe, dáng vẻ muốn tiến lên lại kh dám. Hiểu lầm giữa hai cha con sâu sắc quá.
Niên Phong ngơ ngác con trai, chưa kịp rõ thì đã lái xe mất. Ông vịn vào xe đứng cho vững, hối hận cũng đã muộn, lời nói ra như bát nước đổ .
U Hàm vẫn luôn bám theo chồng. M ngày nay chồng bà ta cứ như mất hồn, bà ta ều tra mới biết hai cha con đã gặp mặt, và Tôn Thiên Thiên đã c.h.ế.t.
Cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm, Tôn Thiên Thiên c.h.ế.t , sẽ kh ai biết chuyện ở trong thôn nữa.
Nhưng bà ta lại thầm hận, chồng bà ta thế mà lại mua đất nghĩa trang cho Tôn Thiên Thiên. Trong lòng như bị lửa đốt, bao nhiêu năm như vậy mà bà ta vẫn kh bằng một phụ nữ lẳng lơ ong bướm đã c.h.ế.t.
Niên Phong mở cửa xe, l bó hoa tươi ra, bước từng bước nặng nề vào nghĩa trang.
Cảnh tượng này càng kích thích U Hàm. Bà ta thua kém Tôn Thiên Thiên ở ểm nào chứ? Bà ta nắm chặt vô lăng, ều duy nhất thể tự an ủi là mọi chuyện sẽ qua, tất cả sẽ qua thôi.
Ngọc Khê và Niên Quân Mân về đến nhà. Niên Quân Mân thay quần áo, tắm rửa xong là lăn ra giường ngủ li bì.
Ngọc Khê vuốt ve l mày Quân Mân, cúi đầu hôn nhẹ lên trán , cẩn thận đắp chăn cho mới đến trường.
Năm tư đại học kh nhiều môn học, chủ yếu là thực tập. Phiếu thực tập cần dấu xác nhận của đơn vị.
Ngọc Khê là ít lo lắng nhất, c ty cô m con dấu, chuyện này hoàn toàn kh cần bận tâm.
Các bạn cùng phòng ký túc xá thì cuống cuồng lên, vẫn chưa tìm được đơn vị thực tập. th Ngọc Khê đến, họ vây qu l cô. Trừ Viên Viện đã ứng tuyển thành c vào c ty Ngọc Khê, những khác đều cô với ánh mắt mong chờ: "Tiểu Khê, giúp bọn tớ với."
M bạn cùng phòng của Ngọc Khê học lực đều khá, nhân phẩm cũng tốt, kh vì chênh lệch giàu nghèo mà coi thường khác nên cô cũng sẵn lòng giúp đỡ: "Các nghĩ kỹ chưa, đều muốn làm biên kịch à?"
Bốn cô gái lắc đầu quầy quậy: "Kh làm biên kịch đâu."
Ngọc Khê ngạc nhiên: " thế?"
Viên Viện giải thích: "M này nghỉ hè cũng kh chịu ngồi yên, tìm việc thực tập suốt. Lúc đầu đều hăm hở làm biên kịch, thử mới biết khó khăn quá, suy tính lại nên bỏ cuộc hết ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-369-vet-ran-nut.html.]
Ngọc Khê nhướng mày, chuyện này cô kh biết thật: "Biên tập báo chí thì ? Th thế nào?"
Mắt bốn cô gái sáng rực lên. Đúng là th Diệp Mai làm tốt, lại triển vọng phát triển nên họ mới th biên tập cũng kh tệ: "Được đ, được đ."
Ngọc Khê nói: "Tớ sẽ hỏi giúp các , nhưng nói trước nhé, c việc thực tập thường chỉ là chạy vặt thôi, trừ khi làm thực sự tốt."
Bốn cô gái gật đầu: "Bọn tớ biết mà, cảm ơn nhiều."
Ngọc Khê mỉm cười: "Khách sáo gì chứ, chị em bao năm , nên làm mà."
Ngọc Khê thể giúp bạn cùng phòng vì tình nghĩa ba năm gắn bó, còn bạn cùng lớp thì cô lực bất tòng tâm. Phó lớp trưởng đến tìm cô, cô trốn biệt, việc này cô kh dám nhận lời bừa.
Xử lý xong việc ở trường, cô về c ty, đến gặp Liên Bác trước.
Liên Bác vẻ mặt kh vui Ngọc Khê: "Quá thiếu nghĩa khí, cô cũng là bà chủ đầu tư mà tin tức lớn như vậy kh thèm nói cho biết."
Ngọc Khê ngơ ngác: "Tin tức gì cơ?"
Liên Bác đưa tờ báo cho Ngọc Khê. Cô mới th vụ án buôn ở quê cô lên báo, cùng với vụ án ăn xin nữa: "Giờ mới lên báo à!"
Liên Bác: " kỹ , mới kết án, nạn nhân mới được giải cứu. Các cô đang quay phim ở đó mà kh biết gì à?"
Ngọc Khê cười gượng: "Biết, biết chứ." Còn là do bọn cô phát hiện ra nữa là!
Liên Bác tiếc nuối vô cùng: "Tin tức tốt thế này, báo khác đăng , giờ đăng lại cũng chẳng tác dụng gì, haizz!"
Đầu óc Ngọc Khê nảy số nh, nghĩ đến tập tài liệu đã tổng hợp, bèn nói: "Vừa hay mượn cơ hội này đăng tập tài liệu kia lên để mọi nâng cao cảnh giác, th thế nào?"
Lúc này Liên Bác mới tươi tỉnh trở lại: "Thế còn tạm được. Cô được đ, bao giờ thì chuẩn bị xong?"
"Xong lâu , định đợi phim sắp chiếu mới đăng để tiện thể PR cho phim luôn."
Liên Bác trầm tư: "Vậy thì ở cuối bài viết thêm phần giới thiệu phim, bên các cô cũng đẩy nh tiến độ lên, tr thủ chiếu sớm kẻo nhiệt độ giảm."
Ngọc Khê: " hiểu . À đúng , chỗ tuyển thực tập sinh kh? Bạn cùng phòng của đều khá lắm."
Liên Bác hài lòng với Diệp Mai: "Khá thật kh?"
Ngọc Khê gật đầu: " bảo đảm."
Liên Bác quả thực đang cần , lại tin tưởng Ngọc Khê: "Thứ Hai bảo họ đến . Cô về đừng quên tổng hợp tài liệu đ, bên này đang đợi đăng đây!"
Ngọc Khê xòe tay: "Nhuận bút đâu? Kh bàn bạc gì à?"
Liên Bác ôm chặt túi: "Cô cũng là bà chủ mà còn đòi tiền à."
Ngọc Khê: "......." Một chuyện ra một chuyện chứ!
Liên Bác lại nói: "Hơn nữa, cho cô PR phim ké, cũng đâu l phí quảng cáo."
Ngọc Khê: "......."
Về đến khu nhà, vừa vào cổng Ngọc Khê đã chạm mặt Từ Nguyệt. Cô sững sờ, đã khai giảng cô bé kh tập quân sự?
Từ Nguyệt th Ngọc Khê định thì vội gọi: "Chị ơi, gần đây phòng khám nào kh ạ?"
Ngọc Khê lúc này mới để ý sắc mặt Từ Nguyệt tái nhợt, lại khập khiễng: " đ, ra khỏi cổng rẽ là th ngay."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Cảm ơn chị."
Nói xong, cô bé khập khiễng bỏ .
Nghe Cười Cười bảo Từ Nguyệt thi đứng nhất khối, thành tích này mà kh học Đại học Thủ đô thì tiếc quá. Nghĩ đến hoàn cảnh hồi nhỏ của Từ Hối Hướng, mọi chuyện đều sáng tỏ, gậy đập lưng , cũng kh biết bao giờ mới dứt.
Ngọc Khê về đến nhà, vừa lên tầng đã ngửi th mùi khét lẹt. Cô vội mở cửa, cau mày: " cô lại ở đây?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.